Trước đây mua thức ăn bao giờ như thế .
Một bà lão cạnh cũng đang mua thức ăn thấy nhịn liếc bà một cái: “Người Bắc Kinh cũ nào đến chợ rau mua thức ăn cũng như cả thôi.”
Trước đây ai nấy đều chen chúc ở cửa hàng cung ứng, cái chỗ bé tẹo như lòng bàn tay, xem chợ rau bây giờ, rộng tới mấy trăm mét vuông đấy, dùng hàng rào lớn quây , chỉ dạo bên trong thôi cũng mất cả nửa canh giờ .
Bị đối phương trêu chọc một câu.
Trần Thu Hà mỉm : “Vâng ạ, đổi thực sự lớn quá.”
Bà kéo Thẩm Mỹ Vân rời , đến một quầy ít , tiên mua hai cây cải bắp lớn, ba củ cải trắng, tổng cộng hết một hào hai xu.
Trần Thu Hà xách túi với Thẩm Mỹ Vân: “Mạc Hà cái của Mạc Hà, Bắc Kinh cái của Bắc Kinh, đây ở Mạc Hà khi ăn thứ gì chúng đều tự trồng nên mất tiền.”
về đến Bắc Kinh thì ngay cả hớp nước lạnh cũng trả tiền.
Thẩm Mỹ Vân gật đầu: “Vâng ạ, mỗi nơi mỗi vẻ.” Ở Mạc Hà là phong cảnh điền viên, ở Bắc Kinh là cuộc sống thị thành.
Thành phố cái gì cũng cần tiền, nhưng ở quê vẫn vắt óc tìm cách lên thành phố, chỉ để ruộng, để ăn lương thực nhà nước, hưởng sự tiện lợi của thành phố.
Chỉ thể chuyện đời thế gian gì là thập thập mỹ, đạt chín phần là .
Trần Thu Hà ừ một tiếng, mua củ từ và hành tây, đó chạy đến quầy bán thủy hải sản mua một con cá mè hoa lớn.
Thịt lợn đương nhiên là thể thiếu , họ đến muộn nên phần thịt ba chỉ ngon chính hiệu bán hết .
Cơ bản chỉ còn một ít thịt vụn, bà mua hai cái móng giò, thấy còn một miếng thịt nạc nên mua luôn, hết hai đồng rưỡi cộng với hai cân rưỡi tem thịt.
Thế cơ bản là hòm hòm , Trần Thu Hà bấm ngón tay tính toán: “Trong nhà vẫn còn hai con gà hun khói, món gà hầm nấm nhé?”
Thẩm Mỹ Vân: “Sao cũng ạ.”
“Chúng cũng mấy , cần quá nhiều món .”
Cô xong Trần Thu Hà gạt : “Không , đây coi như đầu tiên mời bố chồng con đến nhà ăn cơm, trang trọng một chút.”
Nói đoạn bà suy nghĩ một lát: “Phải mua thêm ít hoa quả nữa.”
Hoa quả mùa hè là nhiều nhất, trời nóng cực kỳ thích hợp ăn dưa hấu, chọn một quả dưa hấu lớn nặng bảy tám cân mua xong mới coi như là về.
Có cá thịt rau hoa quả.
Chuyến bà và Thẩm Mỹ Vân công, chỉ là đường về dễ dàng chút nào, thực sự là đồ mua nhiều quá, hai khó mà xách xuể.
Lúc Trần Hà Đường theo nhưng Trần Thu Hà từ chối, bảo ông ở nhà trông nhà.
Sợ Quý Trường Thanh và Miên Miên đột nhiên về nhà. Mấy ngày nay khi nhà họ Thẩm dọn dẹp nhà cửa, Miên Miên qua nhà họ Quý ở , để tiện cho Ôn Hướng Phác bổ túc văn hóa cho cô bé.
Ấy mà, đúng là đoán gì trúng nấy.
Khi Thẩm Mỹ Vân và Trần Thu Hà về đến nhà, Quý Trường Thanh và Miên Miên quả nhiên về, hai đang ở phòng khách ăn gì đó.
