Lời , đám Trần Thu Hà lập tức từ chối: "Cái đắt quá, lấy ."
Thẩm Mỹ Vân thì thấy đắt, cô thuần túy là thích chất liệu vải dacron, cứng nhắc thấm mồ hôi, mặc lên chẳng thoải mái chút nào.
Cô bèn thẳng: "Chúng lấy hết vải bông, loại vải bông cũ là ." Mặc thoải mái, mềm mại thấm mồ hôi.
Hứa Hữu Lương lập tức lấy mẫu vải bông cho Thẩm Mỹ Vân xem.
Thẩm Mỹ Vân đón lấy sờ thử, đúng là vải bông cũ, sờ thấy mịn màng và thoải mái: "Lấy loại vải , còn màu sắc thì——"
Lời dứt, Hứa Hữu Lương lấy vài mẩu vải màu sắc khác : "Ở đây các màu để lựa chọn ạ."
Miên Miên một hồi: "Con màu của đất ạ." Hơi giống màu nâu vàng.
Trần Thu Hà một lượt.
" lấy màu nguyên bản là ." Màu nguyên bản ngả sang màu vàng kem.
Thẩm Hoài Sơn cũng chọn màu : "Màu hấp thụ ánh sáng, mùa hè mặc sẽ mát mẻ."
Lời , Trần Hà Đường cũng chọn màu nguyên bản.
Ngược , đứa nhỏ như Miên Miên chọn màu đậm.
Sau khi ghi chép màu sắc yêu thích của mỗi , Hứa Hữu Lương bèn cất cuốn sổ nhỏ , lấy một tờ bảng giá cho Thẩm Mỹ Vân xem.
"Vải và tem phiếu vải tự túc, mỗi bộ quần áo chúng thu hai tệ tiền công cho lớn, trẻ em thu một tệ."
Không gọi là rẻ, nhưng so với mua quần áo may sẵn thì coi như là rẻ .
Trần Thu Hà và những khác định tiền công đắt một chút, mỗi bộ thu hai tệ, bốn họ may tám bộ quần áo, tính riêng tiền công hơn mười tệ .
"Mẹ may một bộ thôi."
"Ba cũng ."
Vợ chồng Trần Thu Hà lượt lên tiếng, may hai bộ nữa.
Thẩm Mỹ Vân lắc đầu: "Cứ hai bộ ạ." Nói xong dẫn Hứa Hữu Lương khỏi phòng, khi ngoài cô mới hỏi chi tiết: "Anh tính xem tổng cộng hết bao nhiêu tiền và tem phiếu vải."
Hứa Hữu Lương hiểu ý Thẩm Mỹ Vân, nhanh tính toán rõ ràng.
"Tám bộ quần áo cộng với tiền công là bốn mươi mốt tệ, ngoài tiền vải thì đợi xong tính một thể."
Đây vẫn là áo ngắn tay nên dùng ít vải, nếu là quần áo mùa đông thì ít nhất gấp đôi mức .
Đây cũng là lý do tại thời may nổi quần áo, một một năm chỉ vài thước vải, cho dù dồn góp tem phiếu của cả gia đình thì cùng lắm cũng chỉ may một bộ quần áo.
Thẩm Mỹ Vân gật đầu, trả tiền đưa cho : "Còn tem phiếu vải thì khi nào giao quần áo, sẽ thanh toán nốt cho ."
Tiền và tem phiếu tính riêng.
Hứa Hữu Lương "" một tiếng, hứa hẹn: "Trong vòng hai ngày sẽ mang quần áo qua cho chị."
Cha là thợ may lâu năm, trong nhà thu nhận bảy tám đồ , tất cả cùng thì xong nhanh.
Chưa kể đây đều là áo mùa hè, loại ngắn tay, đặt lên máy may chạy một đường chỉ, nửa ngày thể hai bộ.
Huống chi là tám bộ của họ.
Sau khi tiễn , Thẩm Mỹ Vân bước phòng, mấy cặp mắt đồng loạt qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1040.html.]
"May quần áo hết tổng cộng bao nhiêu tiền?"
