Trẻ con thích chạy lung tung, dắt thế thì thật sự còn gì bằng.
Bác gái Mai cảm thấy thể cách cho mấy chị em nhiều con trong nhà .
Tô Diệp mỉm : “Là Thẩm Dao nhà chúng nghĩ cách đấy.”
Cũng con bé đó lấy nhiều ý tưởng quái quỷ như .
Bác gái Mai xong càng khen ngợi Thẩm Dao và Chu Luật ngớt: “Thẩm Dao và Chu Luật nhà chị đều là thông minh, cũng đều là những đứa trẻ ngoan!”
Một thể thi đỗ đại học, một thể lái máy bay, chẳng là thông minh .
Chuyện Chu Luật là phi công là do Bác gái Mai tự .
Con trai bà là quân nhân, bà đương nhiên hiểu rõ trang phục của từng binh chủng.
Tô Diệp và Bác gái Mai chuyện một lúc, trong lúc đó ít đến chào hỏi Bác gái Mai.
Bởi vì đều là hàng xóm, Bác gái Mai còn giới thiệu Tô Diệp với , bà là của Thẩm Dao.
Mọi đều Thẩm Dao, thỉnh thoảng gặp cô gái và chồng cô đều híp mắt chào hỏi những hàng xóm như bọn họ.
Biết đang chuyện với Bác gái Mai là của Thẩm Dao, đều nhiệt tình chào hỏi, Tô Diệp cũng nhờ mà quen ít hàng xóm.
Bởi vì Bác gái Mai còn mua thức ăn, hai cũng chuyện quá lâu.
Sau khi chia tay Bác gái Mai, Tô Diệp dắt hai đứa nhỏ len lỏi trong khu chợ rau qua tấp nập.
Mọi thứ trong chợ rau đều khiến hai đứa nhỏ tò mò.
Những con cá và tôm nhảy tanh tách trong chậu lớn, còn gà vịt kêu quang quác, rau củ quả xếp ngay ngắn.
Tiếng rao hàng của những bán hàng rong vang lên ngớt, còn tiếng mặc cả của những mua thức ăn.
Tất cả những thứ , đều khiến hai đứa nhỏ xuể.
Tô Diệp cúi đầu hỏi hai đứa nhỏ đang ngó xung quanh: “Chu Chu và Cảnh Dật ăn món gì nào?”
Chu Chu chỉ quầy thịt cách đó xa : “Chu Chu ăn thịt kho tàu!”
Nói xong còn quên nịnh nọt: “Thịt kho tàu bà ngoại là ngon nhất.”
“Bà cô, Cảnh Dật cũng ăn thịt kho tàu!”
Cảnh Dật trong đầu nghĩ đến miếng thịt kho tàu béo ngậy, nhịn nuốt nước bọt.
Nhìn hai đứa nhỏ giống như hai con mèo tham ăn, Tô Diệp nhịn bật : “Được, tối nay chúng sẽ ăn thịt kho tàu!”
Nghe bà ngoại thịt kho tàu đợi đến tối mới ăn, Chu Chu nghi hoặc bà ngoại: “Bà ngoại, buổi trưa chúng ăn gì ạ?”
Buổi trưa ăn thịt ?
Máy lặp Cảnh Dật: “Bà cô, buổi trưa ăn gì ạ?”
Tô Diệp hai đứa nhỏ chọc : “Buổi trưa dẫn các con tìm Chu Chu, đó ăn cơm cùng nào?”
“Dạ !” Chu Chu buổi trưa ăn cơm cùng , vui vẻ gật đầu.
Cảnh Dật nghiêng đầu Tô Diệp: “Bà cô, của Cảnh Dật ạ?”
Tô Diệp xoa xoa cái đầu nhỏ của Cảnh Dật, nhẹ nhàng : “Mẹ của Cảnh Dật học, đợi bà cô dẫn Cảnh Dật tìm nào?”
“Dạ !”
Tô Diệp mua thịt theo yêu cầu của hai đứa nhỏ, mua thêm một ít thức ăn khác mà Thẩm Dao thích ăn, dắt dây dẫn hai đứa nhỏ về nhà.
Vừa về đến nhà, Chu Chu bắt đầu hỏi khi nào thì tìm .
“Bà ngoại, khi nào thì tìm ạ?”
Tô Diệp đồng hồ, hơn 9 giờ, Thẩm Dao cũng sắp tan học .
“Bây giờ chúng luôn, đợi con tan học.”
Tô Diệp xong kéo sợi dây lên chuẩn dẫn bọn trẻ ngoài.
Lúc về bà định cởi dây , hai đứa nhỏ đều chịu, Tô Diệp dứt khoát cởi nữa.
Sau khi ngoài, Chu Chu dắt Cảnh Dật lạch bạch phía dẫn đường.
