Diêu Chí Anh vốn luôn thành thật hậu đạo, lúc trong mắt thoáng hiện vài phần điên cuồng: "Một túi đường trắng đủ chia, thì hãy biến một túi thành hai túi. Quân Quân, những gì ba thể thì chị nhất định cũng ." Giải quyết xong vấn đề tương lai của em trai, Diêu Chí Anh còn gì lo lắng nữa.
Trước đây cô dám vì sợ bắt thì em trai sẽ xong đời, còn ai nương tựa. bây giờ thì khác, em trai sư phụ, cùng lắm thì đến lúc đó cô sẽ đoạn tuyệt quan hệ!
Nhìn chị gái như , Diêu Chí Quân khẽ nhíu mày: "Chị, chị hãy bình tĩnh một chút." Cậu tuy còn nhỏ nhưng đầu óc hết sức linh hoạt. Thấy em trai như , Diêu Chí Anh liền hỏi: "Em ủng hộ chị ?"
"Không !" Ở một phương diện nào đó, Diêu Chí Quân thậm chí còn bình tĩnh và thông minh hơn cả Diêu Chí Anh. Nếu bình tĩnh thông minh thì can thiệp khi chị gái định đưa quyết định trọng đại. Không để chị lấy chồng nữa, từ điểm thể thấy sự thông minh của Diêu Chí Quân. Chỉ thể , những đứa trẻ nuôi dưỡng từ nhỏ để kế thừa, đầu tư nhân lực, vật lực và tiền bạc, đó là điều mà những đứa trẻ nông thôn thể sánh bằng.
"Chị nghĩ đến lộ trình ? Có chợ đen ở ? Chị định bán đồ, nhưng chị bán cái gì?" Những câu hỏi dồn dập khiến Diêu Chí Anh ngẩn , cô thực sự từng nghĩ đến chuyện .
"Quân Quân, em ý tưởng gì ?" Em trai tuy nhát gan nhưng Diêu Chí Anh rõ hơn ai hết, em trai thông minh hơn cô nhiều. Trước đây khi điều kiện gia đình còn , thầy giáo ba mời đến dạy học từng , nếu em trai bồi dưỡng , ít nhất cũng thể trở thành một sinh viên đại học.
Diêu Chí Quân tại chỗ, gì nhưng bộ não đang vận động nhanh ch.óng: "Trong tay chị còn tiền ?"
Diêu Chí Anh lắc đầu: "Chỉ còn bốn hào thôi." Cô tổng cộng một đồng hai hào, mua một cân đường trắng hết tám hào, còn chỉ còn bốn hào.
Diêu Chí Quân thở dài: "Đường trắng vẫn còn đó chứ?"
"Đường trắng động . Đó là đồ để tặng ." Với tư cách là chị gái, cô quá hiểu tâm tư của em trai, cô cầm đường trắng đổi lấy trứng gà, mang trứng gà chợ đen. Cô , nhưng đường trắng đem tặng.
Diêu Chí Quân đột nhiên chuyển chủ đề: "Lúc chúng mới đến, ba chẳng đưa tiền ?"
"Lúc đó vội vàng, tổng cộng chỉ hơn năm mươi đồng, hơn một năm nay cơ bản tiêu hết ." Em trai ba ngày hai bữa đổ bệnh, tiền mua t.h.u.ố.c, tiền ăn uống, chi tiêu nhanh cạn kiệt.
Diêu Chí Quân thở dài: "Cứ cầm bốn hào mua trứng gà trong thôn , mang trứng gà chợ đen. Em ."
Vừa thấy , Diêu Chí Anh lập tức phủ nhận theo bản năng: "Em . Chị !" Hai chị em giằng co thôi. "Vậy thì đừng ai nữa." Diêu Chí Anh vốn tính tình mềm mỏng, đây là đầu tiên cô từ chối .
"Không , Chí Quân, hai chúng bảo lấy một ." Nếu thể để em trai thì cô sớm chợ đen . cô thế, vẫn gắng gượng đến tận bây giờ, khi tìm lối thoát cho em trai cô mới bước lên con đường .
Dưới bầu trời lờ mờ sáng, Diêu Chí Quân bao giờ thấy chị gái kiên trì đến . "Vậy chị , đợi chị quen thì dẫn em theo." Cậu nhượng bộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1027.html.]
Diêu Chí Anh gật đầu. Tốc độ của cô nhanh, cầm bốn hào ít ỏi tranh thủ lúc trời tối đến nhà các xã viên trong đội sản xuất để đổi trứng gà. Trước đây cô thường xuyên đổi, lúc đó em trai sức khỏe , ốm đau, cô liền cầm tiền mua trứng gà, ba xu một quả. Cho nên mua trứng gà cũng là đường quen lối cũ. Bốn hào mua mười ba quả, nhiều nhưng cũng ít. Tranh thủ màn đêm, cô bộ hơn mười dặm đường đến công xã Thắng Lợi.
Cô đến nơi thì trời tối hẳn, chợ đen ở cô cũng rõ, bởi vì đây là chuyện cô từng nghĩ tới vô . Cũng là nơi cô từng nghĩ tới vô nhưng dám đến. Lúc đó em trai chỗ dựa. Giờ thì khác . Diêu Chí Anh vực dậy tinh thần, cảnh giác xung quanh, thấy mấy mới con đường quen thuộc đó.
Thẩm Mỹ Vân thu xếp thỏa cho Miên Miên, định tranh thủ trời tối tìm Kim Lục T.ử một chuyến. Cô cũng bôi nhọ mặt ngoài, đầu đội một chiếc mũ lớn, khi đến công xã liền thẳng con hẻm đó. Chỉ là nửa đường bỗng nhiên đụng mặt một đồng chí nữ.
"Có lấy trứng gà ?" Thẩm Mỹ Vân ngẩn một lát, cảm thấy giọng của đối phương quen, cúi đầu xuống thì thấy ánh trăng, chính là Diêu Chí Anh dù bôi đầy nhọ nồi lên mặt nhưng vẫn thể nhận diện mạo.
Thẩm Mỹ Vân: "?"
"Chí Anh?"
"Mỹ Vân?" Bốn mắt . Cả hai đều im lặng, khí cũng trở nên tĩnh mịch.
Không qua bao lâu, Thẩm Mỹ Vân hỏi: "Cô nghề bao lâu ?"
Diêu Chí Anh thành thật đáp: "Lần đầu tiên."
"Sao đột nhiên nảy ý định cái ?"
Diêu Chí Anh cúi đầu mũi chân, chút chột : "Chí Quân chỗ dựa , còn gì lo lắng nữa nên mới định nhặt nghề cũ."
Thẩm Mỹ Vân thở dài: "Nghề nguy hiểm lắm, cô ?" Ở công xã Thắng Lợi lâu như , cô bao giờ bán cho khách lẻ, chính là vì khách lẻ nguy hiểm. Công việc của cô cơ bản đều cố định cho hai , một là Kim Lục Tử, hai là chị ở cửa hàng cung ứng. Mọi quan hệ lợi ích với nên thực so với khách lẻ thì an hơn nhiều.
Diêu Chí Anh: " . kiếm chút tiền."
Thẩm Mỹ Vân suy nghĩ một chút: "Thực sự kiếm tiền?"
Diêu Chí Anh gật đầu.
"Nhà cô đây kinh doanh ?" Thẩm Mỹ Vân đột nhiên hỏi một câu chẳng liên quan gì.