Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1136

Cập nhật lúc: 2026-01-08 08:34:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghỉ ngơi một lát , dù xe cả buổi sáng cũng mệt.

 

Ở phía bên , Quý Trường Thanh mang chân giò, chân gà và một túi lạc về thẳng ký túc xá.

 

Anh về đến nơi, Triệu Hướng Viễn chờ sẵn , , là cả những bạn cùng phòng ở ký túc xá bên cạnh, chỉ cần là những ai từng nếm thử đồ ngon đều đang tụ tập ở phòng .

 

Quý Trường Thanh mở cửa thấy bên trong năm sáu cái đầu đen sì.

 

Quý Trường Thanh: "..."

 

Chưa đợi mở miệng, đám bạn học cùng phòng cực kỳ nhiệt tình đón lấy: "Trường Thanh, về ?"

 

"Đồ nặng ? Có cần chúng tớ cầm giúp ?"

 

Cái giọng điệu thật là đáng ghét mà.

 

Quý Trường Thanh liếc họ một cái, hề giao đồ , giao là mất hết.

 

Anh khoanh tay n.g.ự.c, họ: "Mấy cái phiếu vải, phiếu thịt, phiếu bánh kẹo, phiếu công nghiệp, phiếu đặc cung trường phát đợt , các vẫn còn giữ đấy chứ?"

 

Nghe nhạc hiệu đoán chương trình.

 

Mọi lập tức hiểu ngay: "Của tớ còn."

 

"Của tớ cũng còn."

 

"Để tớ lấy cho ."

 

Chẳng mấy chốc, Quý Trường Thanh thu một xấp đủ các loại phiếu, đối với ngoài thì khó tích cóp, nhưng ở chỗ thì đến hai ba mươi tờ.

 

Cơ bản đều là phúc lợi mà trường dành cho học viên.

 

Quý Trường Thanh lấy phiếu, đem cái chân giò đó đóng góp, bảo Triệu Hướng Viễn lấy một cái cặp l.ồ.ng nhôm , đổ hơn nửa chân gà đó.

 

Tất nhiên, lạc chiên muối cũng quên, cũng đổ một hộp.

 

"Xong , chỗ là của các , còn là của tớ."

 

Lời thốt , phát điên lao tranh giành, thịt kho, chân gà kho mà.

 

Thật sự là lâu lắm ăn.

 

Nhìn thấy tranh đồ, Quý Trường Thanh khóa phần của trong tủ, mang theo tiền và phiếu tích cóp bấy lâu nay.

 

Bấy giờ mới ngoài.

 

Anh .

 

Trong phòng bỗng yên tĩnh : "Vẫn là Quý Trường Thanh hưởng, chỉ vợ đến thăm, tớ Tiểu Vương con gái cũng đến ."

 

"Tớ đến đây gần hai năm mà vợ tớ từng đến lấy một ."

 

"Thế là điều kiện của Quý Trường Thanh ? Cậu thấy đồng hồ đeo là hiệu Thượng Hải, còn giày da là loại ba mũi khâu đấy thôi."

 

"Vợ lẽ các cũng đấy." Triệu Hướng Viễn câu lập tức qua.

 

"Chúng tớ ???"

 

" , chính là Xưởng trưởng Thẩm đến giao hàng cho phòng hậu cần của chúng đấy, lúc đó trong các còn ít c.h.ế.t tâm, theo đuổi nữa cơ mà."

 

Lời thốt , trong phòng bỗng chốc im phăng phắc.

 

Chương 206 Xuyên ngày thứ hai trăm lẻ một

 

Mọi theo bản năng .

 

"Không thể nào?"

 

"Xưởng trưởng Thẩm là vợ Quý Trường Thanh ?" Thật lòng mà , ở đây còn ít chuyện .

 

Một là vì hóng hớt đến thế, hai là hạng như Triệu Hướng Viễn bao giờ ngoài, tất nhiên đây là đầu tiên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1136.html.]

Thành chuyện Thẩm Mỹ Vân là vợ Quý Trường Thanh thật sự chẳng mấy ai .

