Tào Chí Phương và Hồ Thanh Mai dù chí tiến thủ thế nào nữa thì họ cũng là kiểu một no cả họ nhờ, còn chị thì khác, chị kết hôn bỏ ngoài, còn dắt theo hai đứa nhỏ.
Nếu về vực thẳm của cuộc đời thì chị mới là đang ở đáy vực.
Thẩm Mỹ Vân họ mỗi đều kể khổ, nàng nghĩ ngợi an ủi: "Sẽ thôi, chuyện sẽ cả thôi."
"Tương lai của chúng sẽ đều tươi sáng."
Lời của nàng như sức mạnh khích lệ, khiến Hồng Đào và như tiếp thêm sức sống.
"Vậy bọn chị cố gắng kiên trì thêm chút nữa." Thật đừng tỏ bình thản như chuyện gì, thâm tâm ai nấy đều tuyệt vọng vì thấy hy vọng.
Không thấy con đường về nhà.
Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng, thấy thời gian còn sớm nữa, nàng bèn chào : "Em dẫn Miên Miên về đây, kẻo trời tối lên núi tiện."
Mọi đương nhiên là đồng ý.
Ngày mười chín tháng Chạp, Thẩm Mỹ Vân hiếm khi ngủ nướng một bữa, nhà cũng ngày thường nàng bận rộn và mệt mỏi nên hiếm khi gọi nàng dậy.
Lúc nàng thức dậy là chín giờ , bên ngoài hiếm khi một ngày thời tiết , tuyết ngừng rơi, mặt trời lớn, ánh nắng chiếu rọi khiến Thẩm Mỹ Vân một cảm giác mơ màng.
Lúc nàng , mỗi trong nhà đều đang bận rộn, Trần Viễn và Thẩm Hoài Sơn đang g.i.ế.c gà nhổ lông, Trần Hà Đường đang cá, Trần Thu Hà đang viên khoai lang, ngó sen kẹp thịt và viên thịt, Tống Ngọc Thư đang giúp một tay, ngay cả Miên Miên cũng đang giúp nhóm lửa.
Khung cảnh bận rộn khiến Thẩm Mỹ Vân một cảm giác mơ hồ, thật sự là sắp Tết .
Lúc nàng đang ngẩn ngơ ở cửa, Quý Trường Thanh vốn đang bổ củi, thấy Thẩm Mỹ Vân dậy , ở cửa, ánh nắng ban mai rọi lên nàng, hòa quyện trong làn sương lạnh mờ ảo, nàng dáng thanh mảnh, nước da trắng trẻo, mang cảm giác mỹ nhân trong sương.
Trái tim Quý Trường Thanh tự chủ mà lỡ một nhịp: "Mỹ Vân." Anh ngừng tay, sải bước từ trong sân nhỏ về phía cửa.
Thẩm Mỹ Vân "ơi" một tiếng: "Quý Trường Thanh, dậy sớm thế?"
Đáng lẽ là cả nhà đều dậy sớm, trừ nàng.
Quý Trường Thanh: "Đồng hồ sinh học thức dậy , quen em."
"Đi rửa mặt , đang nấu cháo khoai lang táo đỏ đậu đỏ cho em trong bếp đấy, ngọt lịm ngon lắm."
Một húp sạch ba bát lớn, đương nhiên câu sẽ với Thẩm Mỹ Vân.
Thẩm Mỹ Vân gật đầu, định thì Quý Trường Thanh đột nhiên bên tai nàng: "Em thật xinh ."
Thẩm Mỹ Vân khựng , nàng bật , lườm một cái, ánh mắt long lanh: "Em đẽ gì chứ? Đầu bù tóc rối, đ.á.n.h răng rửa mặt."
Nàng còn đang nghi ngờ bốc mùi , trong cảnh mà Quý Trường Thanh còn khen nàng , đúng là hết chỗ .
Quý Trường Thanh: "Thì vẫn là ."
"Để mặt mộc cũng , rửa mặt càng ."
Người đột nhiên trở nên dẻo miệng thế , đương nhiên nếu Quý Trường Thanh nàng nghĩ , nhất định sẽ kêu oan, rõ ràng là đang sự thật.
