Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1279

Cập nhật lúc: 2026-01-08 09:02:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giờ đây cũng bước đầu quy mô.

 

Chỉ thể , xưởng chăn nuôi Cáp Nhĩ Tân hổ danh là giàu hào phóng, cứ theo đà , quá năm năm nữa, nó thể chiếm lĩnh bộ thị trường ba tỉnh miền Đông Bắc.

 

Và cộng thêm của đội đóng quân Mạc Hà và đội Thanh Sơn, chúng sẽ sớm chiếm lĩnh thị trường cả nước, đương nhiên, tiền đề là kiên trì phát triển tiếp.

 

Ai từng quản lý xưởng chăn nuôi đều , lúc bắt đầu xây dựng xưởng là khó khăn nhất, khi quỹ đạo thì về cơ bản nhân lực và quy trình đều thông suốt.

 

công việc hiện tại của Thẩm Mỹ Vân là phân chia nhiệm vụ hàng ngày xuống, định kỳ xem liệu là , ngoài , nếu gia súc trong xưởng xảy tình huống đột xuất, cô cần đưa ý kiến hướng dẫn, thời gian còn đều thể tự do điều phối.

 

Cho nên giờ của cô thực là thời gian linh hoạt.

 

Vừa lúc về nhà nghỉ ngơi, thấy chuông điện thoại trong nhà reo, cô liền tiện tay nhấc máy.

 

Đầu dây bên vang lên giọng của Trần Thu Hà.

 

"Mỹ Vân."

 

"Mẹ, là con đây, chuyện gì ạ?"

 

Trần Thu Hà sống tỉ mỉ, bình thường ít khi gọi điện cho Thẩm Mỹ Vân, bà cảm thấy cước phí điện thoại quá đắt, nên đa đều thông qua việc thư cho con gái.

 

Cơ bản một bức thư lúc nhiều thể đến hơn mười trang giấy.

 

"Kỳ thi đại học kết thúc , sáng nay sang hỏi bên mấy đứa trẻ nhà họ Quý và Ôn Hướng Phác, con cháu nhà họ Quý thi cử lắm, nhưng Hướng Phác đứa trẻ đó chắc chắn, trông vẻ tương lai ."

 

"Là báo cho con một tiếng , đừng giống như , trực tiếp đến nhà hỏi han thế thì lắm." Trước khi thì thấy gì, xong bà mới chợt nhận đối phương học sinh của , hỏi han như khi điểm quả thực lịch sự cho lắm.

 

Thẩm Mỹ Vân : "Được , con ."

 

"Ở nhà đều chứ ạ?" Cô ở xa, giờ cha trở về Bắc Kinh, giống như đây ở Mạc Hà, về thăm nom tiện.

 

Bây giờ về một chuyến, nếu con cái nghỉ, thì là Quý Trường Thanh nghỉ, hoặc là chính nghỉ, cả ba cùng khớp thời gian là cực kỳ dễ dàng.

 

Trần Thu Hà: "Đều cả, cha con công việc thuận lợi, công việc của quỹ đạo, còn con nữa, tìm cho một công việc ở ban bảo vệ trường , hàng ngày còn thể cùng ."

 

"Còn con thì , con với Trường Thanh, Miên Miên vẫn chứ?"

 

Thẩm Mỹ Vân: "Đều ạ."

 

Cô luôn báo tin vui báo tin buồn, vả hiện tại đối với Thẩm Mỹ Vân mà , công việc thuận lợi, gia đình êm ấm, quả thực gì đáng lo âu.

 

Nghe lời , Trần Thu Hà coi như yên tâm: "Cũng Viễn và Ngọc Thư bên thế nào ?"

 

Hai họ vẫn còn ở Mạc Hà.

 

Thẩm Mỹ Vân cầm ống , một tay rảnh rỗi việc gì liền cuộn dây điện thoại, sợi dây vốn xoắn như quẩy nay càng quấn c.h.ặ.t hơn.

 

"Anh trai con và ở Mạc Hà chắc là sống lắm, mấy hôm chị dâu còn gọi điện cho con, bảo chị tăng lương , lúc nào đó sẽ đưa con ăn ngon."

