Cô xách chiếc hòm lên: "Em đây, đến chỗ bố đón Miên Miên về." Miên Miên bây giờ thành thói quen , hễ nghỉ đông nghỉ hè là chạy về nhà ông bà nội, ông bà ngoại, cơ bản là chơi đến phát điên, chẳng thèm nhớ đường về nhà.
Triệu Xuân Lan thấy Thẩm Mỹ Vân sắp , bà đương nhiên cũng ngại dám ở thêm. "Vậy chị về thử xem , Mỹ Vân, em đường chú ý an nhé."
Thẩm Mỹ Vân gật đầu, cũng may bản cô là xưởng trưởng, hiện giờ xưởng chăn nuôi quỹ đạo, cô mới thể tự do như thế . Xách hòm đến xưởng chăn nuôi sắp xếp công việc xong, cô liền lập tức chạy về đại đội Tiền Tiến.
Xuất phát buổi chiều, đến nơi lúc hơn bảy giờ tối, lúc trời tối nhanh. Khi cô đến đại đội Tiền Tiến, Thẩm Hoài Sơn và Trần Thu Hà ăn cơm xong, đang định ngâm chân nghỉ ngơi. Nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, họ bỗng sững : "Ai đấy?"
Thẩm Mỹ Vân: "Con đây."
Tiếng gọi lập tức thu hút Miên Miên vốn đang ngâm chân. Cô bé chẳng buồn ngâm chân nữa, nhảy khỏi chậu, xỏ đôi dép lê bông chạy vội cửa, chạy gọi.
"Mẹ ơi, ơi, ơi!"
Gọi liền ba tiếng, cửa mở, cô bé lao thẳng lòng Thẩm Mỹ Vân. Thẩm Mỹ Vân đón lấy cô bé, Trần Thu Hà cũng bước : "Sao tự nhiên về thế ? Cũng chẳng đ.á.n.h tiếng , để bố còn đón con."
Thẩm Mỹ Vân mỉm , dắt Miên Miên nhà: "Con mới nhận thông báo đột xuất của trường là năm nay khai giảng sớm, nên con trực tiếp qua đây đón Miên Miên luôn."
"Sắp học ạ." Giọng Miên Miên đầy mong đợi, "Thế thì con sắp gặp cô giáo Hách ." Cô bé thích cô giáo Hách nhất.
Thẩm Mỹ Vân gật đầu: "Mẹ năm nay cô giáo Hách vẫn dạy các bạn lớp ba, dạy tiếp theo lớp, con theo cô Hách học hành cho nhé."
Miên Miên gật đầu: "Con mà."
Thấy hai con chuyện, Trần Thu Hà thấp giọng hỏi: "Ăn gì con?" Bà cũng xót con gái .
Thẩm Mỹ Vân lắc đầu: "Vẫn ạ, xuống xe là con chạy thẳng về nhà luôn."
"Mẹ nấu cho con bát mì Dương Xuân, thêm hai quả trứng nhé."
Thẩm Mỹ Vân "" một tiếng, chuyện với Thẩm Hoài Sơn vài câu, lúc mới chú ý thấy Diêu Chí Quân đang ở nhà . Cô bất ngờ: "Bố?"
Lời hết, Thẩm Hoài Sơn hiểu: "Chí Quân thời gian ăn ở cùng bố ." Vừa thể chơi cùng Miên Miên.
Đến đây, Thẩm Mỹ Vân hiểu. Diêu Chí Quân chăm chỉ, bé đang học bài, nhận Thẩm Mỹ Vân , bé liền bẽn lẽn mỉm với cô. "Dì Thẩm."
Thẩm Mỹ Vân mỉm : "Gắng học tập cho , một bác sĩ giỏi nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1086.html.]
Diêu Chí Quân nặng nề gật đầu: "Cháu sẽ cố gắng ạ."
