Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1030

Cập nhật lúc: 2026-01-08 08:01:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Mỹ Vân há miệng, nhưng gì. Bảo Diêu Chí Anh hãy lo cho bản ? Cô hiểu rõ Diêu Chí Anh sẽ . Từ lúc rời nhà, Diêu Chí Anh coi Diêu Chí Quân là sứ mệnh của . Tương tự, Diêu Chí Quân cũng coi chị gái là duy nhất.

 

Thẩm Mỹ Vân thở dài: "Sau khi về, nếu điều kiện, cô hãy cùng bác sĩ Ngưu học cách nhận diện d.ư.ợ.c liệu. Trên núi đại đội Tiền Tiến gì nhiều chứ d.ư.ợ.c liệu thì chắc chắn . Nếu may mắn đào nhân sâm, cuộc sống của cô và Chí Quân sẽ cải thiện nhiều. Cô về bảo Chí Quân học nhận diện d.ư.ợ.c liệu, khi rảnh hai chị em cùng lên núi tìm d.ư.ợ.c liệu, tìm thì hỏi bác sĩ Ngưu xem ông thu mua . Nếu ông mua thì cô mang đến chỗ Lục, Lục thường thì cái gì cũng nhận."

 

Diêu Chí Anh gật đầu.

 

"Còn nữa, cá tôm như Lục , cô sông câu hoặc dùng lưới đ.á.n.h bắt, cứ lén lút mà thôi, đừng để ai . Bắt thì gửi sang chỗ Lục. Ra ngoài cô cứ bảo là quen một họ, thăm họ, lúc đó nhờ họ chăm sóc cô và Chí Quân." Thẩm Mỹ Vân đang dạy Diêu Chí Anh cách mưu sinh, đây là những điều mà đây cô từng . Trước ở điểm thanh niên trí thức, cô thấy hợp nhãn nhất chỉ Kiều Lệ Hoa, vì thế ngay từ đầu cô cũng chỉ giúp mỗi Kiều Lệ Hoa. Lần thấy Diêu Chí Anh như , Thẩm Mỹ Vân nghĩ thế đạo vốn khó khăn, phụ nữ trong thế đạo càng khó khăn hơn. Nếu phụ nữ giúp đỡ phụ nữ, chỉ trơ mắt đối phương nhảy hố lửa, thì Thẩm Mỹ Vân thấy lẽ cả đời cũng yên lòng nổi. Nếu năng lực thì thôi, đằng năng lực, vả chỉ là việc tiện tay thôi. Nói trắng mà thôi.

 

Trên đường về, Thẩm Mỹ Vân với Diêu Chí Anh nhiều, từng li từng tí đều dạy cô cách kiếm sống, cách tận dụng môi trường hiện để cô và Diêu Chí Quân thể sống hơn. Khi về đến đội sản xuất, Diêu Chí Anh quỳ sụp xuống mặt Thẩm Mỹ Vân: "Chị Mỹ Vân, cảm ơn chị."

 

Thẩm Mỹ Vân lắc đầu, đỡ cô dậy: "Giờ con đường , chỉ một điều cô nhớ kỹ: Thà kiếm ít chứ đừng tham lam, sự an của cô quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Những lúc ở đây, cô hãy lời Lục nhiều , từng trải, chỉ cần kẽ tay hở một chút cũng đủ cho những bình thường như chúng sống ." Đây là sự thật, cũng là kinh nghiệm đổi bằng mạng sống của Kim Lục Tử.

 

Diêu Chí Anh gật đầu. Hai chia tay , Thẩm Mỹ Vân chuẩn lên núi, Diêu Chí Anh định đưa cô lên. Điểm thanh niên trí thức ở ngay cổng đội sản xuất, nhưng nhà họ Trần núi, giờ hơn tám giờ, trời tối mịt, một lên núi thực sự an . Thẩm Mỹ Vân định từ chối thì phía bên một tia sáng truyền tới.

 

"Mỹ Vân." Là tiếng của Thẩm Hoài Sơn, ông đang cầm đèn pin, ở chân núi bao lâu, cách khác là đợi ở đây bao lâu .