 

Tống Ngọc Thư cũng là kiểu lương tháng nào cũng tiêu hết đường ăn uống.

 

Tất nhiên, Thẩm Mỹ Vân cũng chẳng khác là bao.

 

Trần Thu Hà vốn định hỏi Ngọc Thư t.h.a.i , nhưng nghĩ lời Viễn năm đó, cuối cùng đành nhịn câu hỏi đó .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1279.html.]

"Biết các con đều yên tâm , ở nhà nhớ chăm sóc bản ."

 

Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng: "Mẹ cũng nhé."

 

Cúp điện thoại, cô tuyết rơi dày đặc ngoài cửa sổ, rơi trầm tư.

 

Buổi trưa, khi Miên Miên trở về, Thẩm Mỹ Vân nhắc với cô bé chuyện Ôn Hướng Phác tham gia kỳ thi đại học và thi khá .

 

Miên Miên tháo cặp sách đặt lên ghế dài, rửa tay, đó mới chậm rãi : "Con mà, Hướng Phác thi xong là gọi điện cho con ngay, bảo là thi cũng tạm."

 

Đây vẫn là lời khiêm tốn của đối phương.

 

Thẩm Mỹ Vân ngạc nhiên: "Con và Ôn Hướng Phác ngày nào cũng liên lạc ?"

 

Miên Miên nghiêng đầu: "Cũng hẳn là ngày nào cũng , đây thì thư, giờ chẳng trong nhà lắp điện thoại ? Con vấn đề gì hiểu là trực tiếp gọi điện hỏi Hướng Phác luôn."

 

"Vừa nhắc đến chuyện thi đại học."

 

"Sao ạ? Mẹ?"

 

Thẩm Mỹ Vân há miệng: "Không gì, chỉ hỏi thôi." Miên Miên cảm thấy kỳ lạ, lúc bụng đói, cô bé lục tung đồ đạc tìm cái ăn.

 

Tìm thấy một túi bánh đào tô, thuận tay lấy một miếng đưa cho Thẩm Mỹ Vân, Thẩm Mỹ Vân xua tay lấy, cô bé mới tự ăn.

 

"Mẹ, chị Ngân Hoa và Ngân Diệp gọi điện cho ạ?"

 

những Miên Miên quen tham gia kỳ thi đại học cũng ít.

 

Thẩm Mỹ Vân lắc đầu: "Chỉ gọi một cuộc khi thi thôi, thi xong thấy động tĩnh gì, đoán đợi điểm mới ."

 

Miên Miên thất vọng: "Dạ, ạ."

 

Dự đoán của Thẩm Mỹ Vân quả thực sai, ngày điểm thi, điện thoại nhà họ gần như sắp gọi nổ máy.

 

Liên tiếp mấy bên ngoài đều gọi .

 

Người điểm đầu tiên là nhà họ Quý.

 

Quý bà tiên phong gọi điện đến: "Mỹ Vân , điểm thi đại học , Minh Viên và Minh Phương dự định năm thi tiếp một năm nữa, nhưng Minh Đống thi khá , 310 điểm, Minh Hiệp thi 200 điểm."

 

Hai đứa trẻ là con của vợ chồng con thứ hai, Hướng Hồng Anh và chồng đều ở cục giáo d.ụ.c nên việc học của hai đứa trẻ quản lý c.h.ặ.t.

 

Đương nhiên quan trọng nhất là tin tức nhà họ nhạy bén, con cái nhà họ ôn tập sớm hơn những đứa trẻ khác hai ba tháng.

 

Tin tức họ đương nhiên cũng với nhà thứ ba, chỉ tiếc Quý Minh Phương và Quý Minh Viên tâm trí đặt việc học, ngày ngày vẫn nhởn nhơ.

 

Thành mới thi kém.

 

Thẩm Mỹ Vân: "Vậy lát nữa con gọi điện chúc mừng chị dâu hai, nhà sắp hai sinh viên đại học ."

 

Quý bà: "Con cứ liệu mà ."

 

"Thế bên chị dâu ba thì ạ?"

 

"Chị dâu ba con á, tức đến mức cầm chổi lông gà đuổi Minh Phương và Minh Viên chạy khắp cả viện."

 

 

Loading...