Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1048

Cập nhật lúc: 2026-01-08 08:02:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Thu Hà tha thiết .

 

Thẩm Mỹ Vân ở nhà bí bách quá , liền gật đầu: "Được ạ, còn thể mua thêm ít đồ dùng hằng ngày mang về."

 

Trần Thu Hà liền thu dọn đồ đạc, vườn hái mấy quả dưa chuột non đến mức thể bấm nước, còn mấy quả cà chua hồng rực mọng nước nữa.

 

Đối với những thứ Thẩm Mỹ Vân hề từ chối, nhưng Trần Thu Hà bảo Thẩm Mỹ Vân mang cơm theo thì cô nhất quyết chịu.

 

"Con và Miên Miên định khi lên tàu sẽ toa nhà hàng ăn, mang cơm nước theo nữa ạ."

 

Lúc Trần Thu Hà mới thôi, nhưng rốt cuộc vẫn ép mang theo năm quả trứng gà luộc để cô ăn dọc đường.

 

Thấy Trần Thu Hà kiên trì, Thẩm Mỹ Vân mới nhận lấy trứng gà. Biết Thẩm Mỹ Vân sắp Bắc Kinh, Kiều Lệ Hoa do dự một lát, rốt cuộc cũng tìm đến.

 

"Mỹ Vân."

 

"Tớ nhờ một việc."

 

Thẩm Mỹ Vân dắt Miên Miên xách hành lý: "Cậu ."

 

"Cậu giúp tớ gửi một bức thư về nhà với." Kiều Lệ Hoa đưa bức thư xong cho Thẩm Mỹ Vân, "Cứ giao cho tớ là ."

 

"Trên đó địa chỉ."

 

Thẩm Mỹ Vân ngạc nhiên, một bức thư cũng nặng lắm, cô thuận tay nhét luôn trong hành lý của : "Gửi đến nơi tớ sẽ báo cho ."

 

Kiều Lệ Hoa một tiếng: "Cảm ơn nhé Mỹ Vân."

 

Cô chỉ ôm một tia hy vọng cuối cùng thôi.

 

Thẩm Mỹ Vân lắc đầu, sự chứng kiến của Kiều Lệ Hoa và Trần Thu Hà, cô dắt Miên Miên lên tàu, lúc đến ga Mạc Hà thì Tống Ngọc Thư đợi sẵn ở đó .

 

"Mỹ Vân."

 

Vừa thấy , chị lập tức vẫy tay, Thẩm Mỹ Vân dắt Miên Miên qua.

 

"Ở đây ."

 

Tống Ngọc Thư theo vị trí vé tàu chiếm hai chỗ : "Chỗ của chúng đều ở bên ."

 

Đây là điều chị và Thẩm Mỹ Vân hẹn , ai lên tàu thì đó chiếm chỗ . Loại tàu hỏa là đông nhất, giúp một tay thì Thẩm Mỹ Vân cũng sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều, ngay cả khi vệ sinh cũng sẽ thấy yên tâm hơn đôi chút.

 

nhà vệ sinh cũng quá nhỏ, để Miên Miên một ở ngoài cô chắc chắn yên tâm.

 

"Mợ ạ."

 

Miên Miên đến nơi liền gọi Tống Ngọc Thư một cách ngọt ngào. Tống Ngọc Thư cũng hào phóng, đưa tay bốc một nắm hồng táo khô và óc ch.ó khô đưa qua.

 

"Nào, ăn con."

 

Thẩm Mỹ Vân thấy những loại hạt khô , cô bỗng ngạc nhiên một chút, liếc bụng Tống Ngọc Thư, Tống Ngọc Thư vốn tính tình can trường cũng nhịn mà thẹn thùng, giơ tay vỗ Thẩm Mỹ Vân một cái: "Nhìn linh tinh cái gì đấy."

 

"Chị vẫn t.h.a.i nhé, đây là đang chuẩn mang thai, chuẩn m.a.n.g t.h.a.i em hiểu ?"

 

Thẩm Mỹ Vân híp mắt : "Vậy em chúc mừng chị nhé?"

 

Tống Ngọc Thư vẻ mặt âu sầu xoa xoa bụng: "Em xem chị cũng kết hôn mấy tháng , vẫn gì nhỉ?"

