Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vàng Làm Bà Chủ Cho Thuê Nhà - Chương 31: Thẩm Dao: Anh Làm Tôi Thấy Gớm

Cập nhật lúc: 2026-05-05 13:45:26
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Gần đây bước những ngày nóng nhất của mùa hè, thời tiết nóng oi bức, nhưng thấy mưa.

 

Thẩm Dao ăn sáng xong chuẩn khỏi cửa thì Tô Diệp gọi .

 

“Trời nóng thế con dép quai hậu? Giày chật nữa ?” Tô Diệp thấy trời nóng như mà Thẩm Dao vẫn giày Hồi Lực, nhịn hỏi.

 

“Vẫn ạ, chỉ là cọ chân quá, cái vẫn thoải mái hơn.” Đôi dép quai hậu đó Thẩm Dao thử, cứng ngắc, mỗi bước Thẩm Dao đều lầm tưởng là nàng tiên cá nhỏ, đang khiêu vũ mũi d.a.o.

 

Giày Hồi Lực thời đại hề rẻ, 13 đồng một đôi đấy!

 

Giày Hồi Lực tuy thoáng khí, nhưng Thẩm Dao cảm thấy thoải mái hơn dép quai hậu, chủ yếu là dễ phối đồ, phối với chiếc áo sơ mi kẻ sọc và quần dài màu đen cô mặc hôm nay quả thực hảo.

 

“Mẹ, con đây.” Thẩm Dao đội một chiếc mũ rơm, còn mặc một chiếc áo sơ mi áo chống nắng, trang đầy đủ khỏi cửa.

 

Ở thời đại kem chống nắng và áo chống nắng , đây là cách nhất mà Thẩm Dao thể nghĩ .

 

Tuy đạt hiệu quả chống nắng , nhưng còn hơn mà.

 

Tô Diệp dáng vẻ mũ rơm áo sơ mi của cô, cảm thấy buồn .

 

Thẩm Dao dễ phơi đen, nhưng cũng đặc biệt dễ trắng , cơ bản đều là qua mùa hè, da sẽ từ từ trắng lên.

 

Sau bữa trưa, quạt trần của cửa hàng bách hóa kêu kẽo kẹt , mấy ở quầy của Thẩm Dao đều buồn ngủ rũ rượi.

 

Thời tiết quá nóng, buổi tối đều ngủ ngon, ban ngày liền thích ngủ gật.

 

Nghĩ thời tiết giữa trưa nóng nực, chắc ai đến mua xe đạp, ba đang chuẩn gục xuống mặt bàn nghỉ ngơi một lát, thì thấy một nam đồng chí trẻ tuổi mặc áo sơ mi trắng, chải tóc vuốt ngược đến quầy.

 

Chị Dương dậy chào hỏi, bảo hai họ tiếp tục nghỉ ngơi. Thẩm Dao và Bạch Điềm Điềm , thẳng dậy tựa ghế.

 

Các cô cũng thể lời chị Dương tiếp tục gục xuống, nhưng chung vẫn chút ngại ngùng.

 

Nam đồng chí đến mua xe đạp Thẩm Dao vài cái, vẻ mặt thôi, cuối cùng vẫn theo chị Dương xem xe.

 

Chọn xe xong chị Dương dẫn đó về quầy thu tiền hóa đơn, đó đột nhiên với Thẩm Dao: “Đồng chí chào cô, tên là Dương Hồng Binh.”

 

Thẩm Dao nhíu mày, mua đồ còn tự giới thiệu?

 

Dương Hồng Binh thấy Thẩm Dao lên tiếng, tiếp tục : “ là cán sự công đoàn xưởng nông cụ, bố là phó xưởng trưởng xưởng nông cụ.” Anh tin điều kiện của như mà nhân viên bán hàng xong động lòng.

 

Thẩm Dao những lời , nhớ chắc hẳn chính là chồng của Tiền Oánh trong sách.

