Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1200

Cập nhật lúc: 2026-01-08 08:42:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9fEWhV2ir9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Mỹ Vân: "Trẻ con nuôi thả thì sức đề kháng sẽ mạnh. Nếu con ăn thì em cho ạ." Bánh khoai lang chiên qua dầu, ngọt lịm, nhiều dầu mỡ, là món ngon dễ gì .

 

Ôn Mãn Bảo từ sớm thèm đến chảy nước miếng, bé ngửa đầu, đôi mắt đen trắng rõ ràng trong trẻo chằm chằm Thẩm Mỹ Vân. Thẩm Mỹ Vân đưa cho bé: "Ăn từ từ thôi con, đừng để nghẹn."

 

Ôn Mãn Bảo gật đầu: "Cảm ơn dì Mỹ Vân xinh ạ."

 

Ồ, cái miệng nhỏ ngọt thật đấy, Thẩm Mỹ Vân xoa đầu bé. Lúc cô mới chuyện với Triệu Ngọc Lan: "Đơn vị ăn Tết thế nào chị?"

 

"Em ở đây nên thấy, năm nay đơn vị ăn Tết rộn ràng lắm, kinh phí năm nay dồi dào nên cả căng tin lẫn phúc lợi đều . Đêm giao thừa buổi liên hoan lửa trại, náo nhiệt vô cùng." Chỉ tiếc là gia đình Thẩm Mỹ Vân và gia đình Trần Viễn đều ở đây.

 

Thẩm Mỹ Vân : "Mỗi nơi một cái riêng mà chị, em về nhà là để ở bên ." Làm thể cầu cái gì cũng . Chuyện đời , thể đạt tám chín phần như ý coi là mỹ .

 

Triệu Ngọc Lan thầm nghĩ cũng đúng. Khi thấy đồ đạc Thẩm Mỹ Vân mang từ nhà ngoại về, hết bao đến bao khác, trong mắt chị thoáng hiện lên vẻ ngưỡng mộ: "Cha em đối xử với em thật ." Ở quê của chị, con gái gả như bát nước đổ , chỉ chuyện con gái mang đồ từ nhà chồng về nhà ngoại thôi, chứ tuyệt nhiên chuyện mang đồ từ nhà ngoại . Vì trong mắt nhà ngoại, những con gái gả đều là ngoài . Chẳng bao giờ chuyện mang đồ nhà đem cho ngoài cả.

 

Thẩm Mỹ Vân lập tức hiểu ngay ý ngoài lời của chị: "Chị Xuân Lan chẳng cũng đối xử với chị ? Người nhà cần nhiều, cốt là ở chất lượng, như chị Xuân Lan đây, một bằng mười khác." Cô vỗ vỗ tay Triệu Ngọc Lan: "Vì , chỉ cần một hiểu là đủ , việc gì đau lòng vì những kẻ quan tâm đến ?"

 

Thẩm Mỹ Vân luôn thông suốt như , chỉ vài câu giải quyết nút thắt trong lòng Triệu Ngọc Lan.

 

Điều Triệu Xuân Lan, Thẩm Mỹ Vân về nên cũng ghé qua chơi, thở phào nhẹ nhõm. Ngọc Lan là em gái chị, chị hiểu rõ nút thắt trong lòng em hơn ai hết, đó chính là gia đình nhà ngoại. Một đám chỉ hút m.á.u, là sự tồn tại mà em gái chị thể buông bỏ .

 

Triệu Xuân Lan bước , xách theo một túi lê đông lạnh tươi rói, đặt lên bàn, mới : "Chị ngay mà, nút thắt của Ngọc Lan cứ để Mỹ Vân tay mới , mấy chúng chị gì cũng vô dụng hết."

 

Lời khen Thẩm Mỹ Vân nhịn mà bật : "Chị đừng thế."

 

"Sự thật là mà." Triệu Xuân Lan bấu cánh tay Triệu Ngọc Lan: "Cái con bé , chị khuyên thế nào cũng chẳng , cứ bảo coi như cái nhà đó mà nó cứ chẳng chịu . Em em xem, Mỹ Vân mới vài câu mà em xem lông mày Ngọc Lan kìa, chẳng hết vẻ u ám phiền muộn ?"

