Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vàng Làm Bà Chủ Cho Thuê Nhà - Chương 284: Thẩm Dao Bị "Kỳ Thị"

Cập nhật lúc: 2026-05-05 13:53:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thái Xuân Hoa và Ôn Nhu thấy Thẩm Dao như , đành bất đắc dĩ gật đầu.

 

Chu Chu phấn khích chỉ những bông hoa : “Mẹ ơi, đều thể chọn ạ?”

 

, thể chọn trong tất cả các loại hoa, nhưng chỉ chọn một loại thôi.”

 

Đã để bọn trẻ trồng thì chọn một loại mà đều thích.

 

Cho nên Thẩm Dao cũng loại nào chọn, đến lúc đó bù tiền chênh lệch là .

 

Ông chủ xong vội vàng : “Có một loại hoa thể tặng nha.”

 

Một loại hoa giá còn đắt hơn cả quất cảnh và hoa thược d.ư.ợ.c, ông tặng nổi.

 

Thấy dáng vẻ sốt ruột của ông chủ, Thẩm Dao an ủi: “Ông chủ cứ yên tâm, đến lúc đó sẽ bù tiền chênh lệch cho ông.”

 

Nghe Thẩm Dao , ông chủ mới yên tâm.

 

Thái Xuân Hoa và mấy còn gì đó, Thẩm Dao giành : “Em bồi dưỡng sự kiên nhẫn và khả năng thực hành của Chu Chu và Cảnh Dật nhà chúng , nhưng chúng còn quá nhỏ, cho nên để Tiểu Ni và mấy đứa lớn dẫn dắt chúng một chút.”

 

“Hơn nữa để trẻ con tự tay trồng hoa, thể bồi dưỡng khả năng quan sát của chúng, cũng thể bồi dưỡng tinh thần trách nhiệm của bọn trẻ.”

 

Nghe Thẩm Dao nhiều như , Thái Xuân Hoa và Ôn Nhu cũng gì nữa.

 

Thực các cô hiểu, Thẩm Dao cảm thấy chậu hoa tặng các cô đều phần, cho nên mới nghĩ một cách để bọn trẻ cùng trồng.

 

Trong lúc bọn trẻ chọn hoa, Kỷ Niệm kéo Thẩm Dao nhỏ: “Dao Dao, hoa để chị trả tiền nhé.”

 

Hôm qua Thẩm Dao với cô, mang vài chậu hoa về cho hợp cảnh.

 

Kỷ Niệm liền nghĩ hoa mua hôm nay để cô trả tiền, coi như là tâm ý của con dâu như cô đầu tiên về nhà ăn Tết.

 

Thẩm Dao mỉm : “Không cần chị mua , em mua là .”

 

Cô cảm thấy những bông hoa là tâm ý của , ai mua cũng giống .

 

Kỷ Niệm thấy Thẩm Dao đồng ý, suy nghĩ một chút : “Vậy phần của ba và chú hai để chị mua.”

 

“Em đừng tranh với chị, chị nhiều tiền hơn em, chị học lương đấy nhé.”

 

Những bông hoa mấy đồng một chậu, mua nhiều cũng là con nhỏ, Thẩm Dao chắc chắn sẽ đồng ý để cô tự trả bộ tiền.

 

Mà Thẩm Dao bây giờ ngoài trợ cấp của trường học thì lương, Kỷ Niệm cũng ngại để Thẩm Dao trả tiền.

 

Cho nên Kỷ Niệm nghĩ một cách dung hòa, mỗi trả một nửa.

 

Lời của Kỷ Niệm khiến Thẩm Dao cạn lời, cô cảm nhận sự “kỳ thị” trắng trợn!

 

Ở cái thời đại mà tiền lương của một thể nuôi sống cả một gia đình lớn , học lương quả thực lợi hại.

 

Huống hồ lương của Kỷ Niệm còn thấp, cao hơn nhiều so với lúc Thẩm Dao giáo viên.

 

Thẩm Dao , em cũng tiền! Em là kho bạc đấy!

 

Kỷ Niệm ý , cho nên Thẩm Dao cũng gì thêm, đồng ý cùng Kỷ Niệm mỗi trả một nửa.

 

Rất nhanh, mấy bạn nhỏ một hồi thảo luận, chọn một chậu lan hồ điệp màu tím.

 

Chúng nhất trí cho rằng bông hoa giống như con bướm .

 

Sự lựa chọn của bọn trẻ, Thẩm Dao vui vẻ chấp nhận, một hồi mặc cả với ông chủ, cô bù thêm 2 đồng tiền chênh lệch.

 

Ông chủ sạp chậu lan hồ điệp bình thường bán 11 đồng, nể tình hôm nay Thẩm Dao và mua nhiều, tính rẻ cho các cô một chút.

 

Ngoài những chậu cây , Thẩm Dao còn mua vài cành hoa đào giâm cành.

 

Những nông dân trồng hoa dùng một phương pháp khiến Thẩm Dao mới lạ để giâm những cành hoa .

 

Họ cắm những cành hoa mai, hoa đào trong ống tre lớn đựng đầy đất, thế là thành một chậu hoa đơn giản.