Chắc là lấy mấy quả dưa thơm từ nhà họ Quý , Quý Trường Thanh đang gọt vỏ, Miên Miên cái đôn nhỏ, chống cái cằm trắng trẻo, mắt chớp chằm chằm quả dưa thơm, thèm đến chảy nước miếng: “Bố ơi, dưa thơm thơm quá mất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1269.html.]
Vừa gọt vỏ cảm thấy cả căn phòng đều là mùi thơm của dưa.
Quý Trường Thanh cầm con d.a.o gọt vỏ xoay thoăn thoắt: “Sắp xong đây.”
Anh là hiểu Miên Miên nhất.
Anh gọt liền một lúc hai quả, một quả đưa cho Miên Miên, một quả đưa cho Trần Hà Đường. Ngay lúc định đặt con d.a.o xuống thì thấy Thẩm Mỹ Vân và Trần Thu Hà về.
Tay định đặt d.a.o xuống bỗng khựng , cầm quả dưa thơm lên bắt đầu gọt, Thẩm Mỹ Vân nghĩ ngợi: “Gọt thêm một quả nữa là đủ , cắt mà ăn.”
Một quả dưa to thế mà ôm gặm thì cô chịu nổi, sợ ăn xong là đói luôn, đừng là ăn cơm nữa.
Vừa thấy thế, cái miệng định c.ắ.n dưa của Miên Miên lập tức dừng : “Vậy cắt quả của con ạ.”
Thẩm Mỹ Vân nghĩ một lát hỏi cô bé: “Con ăn hết ?”
Miên Miên do dự một chút: “Dạ hết.”
“Vậy con cứ tự ăn , cần chia .”
Có lời đó Miên Miên mới hớn hở c.ắ.n một miếng dưa thơm: “Đây là dưa ông Lý ở nhà Hướng Phác cho đấy ạ, ngọt lắm ơi.”
Lúc rời khỏi nhà Hướng Phác cô bé xách một túi to về đấy.
Thế là cô bé lấy sáu quả mang sang bên ông ngoại .
Thẩm Mỹ Vân thấy vô cùng ngạc nhiên, cô sang Quý Trường Thanh.
Quý Trường Thanh gật đầu: “Lý thúc em ở nông thôn Bắc Kinh trồng ít dưa thơm, gánh một gánh đến nhà chú , em đấy nhà chú chỉ hai ăn hết, nên chia cho nhà họ Quý một sọt.”
Mà về nhà báo với bố chuyện ngày mai sang nhà họ Thẩm ăn cơm, lúc qua đây tiện tay xách một túi luôn.
Thẩm Mỹ Vân lúc mới đầu đuôi, cô nghĩ thầm: “Lần trả tình nghĩa cho .”
Không thể ăn của .
“Trả em, lấy mấy cân hồng táo trong nhà đưa cho họ .” Con d.a.o trong tay Quý Trường Thanh xoay một vòng, một dải vỏ dưa thơm dài rơi xuống, dùng d.a.o cắt đầu hỏi cô: “Có lấy ruột dưa ?”
“Có ạ!”
Thẩm Mỹ Vân đặt đồ trong tay xuống đất, đó đến cạnh Quý Trường Thanh: “Ruột dưa là ngọt nhất, nếu ruột dưa thì dưa thơm mất linh hồn .”
Câu khiến Quý Trường Thanh bật một tràng, đưa cho cô một miếng ruột dưa cắt , Thẩm Mỹ Vân đón lấy ăn ngon lành, dưa thơm mềm ngọt, mang theo một mùi thơm ngào ngạt.
Kèm theo đó là nước từ ruột dưa chảy miệng, hương vị tuyệt.
“Vị dưa đúng là chuẩn thật.”
Quý Trường Thanh cũng nếm một miếng: “ là ngon thật.” Anh bưng đĩa đến chỗ Trần Thu Hà, Trần Thu Hà mải dọn dẹp mớ rau mua về rảnh để ăn nên : “Các con cứ ăn .”
Nói xong bà mới sực nhớ .