Nếu đổi sang một nơi xa lạ, nhiều thứ cần cân nhắc. Thẩm Mỹ Vân thấy hai câu trả lời , cô hỏi Quý Trường Thanh: "Anh em cùng ? Anh định phát triển lâu dài ở trường Pháo binh ?"
Quý Trường Thanh lắc đầu: "Học xong ba năm là về đây." Điều cũng nghĩa là việc hai con cô theo thực tế ý nghĩa gì lớn. Thẩm Mỹ Vân suy nghĩ một lát: "Vậy em và Miên Miên sẽ ở khu nhà đợi ." Cô nắm lấy tay Quý Trường Thanh, nghiêm túc : "Người ' lạnh', em ở đây giữ gìn hậu phương." Quý Trường Thanh ở đây, cô ở đây! Quý Trường Thanh kịp chăm lo tới những mối quan hệ nào, cô sẽ lo! Nơi cô canh giữ chính là nơi Quý Trường Thanh sẽ trở về.
Quý Trường Thanh cô đăm đăm, đôi lông mày sâu thẳm, đồng t.ử đen láy như xoáy nước sâu thẳm thể hút hồn trong. "Em suy nghĩ kỹ ?" thấp giọng hỏi.
"Em nghĩ kỹ ." Thẩm Mỹ Vân nâng khuôn mặt góc cạnh của lên, giọng điệu chắc chắn: "Quý Trường Thanh, em mà, em gả cho liên lụy đến tiền đồ của , em sẽ tìm cách bù đắp. Hãy tin em." Xuất của cô thể đổi, cha cô cũng thể đổi, thì cô sẽ đổi bản . Khi cô đủ cao, cô sẽ là gánh nặng của Quý Trường Thanh, mà sẽ là niềm kiêu hãnh của , là vinh quang rực rỡ con đường thăng tiến của .
Quý Trường Thanh ngạc nhiên sự nhạy cảm của Thẩm Mỹ Vân, cô hết, cô tất cả chuyện, chỉ là cô âm thầm giữ trong lòng mà thôi. Quý Trường Thanh diễn tả cảm xúc trong lòng thế nào, như thể ngũ vị tạp trần hòa lẫn, như đang ngâm trong làn nước ấm, một cái nồi đồng đang từ từ đun sôi, cảm giác đó chỉ thấu hiểu. " mà, chúng sẽ xa ba năm." Không ba ngày, ba tháng, mà là ba năm.
Thẩm Mỹ Vân : "Lúc học thể về thăm nhà ? Hay là em thể thăm ? Quý Trường Thanh, chân mọc , cũng mọc em, nhớ thì em thăm, nhớ em thì về." Cô sẽ giữ vững hậu phương, cô sẽ phát triển trang trại nuôi dưỡng lên quy mô lớn hơn nữa, cô doanh thu từ trang trại thể bao phủ các chi phí của quân đội. Cô trang trại ở Mạc Hà trở thành một huyền thoại trong tất cả các đơn vị quân đội. Cô nhiều tham vọng, và cô sẽ thực hiện từng chút một. Thời gian sẽ chứng minh tất cả. Thẩm Mỹ Vân là gánh nặng của Quý Trường Thanh, mà là thương khiến tự hào.
Quý Trường Thanh khẽ "ừm" một tiếng, hai lặng lẽ ôm lấy cho đến khi những bông tuyết rơi đầy trời. Đêm khuya, chiếc giường sưởi ấm áp, hai quấn quýt nồng nàn. Dường như đó là chia tay cuối cùng, cũng là để chuẩn cho đoàn tụ tiếp theo. Một khi đưa quyết định, thứ đều trở nên nhẹ nhàng. Sau khi đón năm mới ở khu nhà Mạc Hà, ngày mồng năm tháng Giêng năm bảy mươi ba, Quý Trường Thanh rời khỏi đơn vị. Khi chỉ mang theo một chiếc vali màu nâu. Lặng lẽ, ngoại trừ Thẩm Mỹ Vân, ai rời ngày hôm đó. Thẩm Mỹ Vân tiễn nhưng Quý Trường Thanh cho, cảm thấy ly biệt là một dư vị cô đơn, nếm trải nhiều nhưng Thẩm Mỹ Vân trải qua cảm giác đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1069.html.]