 

Chị mong đợi một em bé thuộc về , một quan hệ huyết thống với chị, một thực sự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1048.html.]

 

Thẩm Mỹ Vân an ủi chị: "Con cái là duyên phận, duyên đến thì con sẽ đến thôi, chuyện vội ."

 

Tống Ngọc Thư thở dài: "Ai cũng thế, nhưng mà cứ sốt ruột ."

 

"Kỳ kinh nguyệt của chị lúc nào cũng định, chị lo thụ t.h.a.i ." Chị hạ thấp giọng , cũng chỉ ở những nơi ai quen như thế chị mới dám bộc bạch hết lòng .

 

Nếu là ở khu nhà công vụ mà chuyện , sẽ các chị dâu bàn tán thế nào nữa.

 

Thẩm Mỹ Vân sắp xếp xong xuôi hành lý xuống, vỗ vỗ tay Tống Ngọc Thư: "Cứ thuận theo tự nhiên thôi chị, nếu chị thật sự lo lắng thì về cứ đến bệnh viện ở Bắc Kinh khám xem ?"

 

Trình độ bệnh viện Bắc Kinh rõ ràng là hơn Mạc Hà nhiều.

 

Tống Ngọc Thư do dự: "Đi khám phụ khoa ?"

 

Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng, như nhận điều gì đó, cô liền nhướng mày: "Ngại chị?"

 

thật.

 

Tống Ngọc Thư hiếm khi ngượng ngùng: "Chị từ nhỏ đến lớn bao giờ khám phụ khoa, là em cùng chị ?"

 

Thẩm Mỹ Vân suy nghĩ: "Cái xem em thời gian , em còn gửi thư giúp một bạn, đợi em xong sẽ báo với chị."

 

Tống Ngọc Thư dứt khoát đồng ý.

 

Từ ga tàu Mạc Hà đến ga Bắc Kinh mất một ngày một đêm tàu, lúc đến Bắc Kinh là hơn tám giờ sáng.

 

Trước khi đến Thẩm Mỹ Vân gọi điện cho bà nội Quý, nên khỏi ga đến đón họ.

 

cả nhà họ Quý đích lái xe, tình hình rõ ràng là theo lời dặn của bà nội Quý, để cả nhà họ Quý chuyên môn đến đón .

 

"Mỹ Vân."

 

Anh cả nhà họ Quý chào Thẩm Mỹ Vân, ngoài bốn mươi tuổi nhưng hề sự bóng bẩy của đàn ông trung niên, trái còn thêm vài phần nho nhã và khiêm nhường vốn của phái mạnh.

 

Xét một phương diện nào đó, cả nhà họ Quý luôn .

 

Bất kể các em ở , xa đến nhường nào, sẽ luôn ở Bắc Kinh, phía chăm sóc già, phía đón chào các em về nhà.

 

Đối mặt với lời chào của cả Quý, Thẩm Mỹ Vân mỉm : "Anh cả, phiền đến đón bọn em quá."

 

Anh cả Quý xua tay: "Người một nhà đừng lời khách sáo."

 

Miên Miên nép bên cạnh Thẩm Mỹ Vân, cong mắt gọi một tiếng: "Bác cả!"

 

Tiếng gọi bác cả cả Quý dứt khoát xổm xuống bế Miên Miên lên: "Đi thôi, xe của bác đỗ ở phía ."

 

Khu vực là lối của ga tàu, đông nên xe tiện chạy trong.

 

Thẩm Mỹ Vân gật đầu, chào Tống Ngọc Thư, Tống Ngọc Thư: "Em đây."

 

Cũng theo gọi một tiếng cả Quý, coi như gọi sai vai vế.

 

Sau khi lên xe, cả Quý đặt Miên Miên xuống, với họ: "Cũng các em ăn gì ? Ở ghế bánh mè treo, còn một hộp lừa lăn nữa, đường nếu đói thì ăn lót ."

 

Chỉ thể , cả đúng là cả, cực kỳ chu đáo và thỏa đáng.

 

Lời chào Miên Miên hăm hở Thẩm Mỹ Vân, Thẩm Mỹ Vân gật đầu xong, Miên Miên mới mở một hộp lừa lăn , miếng lừa lăn mềm dẻo ngọt lịm tan trong miệng, cô bé mãn nguyện híp mắt : "Ngon thật đấy ạ."

 

 

Loading...