Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1017

Cập nhật lúc: 2026-01-08 08:00:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Mỹ Vân định sờ đầu nó, con hươu cũng nhúc nhích, để mặc cô sờ, trêu chọc nó một lát cô mới nhà xách một túi đường trắng đựng trong túi nilon trong suốt, vặn một túi một cân.

 

Thẩm Mỹ Vân ước lượng một chút, bốc một nắm kẹo hoa quả tiện tay đút túi quần, đóng cổng lớn , lững thững về phía đại đội sản xuất.

 

Bây giờ đang đúng lúc đại đội sản xuất bận rộn, nhà nhà cơ bản đều đang công ở ngoài đồng, điểm thanh niên trí thức cũng ngoại lệ.

 

Thẩm Mỹ Vân một mạch từ chân núi đến nhà lão bí thư, đường gặp vài đứa trẻ rải rác.

 

Thậm chí, ngay cả Miên Miên nhà cũng thấy .

 

Tuy nhiên cũng lo lắng, bởi vì xã viên trong đại đội sản xuất đều , vả bố cô cũng cắm rễ ở đây , giờ cũng coi như là nửa nhà của đại đội sản xuất.

 

Thẩm Mỹ Vân theo kế hoạch một mạch đến nhà lão bí thư, mỗi về cô đều tới thăm nhà ông.

 

Không vì lý do gì khác, một là để cảm ơn sự chăm sóc của lão bí thư đối với cô và Miên Miên lúc đầu, ngoài còn một điểm quan trọng, đó là bố cô đang ở đại đội sản xuất.

 

Lão bí thư là đầu, Thẩm Mỹ Vân tạo mối quan hệ với ông thì bố cũng sẽ hưởng lợi.

 

Lúc cô đến đây, nhà lão bí thư chỉ mỗi bà cụ Hồ đang hái đậu đũa.

 

Đây rõ ràng là đang chuẩn cho bữa trưa.

 

Đàn ông trong nhà đều ngoài đồng hết .

 

Thẩm Mỹ Vân gõ gõ cổng sân, tay hái đậu của bà cụ Hồ khựng , theo đà qua, khi tới.

 

Bà cụ Hồ lập tức kinh ngạc reo lên: "Thanh niên trí thức Thẩm?" Bà đặt rổ rau trong tay xuống, bước đôi chân nhỏ về phía Thẩm Mỹ Vân.

 

Thẩm Mỹ Vân vội vàng đỡ bà: "Bà nội Hồ, lâu gặp ạ?"

 

"Sức khỏe bà vẫn chứ ạ?"

 

Bà cụ Hồ tóc bạc trắng cả đầu, gương mặt hiền từ, híp mắt : "Đã già , cũng tạm , ít nhất cũng thể ở nhà việc vặt, nấu cơm nấu nước."

 

"Thanh niên trí thức Thẩm, cháu về từ lúc nào thế?"

 

Đã một thời gian thấy cô.

 

Thẩm Mỹ Vân mỉm : "Tối qua mãi muộn mới về tới nơi ạ, sáng nay cháu ngủ nướng một giấc, ngủ dậy liền qua thăm bà, bà và lão bí thư vẫn khỏe là ạ."

 

Đây chính là chuyện, cách hành xử.

 

Về nghỉ ngơi một đêm, việc đầu tiên khi ngủ dậy là tới thăm họ, chỉ là coi trọng mà còn thực sự để họ trong lòng.

 

Bà cụ Hồ xong cảm thấy cực kỳ thỏa mãn: "Cái con bé lòng thật đấy."

 

Bà kéo Thẩm Mỹ Vân xuống hiên nhà, lúc hiên hết nắng, đối diện với cổng vườn rào nên chút gió lùa , coi như mát mẻ.

 

Bà cụ Hồ cũng điều, bà nhà lấy một nắm quả tầm bóp đưa cho Thẩm Mỹ Vân: "Đây là bọn trẻ hái núi về đấy, vị chua chua ngọt ngọt ngon lắm, cháu nếm thử xem?"

 

Thẩm Mỹ Vân cũng khách sáo, đón lấy vài quả bóc vỏ ăn thử: "Ngon quá ạ!"

 

Cô là hào phóng, chê bai, cũng thản nhiên, điều càng khiến bà cụ Hồ quý mến thêm vài phần.