Đang chuyện thì Trần Thu Hà bưng bát mì Dương Xuân nấu xong , dùng loại mì sợi nhỏ, lương thực tinh pha trộn chút ngũ cốc thô nào. Bên trong còn hai quả trứng chần, nhỏ vài giọt dầu mè cùng, rắc thêm ít hành lá xanh mướt. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, lớp dầu mè nổi bát mì Dương Xuân tỏa ánh sáng lấp lánh, mắt vô cùng.
Thẩm Mỹ Vân lập tức đón lấy, nũng nịu với Trần Thu Hà: "Mẹ ơi, bát mì Dương Xuân nấu thơm quá mất."
"Quả nhiên, đứa trẻ như báu vật."
Câu Trần Thu Hà rạng rỡ, bà gì, kéo một chiếc ghế bên cạnh Thẩm Mỹ Vân, lặng lẽ con gái ăn. Nếu ánh mắt thể chuyện, thì ánh mắt của Trần Thu Hà lúc tuyệt đối là sự cưng chiều, yêu thương và tự hào. Bà con gái như một món bảo vật vô giá.
Thẩm Mỹ Vân cũng chút bất lực: "Mẹ, đừng con như thế nữa." Cô ngại.
Trần Thu Hà mỉm , cuối cùng cũng dời mắt , tôn trọng ý kiến của con gái. Sau khi Thẩm Mỹ Vân ăn xong hơn tám giờ tối, trời cũng tối hẳn, may mà tối nay ánh trăng nên bên ngoài đến nỗi đen kịt.
Cộc cộc cộc. Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Không đợi dậy, Diêu Chí Quân lên: "Chắc chắn là chị cháu đến đón cháu ."
Quả nhiên cửa mở, Diêu Chí Anh ở cửa, tay cầm một chiếc đèn pin nhãn hiệu Đầu Hổ, trông đầy vẻ phong trần. "Bác sĩ Thẩm, cô Trần, cháu đến đón Chí Quân về điểm thanh niên tri thức ạ."
Lời dứt, cô liền thấy Thẩm Mỹ Vân đang trong nhà, Diêu Chí Anh lập tức bất ngờ: "Mỹ Vân, em về ?"
Ban đầu cô gọi là chị Mỹ Vân, nhưng đó vai vế lệch quá nhiều, nên dứt khoát gọi thẳng tên luôn. Thẩm Mỹ Vân: " thế, em về đón Miên Miên học."
Diêu Chí Anh do dự một chút: "Chí Quân, em ở trong nhà đợi một lát, chị vài lời với Mỹ Vân."
Đây là gọi Thẩm Mỹ Vân ngoài. Thẩm Mỹ Vân sắp xếp cho Miên Miên, bảo cô bé ở giường sưởi ủ chăn cho , còn bản thì ngoài. Bên ngoài chỉ hai bọn họ, Thẩm Mỹ Vân thấp giọng hỏi: "Có chuyện gì ?"
Ánh trăng vằng vặc chiếu xuống mặt đất, khiến gian quanh ngôi nhà cũng trở nên sáng sủa. Diêu Chí Anh nắm c.h.ặ.t chiếc đèn pin: "Vốn dĩ em định ngày mai sẽ đ.á.n.h cho chị một bức điện tín, ngờ hôm nay chị về ."
Cô chút chần chừ, Thẩm Mỹ Vân nhận : "Chí Anh, giữa chúng gì cứ thẳng ."
"Em sợ em nhiều lời." Diêu Chí Anh thật sự do dự, đắn đo mãi mới : "Bên phía Sáu gần đây niêm phong một lô hàng, thì trốn nhưng hàng mất , hiện đang ở trong trạng thái nếu giao hàng thì đền tiền."
"Em trộm Sa Liễu là Sáu tìm chị giúp đỡ, nhưng chịu."
Thực , Diêu Chí Anh hiểu lắm tại Sáu chịu. Đương nhiên, cô càng hiểu Thẩm Mỹ Vân bản lĩnh lớn đến mức nào để giúp Sáu từ cõi c.h.ế.t trở về. Dù là chuyện chuyện , thực cũng là chuyện Diêu Chí Anh nên bận tâm.