Thẩm Mỹ Vân lập tức hiểu ngay, đây là di chứng của Miên Miên tàu hỏa một tìm thấy cô.
Cô liền ôm lấy vai Miên Miên, giọng nghiêm túc khẳng định: "Sẽ lạc mất ."
"Con chỉ cần rằng, dù bất cứ lúc nào, cũng sẽ tìm thấy con."
Miên Miên nghĩ ngợi, khẽ hỏi: "Dù là chân trời góc bể ạ?"
", chân trời góc bể."
Có lời hứa , Miên Miên yên tâm, bé tựa lòng Thẩm Mỹ Vân: "Thật quá."
"Ngủ một lát , ngủ dậy là tới nơi ."
Thẩm Mỹ Vân ấn cái đầu nhỏ của Miên Miên xuống, để bé nửa trong lòng ngủ, Miên Miên khẽ "Ừ" một tiếng, chỉ là tư thế ngủ thoải mái cho lắm.
Vì là tàu hỏa chạy đường ngắn, chỉ mất bốn tiếng nên Thẩm Mỹ Vân mua vé ghế cứng, ngay từ đầu mua giường .
Chỉ là chỗ hẹp, sẽ thoải mái.
May mà bốn tiếng trôi qua trong nháy mắt.
Đến ga, Thẩm Mỹ Vân gọi Miên Miên dậy: "Dậy thôi con?"
Miên Miên dụi mắt, quanh: "Tới nơi ạ?"
"Tới ."
Thẩm Mỹ Vân "Ừ" một tiếng: "Tới , chúng xuống xe thôi, con nắm c.h.ặ.t t.a.y nhé." Miên Miên khẽ một tiếng, Thẩm Mỹ Vân lấy hành lý xuống, bé thì túm lấy vạt áo Thẩm Mỹ Vân.
Xuống xe, nắng bên ngoài to, nhưng mùa hè ở Cáp Nhĩ Tân tính là nóng, nắng quá gắt.
Vừa xuống xe thấy bên ngoài đạp xe đạp, yên đặt một cái thùng xốp, phủ một lớp chăn dày cộp.
Nhìn qua là bán kem.
Thẩm Mỹ Vân hỏi Miên Miên: "Muốn ăn ?"
Miên Miên: "Muốn ạ."
Thẩm Mỹ Vân dắt bé qua: "Bác ơi, cho cháu một cây kem."
"Lấy vị gì nào?"
Thẩm Mỹ Vân Miên Miên, Miên Miên thốt ngay: "Cháu lấy vị đậu xanh ạ."
"Hai xu."
Thẩm Mỹ Vân đưa hai xu qua, bác bán kem liền đưa cây kem cho Miên Miên, Miên Miên nhận lấy, hỏi Thẩm Mỹ Vân: "Mẹ ơi, ăn ạ?"
Thẩm Mỹ Vân lắc đầu: "Mẹ thôi." Cô sắp đến kỳ kinh nguyệt , lúc mà ăn đồ lạnh, e là sẽ đau bụng.
Miên Miên c.ắ.n một miếng: "Ngọt quá, nếm thử ạ?"
Trẻ con nhiệt tình mời mọc, Thẩm Mỹ Vân c.ắ.n một miếng nhỏ.
"Ngon ạ?"
"Ngon."
Miên Miên thì kìm mà rộ lên, Thẩm Mỹ Vân xoa đầu bé, dắt bé bên lề đường, gọi một chiếc xích lô: "Bác ơi, đưa con cháu đến trường pháo binh Cáp Nhĩ Tân ạ."
Cáp Nhĩ Tân là tỉnh lỵ nên xích lô đạp tay đường vẫn khá nhiều.
"Ba hào rưỡi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1134.html.]