 

Bà cụ Hồ híp mắt, nếp nhăn mặt cũng mang theo vài phần hiền hậu: "Cháu thích là ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1017.html.]

 

Thẩm Mỹ Vân cũng lấy túi đường trắng đựng trong túi lưới giao cho bà cụ Hồ: "Cháu qua vội quá cũng chuẩn đồ gì , nghĩ bà thích uống nước đường nên mang theo một gói đường trắng ạ."

 

khiêm tốn thôi, thực cô và bà cụ Hồ đều , thời buổi đường trắng quý giá vô cùng, ngọt lịm, dù là mang thai, mới sinh xong già và ốm mà uống một cốc nước đường thì đều là cực phẩm cả.

 

Bà cụ Hồ lắc đầu: "Ghé qua thăm cái già , còn mang đồ gì?"

 

Thẩm Mỹ Vân mỉm : "Dạ thể chỉ nhớ bằng miệng thôi ạ?"

 

Lời khiến bà cụ Hồ cũng bật ha hả: "Cái con bé thật là."

 

Tuy nhiên từ chối nữa, Thẩm Mỹ Vân trò chuyện với bà cụ Hồ nửa tiếng đồng hồ, chuẩn buổi trưa về nhà ăn cơm.

 

Lão bí thư về, vai vác một cái cuốc, khom lưng, mặc một chiếc áo ngắn xẻ n.g.ự.c, trông tinh thần vẫn .

 

Lúc ông nhà thì Thẩm Mỹ Vân vặn dậy định chào bà cụ Hồ để về.

 

Thế là liền gặp lão bí thư: "Thanh niên trí thức Thẩm?"

 

Ông cũng chút bất ngờ: "Cháu về ? Tầm còn nữa, trưa nay ở nhà chú ăn cơm ."

 

Lão bí thư cực kỳ quý mến Thẩm Mỹ Vân, trẻ tuổi năng lực, cách hành xử.

 

Nói thật ai là thích cả.

 

Lão bí thư cũng .

 

Thẩm Mỹ Vân lắc đầu: "Dạ thôi ạ, cháu tới một lúc , trưa về cháu nấu cơm thì bố cháu mới cơm nóng sốt để ăn ạ."

 

Lão bí thư thấy giữ bèn đặt cuốc xuống: "Để chú cùng cháu một đoạn."

 

Đây là chuyện với Thẩm Mỹ Vân.

 

Thẩm Mỹ Vân ngạc nhiên nhưng vẫn gật đầu, lão bí thư theo Thẩm Mỹ Vân ngoài, hai tới ngoài cũng khác.

 

Lão bí thư đầu tiên là hàn huyên vài câu: "Cháu ở đơn vị vẫn chứ?"

 

Thẩm Mỹ Vân: "Dạ cũng tạm ạ, vẫn là sống qua ngày thôi."

 

Nghe thấy , lão bí thư nhịn : "Tính cách cháu , năng lực mạnh, dù ở cũng sẽ sống thôi."

 

Thẩm Mỹ Vân: "Chú cứ quá khen cháu ."

 

Lão bí thư: "Nói thật thôi mà." Sau khi hàn huyên xong liền thẳng chủ đề chính: "Có tình hình thế , cháu chẳng chuyển tới trường trung học công xã dạy học ?"

 

Thẩm Mỹ Vân gật đầu: "Vâng ạ."

 

"Chú cảm thấy hiện giờ bầu khí bên ngoài chút căng thẳng, nếu cháu tin tưởng chú thì chú một lời khuyên thế , hãy để cháu dạy hết thời gian thôi, vẫn nên xin nghỉ về đại đội sản xuất nuôi lợn thì hơn."

 

Chưa tới chuyện khác, ít nhất là ở tầm mắt của ông thì sẽ xảy vấn đề gì lớn.

 

công xã, trời cao hoàng đế xa, là thầy đồ dạy học, nếu thực sự xảy vấn đề gì thì lão bí thư dù giúp một tay cũng dễ dàng.

 

Thẩm Mỹ Vân thấy , thần sắc lập tức trở nên nghiêm nghị: "Hiện giờ tình hình nghiêm trọng đến ạ?"

 

 

Loading...