Tất cả : "Trường Thanh, đang gì đấy?"
Mấy chị dâu nhịn hỏi một câu.
"Làm đồ nướng cần dùng xiên."
Anh gọi Thẩm Mỹ Vân xem: "Làm thành hình dạng thế nào, em vẽ cho ."
Thẩm Mỹ Vân cũng là phái thực hành, trực tiếp cầm b.út vẽ một hình mũi tên lên giấy.
Quý Trường Thanh một lát trả lời: "Biết ." Cầm một con d.a.o c.h.ặ.t củi bắt đầu chẻ tre, động động kinh động đến Tống Ngọc Thư và Trần Viễn nhà họ Tống bên cạnh, cả hai chạy sang xem.
"Trường Thanh, đang gì thế?"
Tống Ngọc Thư tò mò.
Quý Trường Thanh: "Xiên tre."
"Cái dùng để gì?"
Tống Ngọc Thư ngơ ngác, cô hỏi Quý Trường Thanh, Quý Trường Thanh dùng d.a.o c.h.ặ.t củi chẻ tre, một ống tre tròn vo chẻ đôi, nhặt một miếng lên tiếp tục chẻ nhỏ, lúc mới trả lời: "Đồ nướng."
"Đồ nướng?"
Tống Ngọc Thư ngẩn : "Đó là cái gì?"
Thôi , chuyện với cái tên Quý Trường Thanh chẳng ý nghĩa gì, nửa ngày cũng chẳng thốt một lời nào, hỏi cho nhẽ thì vẫn tìm Thẩm Mỹ Vân.
Tống Ngọc Thư liền chạy thẳng trong: "Tớ hỏi Mỹ Vân."
Khi cô đến nơi, Thẩm Mỹ Vân đang ướp các loại thịt, Hướng Hồng Anh và Từ Phượng Hà chằm chằm: "Rồi nữa?"
Chưa kịp đợi Thẩm Mỹ Vân trả lời, Tống Ngọc Thư chạy xộc : "Đồ nướng là cái gì thế?"
Thẩm Mỹ Vân ngờ Tống Ngọc Thư cũng tới, cô liền chỉ đống thịt đang ướp tay : "Chính là tẩm ướp thịt xong, xiên đặt lửa nướng, khi nướng chín thì phết bột ớt, bột thì là lên."
Cô còn xong, Tống Ngọc Thư bắt đầu nuốt nước miếng.
"Tớ cũng ăn."
"Vậy thì đây giúp một tay." Thẩm Mỹ Vân trực tiếp : "Tớ ướp xong đống thịt , cùng chị dâu cả, chị dâu ba giúp tớ xiên hết đống thịt ."
Xiên thịt là một công trình lớn, bởi vì quá nhiều.
Thịt bò thái một cân, mỡ bò hai cân, thịt ba chỉ hai cân, thịt dê thái ba cân, còn cả một dải sườn dê, nửa bên mười một dẻ, cộng thêm bà Trương còn gọt ba củ khoai tây, gần nửa chậu nhỏ, những thứ nếu định xiên hết thì lẽ tốn ít thời gian.
Tống Ngọc Thư sự gian khổ của việc xiên thịt, cô chỉ vỗ n.g.ự.c: "Cứ giao hết cho tớ." Vì ăn, cô gì cũng !
Bên cạnh Hướng Hồng Anh và Từ Phượng Hà cũng gật đầu theo: "Chúng em cũng ."
Nếu sợ giúp việc thì họ bắt tay từ lâu .
Ướp xong mẻ thịt cuối cùng, Thẩm Mỹ Vân : "Bưng hết sân , ngoài đó xiên thịt cho rộng rãi."
Phòng bếp chỉ bấy nhiêu thôi, đông một chút là thấy chật chội ngay, xoay xở nổi.
"Không vấn đề gì."
Tống Ngọc Thư bưng một cái chậu men màu vàng rộng hai mươi cm ngoài, đặt lên cái bàn đá ngoài trời, gió bấc thổi qua, đúng là lạnh thật.