Thẩm Mỹ Vân "Ừ" một tiếng, đưa hai hào rưỡi qua, cái đắt hơn xe buýt nhiều. Nếu xe buýt qua đó thì mỗi họ chỉ mất một hào thôi.
cái cái thuận tiện, chen chúc trong cái hộp sắt xe buýt , đúng là mồ hôi nhễ nhại, mùi cũng chẳng dễ chịu gì.
Từ ga tàu hỏa Cáp Nhĩ Tân đến trường pháo binh Cáp Nhĩ Tân, xích lô cũng mất nửa tiếng, khi đến nơi.
Thẩm Mỹ Vân lời cảm ơn với đối phương, ngay đó dắt Miên Miên đến cổng trường pháo binh Cáp Nhĩ Tân, với phòng bảo vệ: "Đồng chí, tìm học viên khóa 73 Quý Trường Thanh."
Câu dứt, đồng chí bảo vệ tò mò Thẩm Mỹ Vân một cái: "Cô là gì của đồng chí Quý Trường Thanh?"
Biết đối phương cần điều tra, Thẩm Mỹ Vân cũng giấu giếm: " là vợ ."
Đối phương liền ngay: "Chờ một lát, gọi ."
"Hai con trong cho mát." Ở cổng xây riêng một phòng trực nhỏ, lớn, cũng chỉ mười mấy mét vuông, chuyên dùng để đăng ký hàng ngày.
Thẩm Mỹ Vân lắc đầu: "Mẹ con ở cổng chờ là ạ."
Thấy hai con , đồng chí bảo vệ liền bảo: "Vậy nhanh chút."
Anh quả thực đúng như lời , chạy bộ một mạch đến lớp học của Quý Trường Thanh, ghé cửa sổ thử, thấy bên trong vẫn đang lên lớp.
Tiểu Vương ở phòng bảo vệ bỗng thấy đắn đo.
"Có chuyện gì thế?" Giáo viên đang giảng bài dừng , ngoài.
Tiểu Vương Quý Trường Thanh đang ở chỗ của , bấy giờ mới : "Vợ Quý Trường Thanh đến tìm, hiện đang đợi ở cổng."
Quý Trường Thanh thấy câu , "vút" một cái bật dậy, đợi giáo viên bục câu nào chạy biến ngoài.
"Thầy Tần, em xin phép nghỉ."
Lời dứt, như một cơn gió chạy mất hút.
Việc thầy Tần bục giảng chỉ lắc đầu, thấy đám học viên bên đều kìm mà ngóng ngoài.
Lập tức cầm giáo án, trừng mắt: "Nhìn cái gì mà ? Vợ các cũng đến thăm các ?"
Câu lập tức thấy ghen tị đỏ mắt.
Đến Cáp Nhĩ Tân một chuyến xa xôi thế nào chứ, tiền xe đắt, tiền trọ cũng cao, chi phí hề nhỏ, vợ họ nỡ đến thăm chứ?
So sánh như thế, Quý Trường Thanh thường xuyên vợ đến thăm chẳng càng đáng ghét hơn ?
Người ngoài chứ Triệu Hướng Viễn ở cùng ký túc xá với Quý Trường Thanh thì còn lạ gì nữa? Vợ Quý Trường Thanh đến, chẳng sẽ mang theo bao nhiêu đồ ngon cho .
Còn tan học mà kìm mà nuốt nước miếng ừng ực.
Kéo theo cái tâm hồn cũng bay bổng ngoài luôn.
Bên ngoài.
Quý Trường Thanh khi nhận tin báo, chạy bộ xuống cầu thang, Tiểu Vương ở phòng bảo vệ theo , tận mắt chứng kiến đối phương một bước nhảy ba bậc cầu thang.
Thật là vô lý mà.
là bay .
Tiểu Vương: "..."
Đuổi c.h.ế.t cũng kịp.
Quý Trường Thanh quên bẵng mất Tiểu Vương đưa tin, chạy thẳng cổng trường, vốn dĩ quãng đường mười phút mà chạy ba phút tới nơi.
Từ xa thấy một lớn một nhỏ ở cổng.