 

Nghe , Thẩm Mỹ Vân thật sự quan sát thấy, Triệu Ngọc Lan lúc mới trông u ám trĩu nặng, giờ trông sáng sủa hơn nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1200.html.]

 

" thật."

 

Triệu Ngọc Lan hai trêu chọc đến mức ngại ngùng: "Em ở nhà trông con lâu quá, càng trông càng dễ nghĩ quẩn thôi." Đây là sự thật, học vấn của chị cao, ở đơn vị khó tìm việc , thêm đó là cha chồng và cha đẻ đều đến, đứa trẻ ba năm đầu rời , nên từ khi kết hôn xong chị vẫn luôn ở nhà trông con. Ở một lâu ngày nên suy nghĩ cũng ngày càng hạn hẹp .

 

"Sau cũng thể cứ ở nhà mãi , ngoài dạo nhiều hơn, cùng trò chuyện." Đây là lời thật lòng.

 

Triệu Ngọc Lan gật đầu. Thấy chị , cô liền chuyển chủ đề, cầm một quả lê đông lạnh lên, quả lê nặng trĩu tay, trông tươi.

 

"Chị dâu, chị lấy cái thế ạ?"

 

Được khen, Triệu Xuân Lan lập tức nhướng mày, chị là tính cách bộc trực, liền sảng khoái: "Đẹp ? Chị hái cây ở nhà một dân đấy. Biết em thích ăn nên chị mang cho em một giỏ."

 

Thực cũng chẳng nhiều lắm, chỉ năm sáu quả, nhưng quả nào quả nấy to bằng nắm tay, cho cái giỏ đầy ắp luôn.

 

Thẩm Mỹ Vân: "Biết ngay chị Xuân Lan là nhớ đến em nhất mà. Chị xem, em cũng luôn nhớ đến chị đây." Nói đoạn, cô chia hạt thông mang từ nhà về ba túi, đưa hai túi cho Triệu Xuân Lan và Triệu Ngọc Lan. "Hạt thông em rang đấy, chị mang về ăn thử xem."

 

Hàng xóm láng giềng là , , thể chỉ nhận mà cho, nếu lâu ngày tiếng đồn xa thì tự nhiên cũng chẳng còn ai chơi cùng nữa. Cô đưa quà, Triệu Xuân Lan hào phóng nhận lấy: "Chị ngay em về nhà ngoại chắc chắn sẽ mang đồ về mà, ngay chuyến chị chạy công ." Nói xong chị bốc ngay một nắm hạt thông ăn luôn. Chị chút bồi hồi: "Chị cũng lâu lắm ăn hạt thông."

 

Lần gần nhất ăn là vài năm lúc cả đoàn nhiệm vụ hái lượm ở Thanh Sơn. Sau đơn vị mở trang trại chăn nuôi, từ chỗ thiếu thịt ăn chuyển sang tự cung tự cấp, từ tự cung tự cấp sang lãi. Mỗi một chiến sĩ đều bỏ tâm huyết cực lớn mới đạt kết quả như hiện nay, nhưng điều đó cũng dẫn đến việc họ cần nhiệm vụ hái lượm ở Thanh Sơn nữa. Vì giai đoạn khó khăn nhất qua .

 

Nói đến đây, Triệu Xuân Lan chợt nhớ việc chính: "Mỹ Vân, em còn nhớ con khỉ và con sóc gặp ở Thanh Sơn hồi đó ? Chẳng giờ chúng sống thế nào nhỉ?"

 

Vừa dứt lời, con khỉ và con sóc ung dung bước , chít chít gọi: "Sống lắm, cơm no áo ấm luôn!"

 

Mọi hiểu chúng gì nhưng biểu cảm đắc ý của chúng là thể thấy hai sinh vật nhỏ hiện giờ đang sống sung sướng. Điều khỏi bật .

 

"Mỹ Vân, hai bảo bối nhà em đúng là thành tinh ."

Loading...