 

Thẩm Dao liếc Dương Hồng Binh một cái, trông cũng coi như đoan chính, chỉ là ánh mắt giống , chiều cao cũng cao, dáng vẻ đến 1 mét bảy.

 

Dương Hồng Binh thấy Thẩm Dao rốt cuộc cũng một cái, đắc ý : “ thấy cô trông cũng , cô quen .”

 

Thẩm Dao trợn trắng mắt, khẩy : “Anh trông quá, mắt .”

 

Chị Dương và Bạch Điềm Điềm che miệng trộm.

 

Không ngờ thập niên 70 cũng đàn ông tự tin thái quá, quả thực Thẩm Dao buồn nôn.

 

Dương Hồng Binh thẹn quá hóa giận, động thủ cách quầy đẩy Thẩm Dao, chị Dương kéo .

 

“Cô chỉ là một nhân viên bán hàng, nếu cô trông xinh , thể mắt cô ?”

 

Bạch Điềm Điềm xong tức chỗ phát tiết: “Anh tưởng là ai hả? Còn coi thường nhân viên bán hàng!”

 

Thẩm Dao kéo Bạch Điềm Điềm , ánh mắt hiệu cô đừng nóng vội.

 

Thẩm Dao về phía Dương Hồng Binh, mỉm : “Nhân viên bán hàng thì ? Đồng chí Thủ tướng từng , nghề nghiệp phân sang hèn. Sao? Anh coi thường nhân viên bán hàng?”

 

“Còn nữa, trông xinh là sự thật, trông khó coi cũng là sự thật, mắt càng là sự thật.”

 

Thẩm Dao xong, mỉm Dương Hồng Binh.

 

Dương Hồng Binh chụp mũ, lời của Thẩm Dao chọc tức, thẹn quá hóa giận, chỉ Thẩm Dao c.h.ử.i bới.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vang-lam-ba-chu-cho-thue-nha/chuong-31-tham-dao-anh-lam-toi-thay-gom.html.]

Chị Dương cầm tờ hóa đơn trượt xuống từ quầy thu ngân, kéo Dương Hồng Binh về phía cầu thang phía : “Đồng chí , đừng gây sự ở đây, dẫn kho lấy xe đạp.”

 

Bạch Điềm Điềm Dương Hồng Binh chị Dương kéo , tức chỗ phát tiết: “Người gì .”

 

Thẩm Dao : “Người đàn ông bình thường nhưng tự tin.”

 

......

 

Lại qua 2 ngày, Thẩm Dao tan , đạp xe khỏi cửa hàng bách hóa, thấy chặn giữa ngõ.

 

Thẩm Dao bóp phanh, một chân chống đất, tên thần kinh đỗ xe giữa đường vẻ ngầu .

 

Dương Hồng Binh thấy Thẩm Dao, híp mắt Thẩm Dao: “Đồng chí Thẩm Dao, hôm nay mời cô ăn cơm, coi như là nhận với cô.” Nói xong còn sờ sờ mái tóc vuốt keo của .

 

“Không cần, tránh .” Con đường là một con ngõ giữa cửa hàng bách hóa và tòa nhà bên cạnh, Thẩm Dao đạp xe đều từ bên .

 

Dương Hồng Binh chắn xe ngang ngõ, chặn đường kín mít.

 

“Ông đây đều để bụng cô , cô còn bộ tịch cho ai xem! Đừng rượu mời uống uống rượu phạt.” Anh về nhà càng nghĩ càng cam tâm, phụ nữ tính tình , nhưng khuôn mặt thật sự khiến buông bỏ .

 

Dương Hồng Binh liền nghĩ ngon ngọt nhận , dỗ dành tới tay, đợi chơi chán một cước đá văng.

 

Không ngờ phụ nữ nể mặt, đều nhận còn cao!