 

Thẩm Mỹ Vân bất ngờ: "Ba!"

 

"Bên ." Thẩm Hoài Sơn tới, với Diêu Chí Anh bên cạnh: "Thanh niên trí thức Diêu, cô về , đón Mỹ Vân về nhà." Nghe , Diêu Chí Anh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1030.html.]

 

"Vậy ạ, chú Thẩm, cháu về đây."

 

Đợi Diêu Chí Anh , Thẩm Hoài Sơn mới dẫn Thẩm Mỹ Vân về nhà. Trên đường lên núi, Thẩm Hoài Sơn vốn thích càm ràm nay bỗng chốc hóa thành kẻ "lắm lời". "Mỹ Vân, con xem con kìa, ngoài buổi tối, bên ngoài an chút nào."

 

Thẩm Mỹ Vân suy nghĩ một chút, thọc tay túi lấy một xấp tiền "đại đoàn kết" đưa qua. Thẩm Hoài Sơn ngẩn , lấy đèn pin soi thử, trời ạ, một xấp tiền dày cộp, ít nhất cũng vài trăm đồng. Thẩm Hoài Sơn giật : "Con lấy nhiều tiền thế ?"

 

Thẩm Mỹ Vân đáp: "Kiếm đấy, tiền 'bịt miệng', ba đừng càm ràm nữa." Đây vốn là tiền cô mang theo để ăn, tổng cộng năm trăm đồng, nhưng một chuyến tới chỗ Kim Lục T.ử thấy thận trọng hẳn lên nên tiền tiêu đến. Vì định bán hàng nên cô đương nhiên thiếu tiền, bèn đưa tiền hàng cho Thẩm Hoài Sơn.

 

Thẩm Hoài Sơn con gái thì khóe miệng giật giật: "Ba lấy, con tự cất ."

 

Thẩm Mỹ Vân nhướn mày: "Chẳng ba đưa hết quỹ đen cho con ? Con bù cho ba." Ngừng một lát, cô bổ sung thêm một câu: "Tuyệt đối cho !" Thấy con gái tiêu tiền như rác thế , Thẩm Hoài Sơn giật giật mí mắt: "Mỹ Vân, đừng với ba là ngày thường ở đơn vị con cũng tiêu tiền kiểu nhé." Thẩm Hoài Sơn dám thề, ông từng thấy đứa trẻ nào giống như Mỹ Vân nhà họ.

 

Thẩm Mỹ Vân ngạc nhiên: "Làm chuyện đó ." Cô ôm lấy cánh tay Thẩm Hoài Sơn, híp mắt : "Ba, ba tưởng con ngốc , con chỉ hào phóng như mặt ba và thôi. Đổi khác, ba xem con hào phóng thế ?"

 

Nghe thấy lời , Thẩm Hoài Sơn như uống mật ngọt, lòng ngọt lịm. Ngọt một nửa, ông cầm năm trăm đồng đó bỗng hỏi: "Con đưa cho ?" Ông mở miệng là Thẩm Mỹ Vân hiểu ý ngay.

 

Thẩm Mỹ Vân chớp mắt: "Tất nhiên là , chỉ đưa cho mỗi ba thôi đấy." Được ! Thẩm Hoài Sơn càng vui hơn, khép miệng. Ông tuy gì nhưng thứ đều thể hiện rõ: Trong mắt con gái, ba vẫn quan trọng hơn! Quan trọng hơn cả ! Làm cha ai cũng , đều lòng ganh đua đáng hổ , luôn vị trí của trong lòng con cái cao hơn đối phương một chút. Thẩm Hoài Sơn cũng ngoại lệ.

 

Khi hai cha con về đến nhà là chín giờ. Miên Miên ngủ say từ lâu, Trần Thu Hà thì ngủ, bà giường trông Miên Miên, một tay cầm quạt phẩy cho con bé, một tay đợi Thẩm Mỹ Vân về. Nghe thấy tiếng đẩy cửa bên ngoài, Trần Thu Hà Miên Miên đang ngủ say, khẽ khàng dậy bước ngoài.

Loading...