Chuyện ——
Tống Ngọc Thư và Trần Viễn , cô lắc đầu : "Đầu tháng em về Bắc Kinh một chuyến, em qua đó ."
Trần Viễn: "Bên đơn vị tăng cường huấn luyện, cũng về ."
Anh nghĩ một lát, với Tống Ngọc Thư: "Để Mỹ Vân mang năm mươi đồng về cho bố ."
Năm mươi đồng tương đương với gần một tháng lương của .
Tống Ngọc Thư gật đầu: "Để em lấy."
Từ khi Trần Viễn và Tống Ngọc Thư kết hôn, tiền bạc trong nhà đều giao hết cho Tống Ngọc Thư, cơ bản đều Tống Ngọc Thư cất trong ngăn kéo trong buồng khóa .
Bình thường nếu cần lấy tiền thì lấy từ trong đó .
Chẳng mấy chốc, Tống Ngọc Thư lấy năm tờ "Đại Đoàn Kết", đưa cho Thẩm Mỹ Vân: "Chị cứ với bố và cô là em và Trần Viễn đều đang bận, khi nào rảnh sẽ về thăm ."
Thẩm Mỹ Vân do dự: "Tiền là hai đứa tự đưa ."
"Chị đưa cho , chắc nhận." Đây mới là vấn đề.
Lúc đó đùn đẩy qua thì phiền phức lắm.
Trần Viễn: "Chị cứ đặt gối của bố em, lúc đó em sẽ gọi điện với ông."
Vì tính kỹ cách nên Thẩm Mỹ Vân do dự nữa.
Lúc Thẩm Mỹ Vân sắp , Trần Viễn chợt nhớ , phòng lấy từ trong tủ ngăn kéo hai cây t.h.u.ố.c lá.
"Một cây cho bố em, một cây cho dượng."
Là loại Đại Tiền Môn hảo hạng, tất nhiên là Trần Viễn chẳng nỡ mua, đây là do giúp đỡ khác đối phương tặng cho.
Nguyên hai cây Đại Tiền Môn vẫn bóc bao bì.
Thẩm Mỹ Vân đón lấy: "Được, chị sẽ mang về cùng lúc."
Lấy từ chỗ Trần Viễn năm mươi đồng, mang theo hai cây t.h.u.ố.c lá, Thẩm Mỹ Vân về nhà xếp hết trong vali hành lý.
Bản cô thì mang theo đồ gì nên cơ bản là tay .
Sắp xếp xong xuôi thứ, Thẩm Mỹ Vân dẫn Miên Miên bến xe khách, mua hai vé xe công xã Thắng Lợi.
Một giờ rưỡi chiều xuất phát, ba giờ rưỡi là đến nơi, tròn hai tiếng đồng hồ.
Sau khi xuống xe, Thẩm Mỹ Vân dẫn Miên Miên nhà vệ sinh công cộng ở bến xe, đặc biệt đợi đến lúc , bảo Miên Miên lấy từ trong "bong bóng" hai hộp sữa bột.
Những hộp sữa bột đều cô dọn dẹp , hộp dùng cũng là loại hộp mạch nha ăn hết ở nhà, đổ sữa bột bao bì hộp mạch nha, dù từ bên ngoài cũng nhận .
Lấy xong hai hộp sữa bột, Thẩm Mỹ Vân bảo Miên Miên lấy từ bên trong một miếng thịt ba chỉ nặng ba cân, thịt ba chỉ chuẩn chỉnh, nạc mỡ đan xen, thôi thấy mắt.
Miên Miên lấy xong hai thứ , bỗng nhiên : "Ông thích uống rượu lắm ạ, vẫn lấy rượu ."
Thẩm Mỹ Vân nghĩ một lát: "Vậy con lấy thêm một bình rượu , dùng cái bình lớn , loại bình năm cân một bình."
Miên Miên gật đầu, lấy một bình, rượu là rượu mạnh, hơn nữa là loại Thẩm Mỹ Vân lúc mua bằng lu, mỗi lu nặng hàng trăm cân .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1013.html.]