Cậu bé đến trường Thẩm Dao vài , nhớ đường.
Đến trường thể gặp , lúc đường nhóc cảm giác như gió thổi chân.
Ở cổng trường Đại học Z, bác bảo vệ hai đứa nhỏ tay trong tay, eo đều buộc dây, một phụ nữ cầm dây phía hai đứa.
“Các cháu nhỏ, các cháu tìm ai ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vang-lam-ba-chu-cho-thue-nha/chuong-271-muon-an-thit-kho-tau.html.]
Chu Chu ngẩng đầu bác bảo vệ, híp mắt : “Cháu chào ông ạ, chúng cháu tìm của cháu.”
Cảnh Dật cũng gật gật cái đầu nhỏ: “ , tìm cô ạ.”
Nhìn hai đứa trẻ trắng trẻo sạch sẽ đáng yêu, nhịn trêu chọc chúng: “Mẹ và cô của các cháu là ai ?”
“Mẹ của cháu tên là Dao Dao.”
“ , cô tên là Dao Dao.”
Tô Diệp lúc cũng lên tiếng : “Đồng chí, con gái là sinh viên khoa Ngoại ngữ Đại học Z, chúng đến tìm con bé.”
Bác bảo vệ gật đầu: “Được , .”
Lúc việc trường học nghiêm ngặt như , với bác bảo vệ một tiếng về cơ bản sẽ cho .
Chu Chu cảm ơn bác bảo vệ xong liền dắt Cảnh Dật trường.
“Cảnh Dật, đây là trường của , ?”
“Đẹp!” Cảnh Dật gật đầu: “Trường của Cảnh Dật cũng .”
“Ngày mai chúng bảo bà ngoại dẫn chúng tìm mợ!”
“Dạ!”
Tô Diệp ở phía dở dở , hai đứa nhỏ tự bàn bạc xong xuôi, hỏi ý kiến của lớn là bà.
......
Lúc Thẩm Dao đến Đình Ngôi Sao thì Tô Diệp dẫn Chu Chu và Cảnh Dật đến một lúc .
Tô Diệp trong đình nghỉ mát, hai đứa nhỏ đang lăn lộn bãi cỏ.
Trên bàn đá trong đình nghỉ mát vẫn còn để dải vải Thẩm Dao đưa cho Tô Diệp hôm qua.
Thấy Thẩm Dao đến, Tô Diệp đưa bình nước trong tay qua: “Tan học ?”
Thẩm Dao gật đầu, cầm bình nước lên uống một ngụm.
Hai đứa nhỏ đang lăn lộn bãi cỏ thấy Thẩm Dao, liền lồm cồm bò dậy từ đất, lạch bạch chạy trong đình.
“Mẹ!”
“Cô!”
Đây là đầu tiên Chu Chu đến trường lúc Thẩm Dao đang học.
Hơn nữa thể gặp thứ hai, Chu Chu vui lắm.
Cảnh Dật thì là cái đuôi nhỏ của Chu Chu, trai gì bé nấy.
thấy cô Cảnh Dật vẫn vui.
Thẩm Dao xổm xuống hôn lên má hai đứa nhỏ một cái, hỏi: “Hai đứa ngoan ngoãn lời ?”
“Ngoan ạ.” Chu Chu gật đầu : “Bà ngoại dùng dây dắt chúng con mua thức ăn!”
“ , mua thức ăn! Mua thịt và gà!”
“Oa, thịt ? Có hai đứa thèm ăn thịt ?”
Bị Thẩm Dao đoán trúng tâm tư, hai đứa nhỏ ngại ngùng .
Chu Chu : “Bà ngoại hầm canh cho và mợ uống.”
Bà ngoại và mợ học vất vả, bồi bổ cho .
Thẩm Dao hiểu ý của Chu Chu, Tô Diệp mua thịt cho chúng, mua gà cho cô, thể chúng thèm ăn .
Tô Diệp : “Hai đứa nhóc lém lỉnh thông minh lắm.”
......
Thẩm Dao và Tô Diệp dẫn hai đứa trẻ dạo trong khuôn viên trường.
Hai đứa trẻ chạy đuổi phía , Thẩm Dao khoác tay Tô Diệp theo phía .
Thỉnh thoảng nhắc nhở hai đứa nhỏ chạy chậm một chút, kẻo ngã.
Tô Diệp kể cho Thẩm Dao chuyện gặp Bác gái Mai ở chợ rau.
“Chu Chu còn bà Mai từng cho thằng bé ăn bánh ngọt.”
Thẩm Dao gật đầu: “Bác gái Mai tự bánh gà con, chỉ cần chúng con ở nhà đều sẽ mang một ít sang cho chúng con ăn.”