Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 121

Cập nhật lúc: 2026-01-07 10:33:38
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cho nên, thực tế chỗ Trần Hà Đường tổng cộng cũng chỉ bốn con gà rừng.

 

Một con bán cho Kiều Lệ Hoa, còn hai con thì đưa cho .

 

Còn một con gà trống thì đang nhốt trong chuồng, chớp mắt một cái, đồng bọn của nó sắp xuống nồi .

 

Thật đáng thương.

 

Thẩm Mỹ Vân khẽ thở dài một câu: "Nhìn mày cô đơn quá, là cũng cho mày xuống nồi luôn nhé."

 

Gà trống: "..."

 

Nó gáy lên một tiếng, xoay bỏ chạy mất.

 

Thẩm Mỹ Vân xem bao lâu, cô tìm Trần Hà Đường. Trần Hà Đường đang thu dọn gà rừng, con gà rừng đang sống sờ sờ, rơi tay ông .

 

Chỉ "rắc" một tiếng, cổ gà vặn gãy, dọa con gà trống bên cạnh cứ thế gáy liên hồi.

 

Ngay cả cánh cũng vỗ loạn xạ theo.

 

Trần Hà Đường liếc mắt một cái, con gà rừng lập tức im bặt, trốn góc tường.

 

Thẩm Mỹ Vân mà kinh ngạc: "Con gà rừng hiểu ?"

 

Trần Hà Đường suy nghĩ một chút: "Thỉnh thoảng cũng hiểu."

 

Thực , động vật cũng linh tính, sắc mặt khác mà việc.

 

Đặc biệt là khi ông còn g.i.ế.c vợ của nó ngay mặt con gà trống lớn .

 

Nghĩ , chắc nó cũng thức thời chứ?

 

Thẩm Mỹ Vân đến đây thì tắc lưỡi khen lạ, cô đầu con gà trống lớn , quả nhiên thấy nó ngoan ngoãn vô cùng, núp ở đó ngừng gáy nhỏ.

 

Giống như đang rằng nó vẫn còn hữu dụng .

 

Thẩm Mỹ Vân : "Con gà trống thông minh thật đấy."

 

" ơi, đưa hết gà rừng cho con mang , thì bên ăn gì?"

 

Thực , cô mang gà rừng về đại khái là để màu thôi.

 

Nếu , cô đang ở điểm thanh niên tri thức mà tự dưng biến thịt gà thì chẳng vấn đề lớn ?

 

Trần Hà Đường cũng ngẩng đầu lên: "Để lát nữa đặt bẫy tiếp."

 

Ông là thợ săn, còn là thợ săn già, cả đời ông thuộc nhất chính là núi rừng đại ngàn.

 

Gà rừng lúc tuyết rơi là dễ bắt nhất, ngốc nghếch lắm, hôm đặt bẫy hôm là bắt ngay.

 

Tất nhiên, việc là thợ săn già kinh nghiệm mới , chứ đổi khác thì tuyệt đối bản lĩnh như Trần Hà Đường.

 

Thẩm Mỹ Vân: "Được ạ, con khách sáo với nữa."

 

Đợi tới, cô sẽ mang theo chút đồ khác, dù qua với vốn dĩ mới thể duy trì lâu dài .

 

Trần Hà Đường thích tính cách của Thẩm Mỹ Vân, dứt khoát nhanh nhẹn, hề do dự nửa phần.

 

Ông ngược cảm thấy đứa trẻ hào phóng.

 

Rất nhanh, ông thu dọn xong con gà rừng đó, vặt lông, bỏ nội tạng.

 

Sau khi dọn dẹp sạch sẽ cơ bản, ông mới đưa cho Thẩm Mỹ Vân.

 

"Trong nhà còn nấm khô, để lấy cho con một nắm nữa nhé?"

 

Nói xong lời , dường như ông đợi Thẩm Mỹ Vân trả lời mà trực tiếp trong nhà, xách một túi. Nên nấm đó là bộ vốn liếng dự trữ của ông .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-121.html.]

Trần Hà Đường là một thợ săn, ông sống một , nhưng cũng tuyệt đối tính là .