 

Triệu Hướng Viễn thấy kinh ngạc, tay đang cầm chân gà bỗng khựng , theo bản năng bịt miệng: "Có lẽ tớ lỡ lời ."

 

Anh cứ tưởng đều cả .

 

Nên mới thuận miệng thôi.

 

"Không ."

 

"Quý Trường Thanh bao giờ ngoài cả."

 

"Cậu cũng thế."

 

Triệu Hướng Viễn: "..."

 

Anh chuẩn sẵn tâm lý Quý Trường Thanh về mắng cho một trận .

 

Bên ngoài.

 

Quý Trường Thanh vẫn cái tên miệng rộng Triệu Hướng Viễn chỉ ba xàm ba láp vài câu đem mối quan hệ giữa và Thẩm Mỹ Vân bán sạch sành sanh.

 

cũng chẳng , dù chuyện Thẩm Mỹ Vân là vợ , cũng bao giờ giấu giếm ai.

 

Lúc nhà khách nữa, đường bán kẹo hồ lô, gọi đối phương , hai xu một xiên, Quý Trường Thanh mua hai xiên, đối phương còn một cái: "Đồng chí, hai đứa nhỏ ?"

 

Nếu thì cũng chẳng mua hai xiên gì.

 

Quý Trường Thanh câu hỏi bỗng ngẩn một lát, hai đứa nhỏ, , chỉ một đứa con thôi.

 

Anh hiếm khi nhướng mày : "Không ạ, một xiên cho vợ cháu, một xiên cho con gái cháu."

 

Cái

 

Ông lão bán kẹo hồ lô cũng kìm mà ngạc nhiên qua, ông bán kẹo hồ lô bao nhiêu năm qua, đàn ông mua kẹo hồ lô cho vợ thật sự chẳng mấy ai.

 

Quý Trường Thanh cầm hai xiên kẹo hồ lô đến nhà khách, Thẩm Mỹ Vân và Miên Miên ngủ , hai con vất vả đường từ sáng sớm, quả thực là mệt mỏi .

 

Có điều Thẩm Mỹ Vân thấy tiếng động, cô kìm mà ngước cửa.

 

"Mỹ Vân?"

 

Quý Trường Thanh hạ thấp giọng.

 

Thẩm Mỹ Vân "Ừ" một tiếng: "Suỵt suỵt."

 

Cô chỉ Miên Miên ở bên cạnh, đang ngủ ngon lành. Quý Trường Thanh nhẹ chân nhẹ tay , đưa một xiên kẹo hồ lô cho cô.

 

Ra hiệu bảo cô nếm thử.

 

Đừng là thật, tiết trời oi bức thế quả thực chẳng cảm giác thèm ăn gì, nhưng ăn một xiên kẹo hồ lô chua chua ngọt ngọt thì thấy dễ chịu.

 

Thẩm Mỹ Vân cũng từ chối, cô nhận lấy, c.ắ.n một miếng, quả nhiên.

 

Lớp đường bọc bên ngoài kẹo hồ lô ngọt lịm, lớp sơn tra bên trong cực kỳ chuẩn vị, chua đến tê cả răng nhưng khiến vị giác lập tức mở mang.

 

Thẩm Mỹ Vân nhịn mà thỏa mãn thở dài một tiếng, tiếng động lập tức Miên Miên giật tỉnh giấc, bé theo bản năng quanh một lượt.

 

"Mẹ ơi?"

 

"Ba ơi?"

 

Khi thấy Thẩm Mỹ Vân đang ăn kẹo hồ lô, mắt Miên Miên lập tức sáng lên: "Kẹo hồ lô ạ?"

 

Cơn buồn ngủ cũng bay biến sạch.

 

Thẩm Mỹ Vân c.ắ.n một miếng: "Mau dậy , ba con cũng mua cho con một xiên kìa."

 

"Mang theo ăn dọc đường, bây giờ chúng ăn cơm thôi."

 

Miên Miên gật đầu như gà mổ thóc, rửa mặt uống nước một mạch xong luôn, lúc cầm kẹo hồ lô khỏi cửa còn đầy ba phút.

 

 

Loading...