"Còn các binh sĩ nữa, hễ nào diễn tập núi về mà tay ."
Mỗi ít nhiều đều vác theo thứ gì đó, dù là đầm lầy lớn phía đơn vị, những ngọn đồi nhỏ, tài nguyên đều cực kỳ phong phú.
Chỉ cần chăm chỉ một chút, đám gà con , cùng với lợn và thỏ, đều cái ăn.
Thẩm Mỹ Vân giơ ngón tay cái lên: "Thật lợi hại."
Cô quanh một vòng, cơ bản thấy vấn đề gì lớn, lợn nái vẫn đang mang thai, tới lúc sinh.
Đám thỏ đang ăn cỏ, gà con thì bọn Thẩm Thu Mai chăm sóc.
Lý Đại Hà hiếm khi thời gian, chạy đầm lầy lớn, quyết tâm đào thêm ít trai, sò, sâu bọ về để cải thiện bữa ăn cho đám gà.
Thẩm Mỹ Vân thong thả về nhà, thời tiết tháng năm nhiệt độ cực kỳ dễ chịu, hơn hai mươi độ, cô chiếc ghế dài đặt ngoài sân, cầm cuốn sổ tay hướng dẫn chăm sóc lợn nái sinh lên .
Ánh nắng quá đỗi thoải mái, cô nhịn mà bắt đầu buồn ngủ, liền lấy cuốn sách che lên mặt, ngủ lơ mơ.
Quý Trường Thanh chính là về lúc , tay còn xách một con cá diếc, lớn lắm, chắc chỉ hơn một cân.
Được xâu bằng một sợi dây cỏ xách lên.
Vừa cửa thấy Thẩm Mỹ Vân đang ghế dài, mặt đậy một cuốn sách, mái tóc đen nhánh xõa ngang tai rủ xuống, đường nét khuôn mặt nghiêng thanh thoát, làn da trắng như tuyết, vóc dáng uyển chuyển.
Chỉ cần yên lặng như thôi cũng đến tưởng.
Quý Trường Thanh nuốt nước miếng, định lên tiếng, nhưng sợ phiền đến tiên nữ hạ phàm.
Sau đó, lặng lẽ tới bên cạnh Thẩm Mỹ Vân, yên lặng ngắm .
Anh biểu cảm của lúc kiêu hãnh, tự hào, cũng như ngưỡng mộ và vui sướng đến mức nào, đó là ánh mắt khi thấy yêu nhất.
Tình yêu gần như tràn ngập đáy mắt, sắp trào dâng ngoài.
Thẩm Mỹ Vân ngủ một giấc thật dài, cuốn sách của cô trượt rơi sang một bên, khi cô nhắm mắt mò định nhặt lên thì chạm một bàn tay?
Bàn tay đó cô quá đỗi quen thuộc, cô khỏi từ từ mở mắt , đáy mắt thoáng hiện ý , khẽ : "Quý Trường Thanh, về từ bao giờ thế?"
Giọng như bọc đường, ngọt thấu tim gan .
"Anh mới về."
Thực là dối, về nửa tiếng , và cũng ngắm như suốt nửa tiếng.
Quý Trường Thanh cảm thấy bao lâu, Mỹ Vân mãi mà thấy chán.
Thẩm Mỹ Vân cũng vạch trần , cô dậy, khịt khịt mũi: "Hình như mùi tanh của cá?"
Quý Trường Thanh chỉ tay về phía bể nước trong sân, con cá diếc đang treo vòi nước: "Sáng nay lúc huấn luyện, ngang qua đầm lầy lớn ở chỗ vũng nước, bắt một con cá diếc mắc cạn."
Thẩm Mỹ Vân định dậy, nhưng Quý Trường Thanh giữ cô : "Để cho, em ăn thế nào? Kho tộ nấu canh?"
Thẩm Mỹ Vân: "Nấu canh cá diếc đậu phụ , uống cho ngọt."
"Được, để ."
Anh nhanh ch.óng sạch cá, để đó ướp với chút gừng một lát, bản thì tranh thủ lúc chạy hợp tác xã một chuyến.
