Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1309

Cập nhật lúc: 2026-01-08 09:16:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Kém hơn một chút chính là loại polyester, loại đó cũng dùng , nhưng ngủ chắc chắn thoải mái bằng loại ."

 

"Còn một loại là vải nhung mịn, loại hợp mùa đông, hợp trải mùa hè, cho nên cũng coi như là sự hạn chế."

 

Thẩm Mỹ Vân suy nghĩ một chút: "Ông đem loại vải nhung mịn và bộ ga giường của xưởng ga giường Hộ Thị đó đây xem cùng một lúc."

 

Ông chủ xong đây là một vụ ăn lớn, quả quyết bới trong cái tủ phía , lâu bới mấy bộ ga giường.

 

Bộ đầu tiên chính là do xưởng ga giường Hộ Thị sản xuất, là loại màu hồng nhạt, phía in một cành hoa mai, vải vóc dày dặn ngay ngắn, dáng vẻ gấp theo chiều dọc hề một vết nhăn.

 

Loại trải giường bất kể ngủ thế nào cũng sẽ vết hằn nhăn nhúm.

 

Thậm chí mấy chục năm còn thịnh hành một thời.

 

Thẩm Mỹ Vân sờ thử chất liệu thấy tồi, chỉ là chút lạnh tay, cô trực tiếp đưa quyết định mà : " xem thêm loại vải nhung mịn của ông nữa."

 

Ông chủ đưa cho cô bộ ga giường vải nhung mịn.

 

Bộ chạm tay thấy mềm mại ấm áp, rõ ràng bộ ga giường thích hợp dùng mùa đông hơn.

 

"Giá bộ bán thế nào?"

 

"Ga giường, vỏ chăn đều là một mét năm, kèm theo cả vỏ gối luôn, tính cho cô mười hai đồng một bộ."

 

Cái thực sự là hề rẻ chút nào .

 

Thời buổi lương của một tháng cũng chỉ năm mươi đồng mà thôi, đó đều coi là lương cao .

 

Thẩm Mỹ Vân xong trong lòng rõ.

 

"Loại thì ?"

 

Hỏi là loại do xưởng ga giường Hộ Thị sản xuất .

 

"Loại mười sáu."

 

Thẩm Mỹ Vân kinh ngạc: "Cái còn đắt hơn ?"

 

" , hàng từ xưởng ga giường Hộ Thị đều là phẩm chất cả, cô mua về dùng ba mươi năm cũng thành vấn đề, cô em xem , cô tính bình quân mỗi năm khi còn đến năm hào ."

 

Ông chủ thật khéo tính toán.

 

Thẩm Mỹ Vân nhịn nhướng mày: "Hướng Phác, cháu thích loại nào?" Dù thì cũng là Ôn Hướng Phác ở mà.

 

Chứ Thẩm Mỹ Vân và những khác.

 

Ôn Hướng Phác chỉ bộ của xưởng ga giường Hộ Thị đó: "Màu quá ——" Quá nữ tính .

 

Cậu là con trai mà.

 

Màu hồng phấn như thực sự thể tiếp nhận nổi.

 

Trái bộ vải nhung mịn đó là màu xanh chàm, ngược thể tiếp nhận .

 

Thẩm Mỹ Vân mỉm , cô cứ coi Ôn Hướng Phác như con gái mà nuôi , nếu là Miên Miên thì chắc chắn cô sẽ mua bộ màu hồng phấn đó.

 

Thế là cô liền với ông chủ: "Đứa nhỏ nhà thích bộ nhung mịn , ông giúp gói bộ ba món nhung mịn ."

 

"Ngoài cộng thêm một chiếc nệm lót, một chiếc chăn bông, tính xem tất cả bao nhiêu tiền?"

 

Ông chủ lập tức cầm lấy bàn tính, gẩy lạch cạch: "Ga giường nhung mịn, vỏ chăn, vỏ gối tính cho cô mười hai, nệm lót mười một, chăn mười lăm."

 

"Tổng cộng là ba mươi tám đồng."