Quý Trường Thanh , Thẩm Mỹ Vân cảm thấy như thiếu vắng điều gì đó, con bé Miên Miên nghỉ đông gửi về đại đội Tiền Tiến . Ngôi nhà bỗng chốc trở nên trống trải khiến cô chút quen. Triệu Xuân Lan và Tống Ngọc Thư lúc mới tới: "Đi ?" Họ hỏi ngay câu đó. Thẩm Mỹ Vân gật đầu: "Đi ạ."
"Em cũng thật là, với một tiếng, dù cũng là cùng sống trong một khu viện, để tới tiễn một ." Thẩm Mỹ Vân cầm giỏ kim chỉ, tỉ mỉ khâu hai đôi miếng lót giày, dùng bông dệt kim , dù lót đế giày da bò cũng vẫn ấm áp. Cô đối chiếu hoa văn, định thêu một đôi uyên ương nhưng lượng sức , tay nghề kim chỉ nên đành thôi. Sau đó cô mới mỉm : "Anh Trường Thanh nhà em còn tính , bảo cần là cần, chỉ lặng lẽ , lặng lẽ về." Cô hiểu ý của Quý Trường Thanh, lặng lẽ, về lặng lẽ, giống như từng rời .
"Cũng may hai là vợ chồng." Triệu Xuân Lan cảm thán một tiếng, "Cũng chỉ em mới hiểu chú ." Thẩm Mỹ Vân cầm miếng lót giày lên xem xem : "Thế mới ' một nhà cùng một cửa' mà chị." Triệu Xuân Lan hiểu, thấy Thẩm Mỹ Vân cứ tự bận rộn việc của , chị giơ tay huých khuỷu tay cô: "Em nghĩ thế nào? Trường Thanh ba năm, em thật sự theo ?"
Thẩm Mỹ Vân khựng giây lát, miếng lót giày trong tay đặt trong giỏ kim chỉ, cô dường như bẩm sinh là khiếu việc kim chỉ. Cô chống cằm, giọng điệu chậm rãi: "Đi theo gì ạ? Chỉ ba năm thôi mà, sớm muộn gì cũng về." Đơn vị Mạc Hà mới là căn cứ của , nếu cô bỏ chạy giữa chừng, từ bỏ căn cứ bên , từ bỏ các mối quan hệ xã hội, từ bỏ sự nghiệp, đó mới là đồ ngốc.
"Em , lúc nào cũng quá lý trí." Triệu Xuân Lan khỏi cảm thán. "Nếu là em điều nơi khác, chắc chắn Trường Thanh sẽ theo." Đây là trực giác của Triệu Xuân Lan. Thẩm Mỹ Vân suy nghĩ một lát, đúng là như thật, cho nên đó chính là điểm khác biệt giữa cô và Quý Trường Thanh. "Chị dâu ạ, chuyện giữa em và chung quy là do em liên lụy tới , em luôn tìm cách bù đắp chút ít chứ?" Nếu cô theo, ba năm khi thăng chức, ngộ nhỡ cô ngáng chân nữa thì ?
Chuyện —— "Chuyện trách em ." Triệu Xuân Lan thấp giọng một câu. Thẩm Mỹ Vân mỉm thản nhiên: " nó liên quan tới em." Cha cô vẫn đang cải tạo ở đại đội Tiền Tiến, cô là con gái của họ, mối quan hệ thể cắt đứt . Cội nguồn ở cô, chạy thoát . "Em suy nghĩ gì khác, chỉ , em giữ vững hậu phương, đợi đến khi trở về, nơi vẫn là nơi thuộc với ."