 

Dương Hồng Binh liền định đưa tay bắt lấy ghi đông xe đạp của Thẩm Dao. Thẩm Dao đá một cước qua, chỉ thấy Dương Hồng Binh đau đớn ôm lấy đũng quần ngã xuống.

 

Thẩm Dao ngờ chiêu khá hữu dụng. Kiếp cô tập thể d.ụ.c theo một huấn luyện viên nào đó Douyin, huấn luyện viên đó dạy vài chiêu phòng cho con gái, Thẩm Dao lúc đó học một chút, ngờ lúc dùng đến.

 

“Con tiện nhân , mau đưa tao đến bệnh viện.” Mẹ kiếp, phụ nữ điên dám đá !

 

Thẩm Dao xe đạp, mặt cảm xúc Dương Hồng Binh mặt đất: “Anh cho rõ đây, còn dám đến nữa sẽ đến đơn vị các tố cáo giở trò lưu manh với nữ đồng chí, chặn đường nữ đồng chí giữa đường. Lời và hành động của ở quầy xe đạp hôm qua nhiều thấy đấy. Anh chẳng qua chỉ là con trai của phó xưởng trưởng, sợ , thể thử xem đùa với .”

 

Thẩm Dao lời đe dọa hữu dụng, thời đại tố cáo giở trò lưu manh chuyện đùa.

 

Thẩm Dao xong, đẩy xe đạp của Dương Hồng Binh sang một bên, đạp xe rời .

 

Dương Hồng Binh mặt đất, bóng lưng Thẩm Dao. Mẹ kiếp, phụ nữ lai lịch gì, ngay cả xưởng trưởng cũng sợ.

 

Lúc Dương Hồng Binh thực sự sợ . Phụ nữ bây giờ, chiếm tiện nghi ai mà chẳng âm thầm chịu đựng, đầu tiên thấy đòi kiện giở trò lưu manh.

 

Anh dùng phận con trai xưởng trưởng của chiếm tiện nghi của ít , đều ai lên tiếng.

 

Nếu phụ nữ thực sự tố cáo, lôi những chuyện , cả đời của coi như xong, bố cũng sẽ ảnh hưởng.

 

Nghĩ đến đây, sắc mặt Dương Hồng Binh trắng bệch, cũng màng đến đau đớn, bò dậy đỡ xe đạp lên đạp .

 

Thẩm Dao về nhà liền thấy trong phòng khách nhà đặt một chiếc quạt điện nhãn hiệu Kim Cương mới tinh.

 

“Đây là quạt điện nhà ạ?”

 

, ba con nhờ kiếm phiếu hôm nay hợp tác xã cung tiêu mua đấy.” Tô Diệp nhận lấy túi xách của Thẩm Dao đặt lên ghế.

 

“Sao bảo con mang từ cửa hàng bách hóa về?” Quạt điện ở hợp tác xã cung tiêu nhờ đặt , cửa hàng bách hóa nguồn hàng dồi dào hơn.

 

“Ba con quạt điện nặng quá, con mang về phiền phức, hợp tác xã cung tiêu hàng nên mua trực tiếp ở hợp tác xã cung tiêu luôn. Được , rửa tay ăn cơm .”

 

Trên bàn ăn, Thẩm Hòa Lâm và Tô Diệp để quạt điện phòng Thẩm Dao.

 

Thẩm Dao lắc đầu: “Để phòng ba , con ngủ một nóng đến thế.”

 

Tô Diệp đồng ý: “Ba con chính là thấy con sợ nóng mới mua, nếu chúng đều dùng đến.”

 

Thẩm Dao cũng từ chối nữa, về phía Tô Diệp: “Mẹ, tối ngủ với con, chúng cùng quạt.”

 

“Cũng , tối nay ngủ với con.” Tô Diệp vui vẻ đồng ý lời mời của Thẩm Dao.

 

Thẩm Hòa Lâm ánh mắt oán trách Tô Diệp, dám tin dễ dàng vợ “vứt bỏ” như !

 

 

Loading...