 

Lời thốt , trong lòng Ôn Hướng Phác liền thắt , thấy , quản gia Lý chỉ đưa cho hơn năm mươi đồng thôi.

 

Năm tờ Đại Đoàn Kết cùng với mấy tờ tiền lẻ.

 

Cứ ngỡ là tiền đưa rộng rãi thể tùy ý mua, vạn vạn ngờ chỉ là mua một bộ chăn nệm dùng để thôi tốn nhiều tiền như .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1309.html.]

lúc Ôn Hướng Phác định mở miệng.

 

Thẩm Mỹ Vân một bước: "Ông chủ, ông xem mua nhiều như , ông cho một cái giá thực lòng , còn đến nhà ông mua."

 

"Vả đều là Bắc Kinh cả, nhà ông chất lượng rẻ, sẽ giới thiệu bạn bè của đến."

 

"Giá rẻ ."

 

" thực sự kiếm lời của cô ."

 

Thẩm Mỹ Vân ném bộ ga giường trong tay xuống, định bỏ , ông chủ đó lập tức chào mời: "Thôi , bớt cho cô hai đồng, cô mua nhiều như thì mang hết , ba mươi sáu."

 

Thẩm Mỹ Vân: "Ba mươi."

 

"Không , cái thấp quá , lấy còn chẳng giá đó ."

 

Thẩm Mỹ Vân dắt Miên Miên định bỏ .

 

"Ba mươi lăm."

 

"Ba mươi lăm, cô thì mang hết ."

 

"Ba mươi mốt."

 

Ông chủ nghiến răng: "Ba mươi ba, đây là giá đáy của ."

 

Thẩm Mỹ Vân ông , vẻ mặt bình thản: "Ba mươi hai, đây là giới hạn của ."

 

"Nếu ông đồng ý thì chúng mua, nếu đồng ý dẫn bọn trẻ xem chỗ khác."

 

Hai bên lập tức rơi thế giằng co.

 

Vụ ăn thực sự là nhiều, điều khiến ông chủ đó cũng do dự: "Ba mươi hai thì ba mươi hai, nhưng phiếu, phiếu bông và phiếu vải, thiếu một cái cũng ."

 

Thẩm Mỹ Vân trong tay loại phiếu cả xấp lớn kìa.

 

Cô chỉ mong là tiêu hết thôi.

 

" ."

 

Cô từ trong túi đếm một xấp phiếu bông và phiếu vải cùng , dày cộp một xấp, điều ông chủ đó đến đờ , ngay cả Thẩm Mỹ Vân hỏi ông cần bao nhiêu cũng thấy.

 

Thẩm Mỹ Vân lặp nữa: "Cần bao nhiêu?"

 

"Bông cần phiếu của mười hai cân, vải cần ——"

 

Ông chủ một con , Thẩm Mỹ Vân nhanh nhẹn đếm đưa cho ông .

 

"Ông xem ."

 

"Thành , đủ ."

 

Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng: "Cảm ơn nhé." Cô Quý Trường Thanh, Quý Trường Thanh hiểu ý ngay, lập tức từ chỗ bên cạnh sải bước tới, một tay vác một chiếc chăn vai.

 

Hùng dũng oai vệ.

 

Động tác của Ôn Hướng Phác cứng nhắc còn chậm hơn vài phần: "Để cháu cầm cho ạ."

 

Người giúp mua giúp , còn để giúp cầm nữa, thực sự là quá đáng .

 

Thẩm Mỹ Vân: "Để chú Quý của cháu cầm, phía còn ít đồ ."

 

"Màn, thùng nước, chậu rửa mặt, xà phòng, khăn lông, đều để cháu cầm."

 

Lúc Ôn Hướng Phác mới từ chối nữa, tiếp đó xuống tầng một mua xong những thứ lặt vặt.

 

Thẩm Mỹ Vân dẫn Ôn Hướng Phác lên tầng hai, tầng hai là quần áo may sẵn dành cho nam, lúc cô lên đó liếc qua một lượt.

 

Ôn Hướng Phác chút do dự: "Dì Thẩm, mua nữa ạ?"

 

 

Loading...