Thẩm Mỹ Vân đưa tay đẩy đẩy cánh tay : "Đi bổ củi của ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1187.html.]
Nàng chạy bếp, lấy cái chậu tráng men từ giá gỗ, múc một gáo nước ấm từ trong nồi đổ , dùng khăn mặt lau mặt một cái.
Sau khi đ.á.n.h răng xong, nàng mới về phía Trần Thu Hà và , nàng ngạc nhiên hỏi: "Mẹ ơi, hôm nay chúng định chiên quẩy, chiên viên khoai lang, ngó sen kẹp thịt với cả bánh quẩy thừng nữa ạ?"
Trên thớt ba cái chậu, bày biện đầy ắp.
Trần Thu Hà mày ngài rạng rỡ: " , năm nay các con đều về , tự nhiên thịnh soạn một chút, dùng hết cả dầu của tháng và tháng nữa luôn ."
Các con đều về , bà tự nhiên là cực kỳ hào phóng.
Thẩm Mỹ Vân tặc lưỡi một cái: "Thế thì chúng con phúc ăn uống ."
Tống Ngọc Thư đang nặn viên khoai lang, đặt trong lòng bàn tay xòe phẳng cho Thẩm Mỹ Vân xem: "Chị xem em nặn tròn ?"
Đây là đầu tiên cô ăn một cái Tết náo nhiệt như thế , cả nhà đều ở bên , mỗi một việc, đối với Tống Ngọc Thư mà , đây mới chính là cảm giác của một gia đình.
Thẩm Mỹ Vân gật đầu: "Tròn lắm, giống như—" Nàng nghĩ nửa ngày, đầu óc đình trệ, cảm giác chút tả nổi.
Cuối cùng nửa ngày nàng mới thốt một câu: "Giống như mặt trăng."
Đây là kiểu ví von gì ?
Khiến Tống Ngọc Thư và Trần Thu Hà cảm giác dở dở .
"Mau ăn sáng , đừng dẻo mồm nữa." Trần Thu Hà thúc giục một tiếng. Thẩm Mỹ Vân gật đầu, khi húp một bát cháo kê, nàng với Trần Thu Hà: "Mẹ ơi, buổi sáng con định lên công xã một chuyến, món gì cần con mua về ạ?"
Gần công xã một cửa hàng cung ứng, nếu cần mua đồ gì thì một chuyến là về ngay.
Trần Thu Hà lắc đầu: "Không mua gì nữa , đồ Tết trong nhà cơ bản đều sắm sửa đủ cả ."
"Con cứ tự là ."
Thẩm Mỹ Vân gật đầu cửa, Quý Trường Thanh định theo thì Thẩm Mỹ Vân trực tiếp : "Em tìm Chí Anh, tiện ."
Đương nhiên, chủ yếu nhất là nàng tìm Kim Lục Tử, Quý Trường Thanh ánh mắt quá nhạy bén, nàng sợ giấu .
Quý Trường Thanh chút tủi : "Mỹ Vân, hôm qua em nhà bác bí thư cho , hôm nay công xã cho theo."
mà cũng chỉ mang Mỹ Vân theo cùng.
Quý Trường Thanh lúc giống như một nàng dâu nhỏ đầy oán khí, khiến Thẩm Mỹ Vân dở dở , nàng đưa tay xoa xoa đầu : "Ngoan nào, đợi em về nhanh thôi."
Vẫn là cho theo.
Trong ánh mắt đầy oán niệm của Quý Trường Thanh, nàng dứt khoát rời khỏi nhà.
Cảnh tượng rơi mắt , Tống Ngọc Thư nhịn trêu chọc: "Sao em cứ thấy Mỹ Vân giống như gã đàn ông tồi tệ, nhẫn tâm lo cho gia đình, ngược Quý Trường Thanh giống như nàng dâu nhỏ hiền huệ lo toan gia đình bỏ rơi nhỉ."
Mọi : "..."
Biết thì thế thôi, mắc gì .
Ngay cả Quý Trường Thanh cũng nhịn Tống Ngọc Thư một cái, đó coi như chuyện gì mà tiếp tục việc!