 

Dưới sự gợi ý của ông chủ, Thẩm Dao chọn một cây màu đỏ.

 

Ông chủ sạp , hoa đào màu đỏ ý nghĩa “đại triển hồng đồ”.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vang-lam-ba-chu-cho-thue-nha/chuong-284-tham-dao-bi-ky-thi.html.]

Vì các cô mua nhiều, ông chủ sạp quất cảnh đẩy xe đẩy giúp các cô đưa hoa đến lối chợ hoa, giúp chuyển lên xe ba gác.

 

Lúc chuẩn về nhà, Thẩm Dao giành lấy chiếc xe ba gác từ tay Tiền Quế Hương.

 

“Chị dâu, xe ba gác để em đạp về cho, chị xe đạp của em , chỉ là Chu Chu nhà em phiền chị dâu chở thằng bé .”

 

Trong xe gần như đều là hoa của cô, cô tiện để chị dâu Quế Hương đạp về.

 

Tiền Quế Hương bất đắc dĩ : “Chuyện , sức của chị lớn hơn em nhiều.”

 

“Cái tay chân gầy guộc của em, chị còn lo em đạp nổi chứ.”

 

Thẩm Dao lên yên xe ba gác, chân chống xuống đất, : “Chị dâu, chị đừng coi thường em, em tuy gầy nhưng sức nhỏ .”

 

Thấy Thẩm Dao kiên trì, Tiền Quế Hương cũng hết cách, đành đồng ý: “Vậy , chị xe đạp, nhưng nửa đường em đạp nổi thì đấy nhé, đến lúc đó chúng đổi.”

 

“Vâng, em sẽ khách sáo với các chị dâu .”

 

......

 

Trên đường về nhà, Chu Chu phía xe đạp của Tiền Quế Hương, những cây quất cảnh trong chiếc xe ba gác mà Thẩm Dao đang đạp.

 

“Mẹ ơi, Chu Chu về nhà thể ăn một quả quất nhỏ ạ?”

 

Vừa nãy mua xong sẽ cho bé ăn, nhưng hình như quên mất , cho nên Chu Chu nhịn nhắc nhở một chút.

 

“Cô ơi, Cảnh Dật cũng ăn.”

 

Thẩm Dao ngờ hai tiểu gia hỏa vẫn còn nhớ đến việc ăn quất.

 

Cô vui vẻ đạp xe ba gác, : “Được, đợi về nhà cho các con ăn cho .”

 

Trong lòng Thẩm Dao còn nghĩ, chỉ cần hai tiểu gia hỏa chịu ăn, cho chúng ăn hết bộ cũng .

 

Cuộc đối thoại của hai con khiến đều nhịn bật .

 

Chị dâu Xuân Hoa Thẩm Dao hỏi: “Tiểu Thẩm, em sợ Chu Chu và Cảnh Dật nhà em thật sự thích ăn thứ ?”

 

Có một đứa trẻ quả thực thích ăn đồ chua, trong khu tập thể một tiểu gia hỏa ăn chanh mà mặt biến sắc.

 

thôi cũng thấy trong miệng chua loét.

 

Thẩm Dao mỉm : “Theo sự hiểu của em về hai đứa nó, chúng hẳn là đều thích ăn thứ .”

 

Khẩu vị của Chu Chu gần giống cô, loại quất Thẩm Dao thật sự ăn nổi.

 

Còn tiểu gia hỏa Cảnh Dật thì thích đồ chua.

 

Chị dâu Quế Hương đột nhiên : “Ây da, chị ở Thành phố Y bên ăn Tết xong, sẽ hái quất cảnh xuống dùng đường hoặc muối ướp , ướp một thời gian pha nước uống.”

 

Thái Xuân Hoa vẻ mặt khó tin: “Loại quất chua đắng , tốn bao nhiêu đường chứ? Còn bằng trực tiếp uống nước đường cho xong.”

 

Đường còn quý giá hơn những quả quất nhiều.

 

“Người dùng đường ướp xong pha nước thể giảm ho bổ phổi, cho sức khỏe.”

 

Tiền Quế Hương xong với Thẩm Dao: “Tiểu Thẩm, đến lúc đó em thể thử xem .”

 

“Chị cảm thấy bọn họ đều như , chứng tỏ đối với cơ thể là thật sự lợi ích.”

 

Người thời nay đều nổi sự lãng phí, quất cảnh tuy chua, nhưng cũng là quất, lãng phí thì khá đáng tiếc.

 

“Vâng, đến lúc đó em thử xem , ngon thì em cũng tặng các chị dâu một ít.”

 

“Cái bọn chị lấy .” Tiền Quế Hương liên tục lắc đầu, tiếp đó : “Đến lúc đó em thể thử ướp một chút xíu, ngon thì hẵng ướp tiếp, như cũng lãng phí đường.”

 

Thẩm Dao gật đầu: “Vâng, em .”

 

......

 

Về đến nhà, Tiền Quế Hương bế Chu Chu từ xe đạp xuống.

 

Tiểu gia hỏa hai chân chạm đất liền kịp chờ đợi chạy đến mặt Thẩm Dao: “Mẹ ơi, Chu Chu ăn quất.”

 

 

Loading...