"Đốt một chậu than , thế lạnh quá."
Việc ——
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1233.html.]
"Để em đốt." Từ Phượng Hà : "Đốt xong em bưng ."
Tống Ngọc Thư: "Làm phiền em ."
Ở phía bên , Trần Viễn đang Quý Trường Thanh chẻ nan tre, một đao xuống, ngón tay khẽ nhếch, nan tre rơi xuống theo tiếng động, một lát.
"Phải chẻ bao lâu nữa?"
Ai mà , Quý Trường Thanh bây giờ đang nghi ngờ một cây tre đủ dùng ?
"Thôi, tớ cũng giúp một tay." Trần Viễn tìm một con d.a.o c.h.ặ.t củi, gia nhập, tốc độ rõ ràng nhanh hơn hẳn.
Quý Trường Thanh phụ trách chẻ, Trần Viễn phụ trách vót nhọn đầu, một tiếng đồng hồ , một bó xiên tre xong, tuy nhiên hình tròn mà là loại dẹt.
Dùng d.a.o c.h.ặ.t củi mà thế là cực kỳ dễ dàng .
"Ở đây tổng cộng bao nhiêu cái?"
Ai mà đếm chứ.
"Cứ dùng , đủ chúng nghĩ cách."
Trần Viễn .
Tống Ngọc Thư ước lượng một chút: "Cảm giác đủ lắm."
Chỉ riêng thịt bao nhiêu , mà chỗ xiên tre chỉ một bó, Trần Viễn bất đắc dĩ: "Cứ xem ?"
Lúc Tống Ngọc Thư mới lải nhải nữa, cầm một bó xiên tre tìm Thẩm Mỹ Vân: "Mỹ Vân, cái thế nào?"
Thẩm Mỹ Vân vẫn đang sưởi lửa trong bếp, tay thái thịt đông cứng đến tê dại, lúc lửa sưởi mới ấm lên vài phần.
"Đưa cho tớ." Cô lấy một cái xiên tre, bốc một nắm thịt dê thái sẵn, dùng xiên tre xâu thịt dê lên, một miếng, hai miếng, ba miếng, bốn miếng, năm miếng.
Một cái xiên tre xâu tối đa năm miếng thịt, là đầy ắp .
"Cứ như thế ."
Thẩm Mỹ Vân mẫu cho : "Tất cả thịt đều xiên như thế ."
"Mỡ bò cũng ." Cô thái mỡ bò thành hạt, vì khó xiên quá, ăn cũng ít quá, liền thái thành từng dải dài, một cái xiên xâu một dải, khéo.
Lần đều hiểu.
Thế là cả nhà cùng xuống giúp xiên thịt, thậm chí ông nội Quý cũng tới. Khi bà nội Quý dắt Miên Miên về, trời ạ, liền thấy trong sân nhà một đống .
Bà lập tức ngạc nhiên: "Trời lạnh thế , hết ngoài gì đấy?"
Hỏi câu , tất cả đồng thanh đầu : "Xiên thịt ạ, Mỹ Vân đồ nướng ăn."
Cái ——
Bà nội Quý một cái, cũng nảy sinh tò mò: "Vậy đợi một lát, lát nữa cũng tham gia." Bà vốn thích bếp, nhưng thấy cầm miếng thịt xiên nan tre trông thú vị nên cũng nảy sinh hứng thú.
Vào nhà dọn dẹp một hồi, khoác thêm một chiếc tạp dề bên ngoài quần áo, tới, mà Miên Miên bắt tay , từ lúc sân thấy cảnh xiên thịt nướng là con bé rời mắt nổi .
"Mẹ ơi, con cũng xiên."
"Đi rửa tay đây, phần của giao cho con đấy."
Lần mắt Miên Miên sáng rực lên: "Con ngay đây ạ." Con bé rửa tay xong , lúc bà nội Quý cũng xong quần áo, hai bà cháu cực kỳ ăn ý, mỗi bê một cái đôn nhỏ, xuống bắt đầu xiên thịt.