Thẩm Mỹ Vân thản nhiên : "Cũng bao nhiêu tiền ạ."
Trần Thu Hà tin cô ?
"Mau ."
Thẩm Mỹ Vân thở dài: "Mẹ , con mua quần áo cho cũng là chuyện nên , mặc để việc, đừng hỏi giá nữa."
Hỏi hỏi chỉ sứt mẻ tình cảm thôi.
Trần Thu Hà còn định gì đó thì bên ngoài tiếng động: "Bác sĩ Thẩm nhà ?"
Là giọng của Diêu Chí Anh, cô cuối cùng cũng kiếm đủ tiền để mua hai bao đường trắng, khi mua xong liền tranh thủ lúc nghỉ trưa chạy qua đây.
Hơn nữa cô còn dẫn theo Diêu Chí Quân cùng.
Chỉ nghĩ là tầm nhà họ chắc chắn .
Chẳng thế mà cô gọi, đám Thẩm Mỹ Vân : "Nghe giống giọng của Chí Anh." Thẩm Mỹ Vân suy nghĩ một chút: "Để xem thử."
Cô , Thẩm Hoài Sơn cũng theo ngoài.
Diêu Chí Anh hiếm khi lên núi, càng từng đến nhà họ Trần, cô ở cổng viện nhỏ, chút gò bó dẫn theo em trai Diêu Chí Quân.
"Lát nữa trong nhớ dẻo miệng một chút ?" Cô nhỏ giọng dặn dò.
Diêu Chí Quân nghĩ một lát: "Sư phụ em thích kiểu dẻo miệng ."
Thẩm Hoài Sơn là kiểu thực tế.
Diêu Chí Anh nhéo tai bé: "Chẳng ai là thích lời ý cả, mồm miệng dẻo , gọi nhiều ."
Diêu Chí Quân từ chối nữa.
Một lát , Thẩm Mỹ Vân và Thẩm Hoài Sơn , Thẩm Mỹ Vân gọi: "Chí Anh."
Thẩm Hoài Sơn gọi: "Chí Quân."
"Hai chị em đến ."
"Mau ."
Sau khi chào đón hai nhà, Diêu Chí Anh gò bó đặt hai bao đường trắng lên bàn: "Bác sĩ Thẩm, bác nhận em trai cháu đồ , hiện tại chúng cháu cũng chẳng đồ gì , chỉ hai bao đường trắng thôi, xin bác nhất định nhận cho."
Mấy ngày nay cô bán trứng gà, bán tôm và cá nhỏ, tổng cộng kiếm năm tệ, đều đổi hết thành đường trắng .
Hai bao gửi ở nhà họ Thẩm, hai bao gửi cho bác sĩ Ngưu.
Thẩm Hoài Sơn thấy hai bao đường trắng , ông lập tức ngẩn một chút, đẩy bao đường : "Cháu cái gì , bác nhận Chí Quân là vì thấy nó thiên phú, sinh học y, thể để lãng phí , chứ vì hai bao đường mới nhận , mang về , tự pha uống, bồi bổ cơ thể cho ."
Diêu Chí Anh lúc mới đến đây thực sự là trắng trẻo xinh xắn, mang theo vẻ dè dặt và dịu dàng, đó là con gái nuôi dưỡng trong gia đình điều kiện .
mới hơn một năm mà cô vàng gầy, trông gầy gò như khúc củi khô.
Thẩm Hoài Sơn cũng là cha, con gái ông và Diêu Chí Anh tuổi tác xấp xỉ , thậm chí Mỹ Vân còn lớn hơn một chút, nhưng Diêu Chí Anh bên cạnh Mỹ Vân trông giống như chị gái lớn hơn mấy tuổi .
Nói xót xa là dối lòng, nhưng bản ông cũng còn đang khó khăn, chỉ thể là đời thế gian gian nan.
Thấy Thẩm Hoài Sơn từ chối bao đường trắng, Diêu Chí Anh lập tức thấy buồn bã: "Bác sĩ Thẩm, cháu lễ bái sư mọn, xin bác nhất định đừng chê."