Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1119

Cập nhật lúc: 2026-01-08 08:31:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9fEWhV2ir9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lương Chiến Bẩm bưng bát, Quản lý múc một thìa thức ăn rưới lên hộp cơm của : "Bao no."

 

Hai chữ khiến Lương Chiến Bẩm im lặng.

 

Bữa cơm , những chiến sĩ trẻ cùng ăn vô cùng thoải mái, bụng căng tròn, duy chỉ Lương Chiến Bẩm là trong lòng liên tục thở dài.

 

Sao mà so chứ.

 

Điều kiện chênh lệch nhiều quá.

 

Anh đột nhiên hiểu ý nghĩa của việc lãnh đạo cấp cử đến đây học tập .

 

Anh cũng các chiến sĩ của đơn vị thể sống những ngày tháng như thế , dù lễ Tết cũng thịt ăn, canh gà uống.

 

Vẫn cần nỗ lực nhiều.

 

Lương Chiến Bẩm nhận cách giữa các đơn vị hơn bao giờ hết, thế nên trong những ngày tiếp theo, học tập vô cùng hăng hái.

 

Đến mức ăn cơm xong, thậm chí nghỉ ngơi mà trực tiếp đề nghị với Thẩm Mỹ Vân: "Xưởng trưởng Thẩm, chúng thể đến trang trại chăn nuôi ngay bây giờ ?"

 

"Không nghỉ ngơi ?" Thẩm Mỹ Vân còn định để họ nghỉ trưa một lát, dù đường cũng vất vả, buổi sáng cũng chẳng rảnh rang lúc nào.

 

"Dạ ."

 

"Cô cứ trực tiếp phân công việc học cho chúng ."

 

Thấy kiên trì như , Thẩm Mỹ Vân cũng từ chối nữa, trực tiếp giao cho Lý Đại Hà: "Anh theo Đại Hà học, thâm niên nhất ở đây, từ lúc trang trại mới vài con lợn cho đến quy mô như bây giờ, đều ở đây cả."

 

"Ngoài , hãy chọn một cẩn thận theo Tiểu Hầu học ghi chép liệu." Hiện tại bộ liệu trong tay cô đang dần bàn giao cho Tiểu Hầu, lúc đầu còn lúng túng, vài sai sót, giờ qua nửa năm, Tiểu Hầu thể thành thạo điền đó .

 

Còn Thẩm Mỹ Vân cần đầu mỗi tháng sẽ tổng hợp liệu của tháng .

 

Điều thật sự khó Lương Chiến Bẩm.

 

"Ghi chép liệu thì chữ ?"

 

" , cơ bản là ."

 

Lương Chiến Bẩm những mang tới: "Dương Thư, thử xem ?" Người gọi tên là Dương Thư, trông thư sinh hiền lành, do dự một chút: "Em cũng mới học hết cấp hai, còn nghiệp."

 

"Đủ dùng ."

 

Thẩm Mỹ Vân chỉ : "Số liệu ghi chép hàng ngày chỉ là các phép tính cộng trừ, quan trọng nhất là sự cẩn thận, nhầm lẫn." một con là sai cả bộ luôn.

 

Dương Thư: "Vậy để em thử xem."

 

"Trông cậy cả đấy." Lương Chiến Bẩm thấy Thẩm Mỹ Vân trịnh trọng đưa yêu cầu, đương nhiên tầm quan trọng của việc .

 

Dương Thư lập tức thấy áp lực đè nặng.

 

"Không , cứ thong thả mà học." Thẩm Mỹ Vân an ủi : "Tiểu Hầu mất ba tháng mới quen việc đấy, cứ học , đợi đơn vị các xây xưởng xong, lúc đầu gia súc nuôi ít, cơ cũng nhỏ nên khó lắm , khó là quy mô mở rộng, lúc đó mới mệt."

 

Nghe lời , Dương Thư thở phào nhẹ nhõm một cái thì tim treo lên.

 

"Em thử ." Cậu cũng dám điều gì.

 

Thẩm Mỹ Vân mỉm : "Cơ bản là bấy nhiêu đó thôi."

 

"Có vấn đề gì thể trao đổi bất cứ lúc nào."