 

Thế nhưng, trong tình huống , khi Thẩm Mỹ Vân là con của em gái .

 

Ông hầu như chỉ hận thể gom hết tất cả đồ trong nhà để một đưa hết cho Thẩm Mỹ Vân.

 

Ông chờ đợi em gái, đúng hơn là chờ đợi quá lâu .

 

Lâu đến mức ông sắp tuyệt vọng thì xuất hiện.

 

Đối với Trần Hà Đường mà , đây giống như nắng hạn gặp mưa rào, cho nên ông đem tất cả lòng nhiệt thành cũng như tất cả những gì ông cho là quý giá nhất để tặng hết cho đối phương.

 

Đây là sự yêu thương của bậc tiền bối dành cho hậu bối.

 

Thẩm Mỹ Vân cũng hiểu rõ điều , ban đầu cô còn nghĩ nếu tìm thấy , nếu đối phương sống , cô sẽ dùng những thứ trong gian bong bóng để giúp đối phương sống hơn một chút.

 

Kết quả ngờ tới, cô còn kịp giúp thì bắt đầu giúp cô .

 

Cô thở dài một tiếng, chỉ lấy một nắm nấm qua, ước chừng hơn mười cái, thấy Trần Hà Đường nhíu mày.

 

Cô mới giải thích: "Cậu ơi, nấm con lấy một nắm là đủ , cần nhiều thế ạ."

 

Trong gian bong bóng cô dự trữ đồ khô, chỉ là lấy cần một cái cớ thôi.

 

từ góc độ , cô càng khát khao dọn ngoài ở riêng, bởi vì khi dọn , đóng cửa thể sống những ngày nhỏ của riêng .

 

Trần Hà Đường thấy cô thật sự cần thì mới thu .

 

Ông cực kỳ thản nhiên: "Vậy để dành cho con, con hồi nhỏ thích ăn nấm nhất đấy."

 

Lời , xung quanh bỗng chốc im lặng hẳn .

 

Thẩm Mỹ Vân cũng trầm mặc theo, cô đột nhiên hỏi: "Cậu ơi, bao nhiêu năm qua vẫn luôn chờ con ?"

 

Trần Hà Đường suy nghĩ một chút, ông thở dài một tiếng, khoảnh khắc , khuôn mặt vốn dĩ luôn hung dữ của ông đều mang theo vài phần buồn bã nên lời.

 

So với việc chờ con trai về, ông chờ và em gái còn lâu hơn, từ khi ông mới hơn mười tuổi.

 

Chờ đến khi kết hôn, mất vợ, mất... con.

 

Tất nhiên, lời là điều Trần Hà Đường thừa nhận nhất, giống như việc ông luôn tin rằng em gái vẫn còn sống thế giới .

 

Ông cũng kiên định tin rằng con trai vẫn còn ở đó thế giới .

 

Đây cũng là chỗ dựa duy nhất để ông thể sống tiếp trong suốt bao nhiêu năm qua.

 

Nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt , Thẩm Mỹ Vân hiểu hết tất cả, cô bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy đối phương một cái.

 

"Cậu ơi, đợi con tới đây là ạ."

 

Bao nhiêu năm đau khổ, thực cũng coi như khổ tận cam lai.

 

Cái ôm khiến Trần Hà Đường vốn là một đàn ông thô lỗ cũng kìm mà đỏ hoe mắt, ông mặt , để Thẩm Mỹ Vân thấy.

 

Thẩm Mỹ Vân cũng vờ như thấy, nhưng ở phía lưng cô.

 

Trần Hà Đường đang đưa tay áo lên lau nước mắt.

 

Ông cô đơn một quá lâu , cũng quá cần .

 

Một quan hệ m.á.u mủ, một thể đẩy cửa để chuyện.

 

Thế nhưng, đối với bình thường mà , yêu cầu đơn giản như , đối với Trần Hà Đường là điều xa vời thể chạm tới.

 

Không qua bao lâu.

 

"Cậu tiễn con xuống núi, đường xuống núi khó lắm."

 

 

Loading...