Nếu vì xách nổi, cô hận thể mang cả cái lu rượu lớn đó để hết cho Trần Hà Đường.
"Chắc là đủ chứ?"
Thẩm Mỹ Vân hỏi Miên Miên.
Miên Miên "" một tiếng, nhỏ giọng : "Mẹ ơi, con thể ăn một cây kem ạ?"
Thẩm Mỹ Vân: "Tất nhiên , lấy cho một cây nữa."
Miên Miên thấy thế đôi mắt to cong thành hình trăng khuyết, khi khỏi nhà vệ sinh công cộng, tìm một chỗ , bé bèn lấy hai cây kem.
Một cây vị dâu tây, một cây vị sô-cô-la.
Trong cái thời tiết oi bức thế , ăn một cây thì lòng khoan khoái bao.
Thẩm Mỹ Vân cũng ngoại lệ, cô thấy cả như sống , lúc ở xe khách đó cứ như đồ hộp cá mòi chen chúc, thở nổi.
"Đi thôi, ăn xong chúng sẽ bắt xe về nhà bà ngoại."
Chỉ là, vali mây đầy ắp đồ đạc, nhét hai hộp sữa bột, một bình rượu, còn một miếng thịt ba chỉ ba cân.
Cộng thêm hai cây t.h.u.ố.c lá.
May mà xe máy cày để nhờ, mãi đến lúc tới chân núi, Thẩm Mỹ Vân về nhà ngay mà trong đại đội, tìm đến chỗ bố cô khám bệnh.
Gõ gõ cửa.
"Vào ." Thẩm Hoài Sơn đầu cũng chẳng ngẩng lên: "Muốn khám bệnh gì? Nói tình hình ."
Ông đang bào chế d.ư.ợ.c liệu, học Đông y từ ông thầy t.h.u.ố.c chân đất của đại đội, là Thẩm Hoài Sơn vốn là bác sĩ Tây y chính quy.
Thẩm Mỹ Vân : "Bác sĩ Thẩm, con nhờ bố đưa con về nhà ạ."
Lời dứt, Thẩm Hoài Sơn cảm thấy giọng mà quen thuộc thế, ông theo bản năng ngẩng đầu qua, khi thấy Thẩm Mỹ Vân ở cửa, dắt theo Miên Miên.
Thẩm Hoài Sơn kinh ngạc thốt lên: "Mỹ Vân?!"
"Mỹ Vân, con về ?" Vứt bỏ d.ư.ợ.c liệu đang bào chế trong tay, ông chạy tót vài bước, trách khéo: "Cái con bé về mà báo một tiếng? Để bố còn bến xe đón con."
Cô dắt theo trẻ con, mang theo hành lý, đường xá dễ dàng.
Thẩm Mỹ Vân híp mắt : "Thì con tạo cho bố một bất ngờ mà."
Miên Miên cũng chạy theo, ôm lấy đùi Thẩm Hoài Sơn: "Ông ngoại ơi, con nhớ ông quá, ông nhớ Miên Miên ạ?"
"Tất nhiên là nhớ ."
Tính cũng gần nửa năm gặp đứa trẻ , đương nhiên cũng gặp Mỹ Vân nhà ông .
Thẩm Mỹ Vân thấy nụ của cha, trong lòng cũng khẽ xao động: "Trước bận quá, tranh thủ lúc con bé nghỉ hè, con đưa con bé về ở với bố ít ngày."
Thẩm Hoài Sơn thấy thì rạng rỡ hẳn lên: "Đi , con mà con về chắc chắn sẽ vui lắm."
Ông đầu với bác sĩ Ngưu của đại đội Tiền Tiến: "Anh Ngưu , con gái về , đưa nó về nhà nhé, chiều qua khám, nếu bệnh nhân đến mà gấp thì bảo họ chiều hãy ."
Bác sĩ Ngưu tự nhiên là lý do gì đồng ý, ông ló đầu một cái, mỉm gật đầu với Thẩm Mỹ Vân: "Thanh niên trí thức Thẩm."