 

Lương Chiến Bẩm và họ gật đầu, sự chuẩn của họ vô cùng chu đáo, mỗi cầm một cuốn sổ nhỏ ghi chép những thứ học .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1119.html.]

 

Đến ngày thứ hai, vặn một con lợn nái sinh con, Lý Đại Hà phụ trách đỡ đẻ, Lương Chiến Bẩm bên cạnh quan sát chăm chú, học tập nghiêm túc, chú lợn c.o.n c.uối cùng là do đỡ đẻ.

 

Sau khi đỡ đẻ xong.

 

Lương Chiến Bẩm bàn tay vẫn còn dính m.á.u của , lẩm bẩm: "Đôi tay của từng cầm s.ú.n.g, cầm d.a.o, từng g.iết ."

 

Duy chỉ ngờ tới, một ngày đỡ đẻ?

 

Đây là điều Lương Chiến Bẩm mơ cũng nghĩ tới.

 

Thẩm Mỹ Vân xong, mỉm lắc đầu: "Sau khi học cái , cơ hội đỡ đẻ còn nhiều lắm, thể trải nghiệm thêm."

 

Nói xong, cô tìm Tống Ngọc Thư để tiếp tục tính toán sổ sách, giờ Tiểu Hầu tiếp nhận công việc ghi chép liệu của cô, Lý Đại Hà tiếp nhận công việc đỡ đẻ.

 

Hoàng Vận Đạt phụ trách cho lợn ăn và dọn dẹp, cộng thêm những học viên , Thẩm Mỹ Vân thể rảnh tay để tính toán sổ sách.

 

Tống Ngọc Thư cũng đang gảy bàn tính, tay chị cực nhanh, mười ngón tay bay múa, vô cùng mắt.

 

"Đến ? Họ sắp xếp xong cả chứ?" Chị trang trại học viên đến.

 

Thẩm Mỹ Vân gật đầu: "Em xem sổ sách một chút."

 

Tống Ngọc Thư đưa cho cô.

 

"Họ đến học bao lâu ?"

 

Thẩm Mỹ Vân lật xem sổ sách, đầu cũng ngẩng lên: "Vẫn , tùy tình hình họ học thế nào ."

 

"Em thật sự cam lòng nhường giang sơn tay ?"

 

Để Lương Chiến Bẩm và họ học , sẽ lấn chiếm gian sinh tồn của đơn vị Mạc Hà.

 

Thẩm Mỹ Vân suy nghĩ một chút: "Chị dâu, xưởng của chúng phát triển đến ngày hôm nay, chị xem mất bao lâu?"

 

Tống Ngọc Thư lật xem sổ sách một chút: "Bốn năm."

 

Năm nay vặn là năm thứ tư, chị xem sổ sách cũ thì thấy khoản chi đầu tiên của trang trại là tháng 4 năm 1970.

 

Mà giờ là năm 1974.

 

" , tròn bốn năm." Giọng Thẩm Mỹ Vân đầy cảm thán: "Chúng đến bước mất bốn năm."

 

"Chị xem, nếu xưởng chi nhánh bên cạnh đến bước thì mất bao lâu?"

 

Tống Ngọc Thư suy nghĩ một chút: "Dưới sự giúp đỡ của chúng , nhanh nhất là hai năm, chậm nhất cũng ba năm."

 

Thẩm Mỹ Vân "ừ" một tiếng: "Cứ lấy ba năm mà , thì đó là năm 1977 ."

 

Năm 77, nền kinh tế kiểm soát bên ngoài dần dần nới lỏng, đến năm 78, 79, một nơi thể kinh doanh , những trong đội dân quân dù thấy cũng chỉ nhắm mắt ngơ.

 

Đến năm 80, luồng gió cải cách mở cửa thổi khắp nơi.

 

Lúc đó, nền kinh tế kìm kẹp của cả nước đột nhiên mở tung, thị trường rộng lớn đến mức nào?

 

Thẩm Mỹ Vân dám tưởng tượng.

 

Những dân vốn đè nén, đến lúc đó sức tiêu thụ sẽ ? Khi thịt lợn, thịt gà, trứng gà còn cần tem phiếu để mua nữa.

 

Thẩm Mỹ Vân dám nghĩ đến lúc đó, sự bùng nổ của thị trường sẽ lớn đến mức nào.

 

 

Loading...