Mua hai cân đậu phụ về, khi về thì đặt nồi canh cá diếc đậu phụ lên bếp đun lửa nhỏ, Quý Trường Thanh để rảnh rỗi, chạy ngoài sân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1007.html.]
Hái một nắm đậu que non nhất.
Thẩm Mỹ Vân thấy mà xót: "Hay là để chúng lớn thêm chút nữa?"
Mấy sợi đậu que mảnh khảnh, cảm giác như mới mọc bao lâu .
Quý Trường Thanh lắc đầu: "Loại đậu que dài ăn lúc mới ngon, để thêm vài ngày nữa là già mất, đậu que mềm oặt ăn mới ngon."
Được .
Anh cũng lý, Thẩm Mỹ Vân ngăn cản nữa.
Cùng hái đậu que, cô phụ trách hái đậu, còn Quý Trường Thanh thì múc canh cá diếc đậu phụ trong nồi bát sứ lớn.
Một ngọn lửa lớn bùng lên, nồi nóng rực, cho tỏi mầm phi thơm, khi dậy mùi thơm thì đổ nắm đậu que hái , một tiếng "xèo" vang lên, dù xào đến khi xanh mướt trông vẫn giòn.
Chỉ thôi thấy ngon .
Thẩm Mỹ Vân một món mặn một món canh , nhịn : "Hôm nay nếm thử tay nghề của mới ."
Quý Trường Thanh mỉm : "Thế thì ăn thật nhiều đấy."
"Bố ơi, trưa nay nhà ăn gì thế?"
Miên Miên tan học , đeo cặp sách chạy , con bé giờ quen với con đường từ nhà đến trường, mười phút bộ, con bé cùng Tứ Muội và Tiểu Mai Hoa mòn cả gót chân .
"Canh cá diếc đậu phụ và đậu que xào."
Quý Trường Thanh trả lời một câu: "Đi rửa tay , nhà sắp dùng bữa ."
Miên Miên giòn giã đáp , Thẩm Mỹ Vân bưng cơm canh lên . Cả nhà bàn, Thẩm Mỹ Vân múc một bát canh cá diếc đậu phụ cho Miên Miên .
Còn đặc biệt gỡ hết xương cá cho con bé.
Miên Miên húp một ngụm, liền nhịn cảm thán: "Ngọt quá, ngon thật đấy ạ."
Thẩm Mỹ Vân cũng nếm thử, nước canh thơm lừng, thịt cá mềm ngọt, đậu phụ tan ngay trong miệng, cô nhịn giơ ngón tay cái về phía Quý Trường Thanh: "Vị thực sự tuyệt."
Đây là lời thật lòng, hề chút khách sáo nào.
Thấy vợ con đều thích, Quý Trường Thanh cũng cảm thấy mãn nguyện: "Lần sẽ thử món khác."
Lúc ăn cơm, Quý Trường Thanh sực nhớ một chuyện chính sự.
"Tiệc đầy tháng nhà lão Ôn định , mồng ba tháng ."
Thẩm Mỹ Vân bấm đốt ngón tay tính toán: "Vậy còn mười tám ngày nữa."
Quý Trường Thanh ừ một tiếng: "Tới lúc đó chúng qua một chuyến."
Đây coi như là chuyện đại hỷ của chính trị viên Ôn .
Thẩm Mỹ Vân đương nhiên lý do gì mà đồng ý.
Thoắt cái đến ngày tiệc đầy tháng của Ôn Mãn Bảo, vì đây là đứa con đầu lòng của chính trị viên Ôn, cũng sẽ là đứa con duy nhất trong đời , nên chính trị viên Ôn cực kỳ coi trọng.
Anh bắt đầu mời bạn bè thích từ sớm.
Thậm chí, bố của chính trị viên Ôn cũng sẽ tới, khi tin , Triệu Ngọc Lan thấp thỏm mất mấy ngày, dù cũng coi như là "con dâu gặp chồng" mà.