Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vàng Làm Bà Chủ Cho Thuê Nhà - Chương 253: Nơi Đất Khách Quê Người Gặp Lại Cố Nhân
Cập nhật lúc: 2026-05-05 13:52:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bây giờ chúng dựa theo khu triển lãm phân công cho đó quen với địa điểm, tên theo phụ trách tình nguyện viên của từng khu triển lãm.”
Tổng phụ trách xong bảo đội trưởng tình nguyện viên của mỗi khu triển lãm danh sách.
Một đàn ông trung niên đeo kính , “ là đội trưởng tình nguyện viên của khu triển lãm hàng công nghiệp, tên Giang Hà.”
“Người tên đến phía , lát nữa theo đến khu triển lãm hàng công nghiệp, chúng chính là phụ trách các công việc liên quan của khu triển lãm hàng công nghiệp.”
“Lý Tưởng, Trần Phương, Liễu Hằng.....”
“Những của khu triển lãm máy móc theo ......”
Mỗi khu triển lãm sáu tình nguyện viên, tên đều theo đội trưởng đến khu triển lãm của .
Vu Gia Mẫn đến khu triển lãm hàng thủ công mỹ nghệ, lúc còn chào hỏi Thẩm Dao một tiếng.
Trong đại sảnh lúc chỉ còn mười mấy .
Cuối cùng, Thẩm Dao cũng thấy tên .
“Phong Lộ Lộ, Thẩm Dao, Trương Lệ Na, Lưu Chí, Trần Minh, Đồng Tuấn Kiệt của khu triển lãm hàng dệt may, mấy các theo .”
Phong Lộ Lộ cũng là của Đại học Z, và Thẩm Dao cũng coi như quen .
Đội trưởng khu triển lãm của Thẩm Dao bọn họ là một chị gái xinh , tên Lư Ngọc Dung.
Sáu theo đội trưởng Lư đến khu triển lãm hàng dệt may, đội trưởng Lư vô cùng kiên nhẫn giới thiệu cho sáu bọn họ các chủng loại đại khái trong khu triển lãm.
Đủ loại kiểu dáng quần áo, vải vóc, sợi bông sợi chỉ còn đủ loại hàng thêu.
Hàng thêu theo lý mà hẳn là tính hàng thủ công mỹ nghệ, nhưng bày trong khu triển lãm hàng dệt may.
Thẩm Dao những bộ quần áo kiểu dáng tính là mới mẻ, màu sắc cũng tươi sáng .
Dùng ánh mắt của đời mà , những bộ quần áo thậm chí chút quê mùa.
ai thể ngờ, Hoa Hạ bọn họ trở thành cường quốc xuất khẩu quần áo của thế giới chứ.
Thẩm Dao còn thấy mẫu thượng đại nhân nhà phía quầy triển lãm của xưởng dệt thành phố X, còn mấy gương mặt quen thuộc.
Thẩm Dao nhếch miệng về phía bên đó, lén lút chào hỏi.
Tô Diệp đương nhiên cũng thấy cô con gái nhà .
Từ lúc Thẩm Dao theo đội trưởng khu triển lãm Tô Diệp thấy cô .
Áo sơ mi dài tay màu trắng sơ vin trong quần dài màu đen, chân là một đôi giày da buộc dây màu đen.
Bím tóc đuôi ngựa đầu theo bước của Thẩm Dao cũng khẽ lắc lư sang trái sang , Thẩm Dao khoảnh khắc đặc biệt ch.ói mắt.
Nhìn Thẩm Dao hăng hái, trong lòng Tô Diệp tự nhiên sinh một cỗ cảm giác tự hào.
Cô gái ưu tú như là con gái bà.
Người của xưởng dệt đến tham gia triển lãm đều Thẩm Dao, khoảnh khắc thấy Thẩm Dao đều kích động thôi.
Thành phố Y lạ nước lạ cái, đột nhiên thêm một bọn họ từ nhỏ đến lớn.
Lại còn là tình nguyện viên của hội chợ , thể hưng phấn chứ.
Lúc Thẩm Dao lén lút chào hỏi về phía bọn họ, cũng đều giơ tay lên vẫy vẫy với Thẩm Dao.
Động tĩnh lớn tự nhiên thu hút ánh mắt của , cũng thu hút sự chú ý của Lư Ngọc Dung.
Lư Ngọc Dung đầu nhẹ giọng hỏi, “Sao ?”
Thẩm Dao ngại ngùng , “Đội trưởng, em việc ở xưởng dệt thành phố X, bà cũng là nhân viên tham gia triển lãm.”
“Những nhân viên tham gia triển lãm khác của xưởng dệt em đều quen , cho nên em liền chào hỏi bọn họ một tiếng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vang-lam-ba-chu-cho-thue-nha/chuong-253-noi-dat-khach-que-nguoi-gap-lai-co-nhan.html.]
Xưởng trưởng Triệu dẫn đoàn của xưởng dệt cũng giải thích, “Ngại quá nha đội trưởng Lư, Thẩm Dao là chúng từ nhỏ đến lớn, ở đây thấy quen, đều chút kích động.”
Nghe Thẩm Dao và xưởng trưởng Triệu giải thích, Lư Ngọc Dung , “Ây, còn tưởng xảy chuyện gì chứ.”
“Không , ở đây thể gặp quen, đây là chuyện nha!”
Nơi đất khách quê gặp cố nhân chính là một trong bốn chuyện vui lớn của đời .
Người của xưởng dệt thấy đội trưởng gì, cũng thở phào nhẹ nhõm.
Mọi chỉ sợ gây rắc rối cho Thẩm Dao.
Lư Ngọc Dung xong tiếp tục dẫn tình nguyện viên quen với hội trường.
Người của quầy triển lãm bên cạnh xưởng dệt hâm mộ , “Các ông thật , trong đội tình nguyện viên còn quen.”
Xưởng trưởng Triệu ý tứ trong lời của , vội vàng , “Lát nữa đội trưởng giới thiệu những tình nguyện viên cho chúng quen, thì đều là quen .”
“Những tình nguyện viên là vì phục vụ cho khu triển lãm của chúng , chứ chỉ phục vụ cho một nhà nào.”
Không thể để cảm thấy Thẩm Dao sự thiên vị đối với bọn họ, đến lúc đó cho Thẩm Dao.
......
Giới thiệu đại khái xong khu triển lãm, Lư Ngọc Dung tập hợp đại diện các xưởng, giới thiệu những tình nguyện viên Thẩm Dao bọn họ cho bọn họ quen.
Dù tiếp theo những tình nguyện viên giúp đỡ những xưởng giao thiệp với khách nước ngoài.
“Mọi , mấy là tình nguyện viên mà ban tổ chức hội chợ Quảng Châu chúng đặc biệt mời từ các trường đại học lớn của thành phố Y đến, bọn họ đều là nhân tài ngoại ngữ chuyên nghiệp.”
“Lần đến chủ yếu là giúp đỡ chúng và khách nước ngoài giao tiếp, nếu vấn đề về phương diện giao tiếp, đều thể tìm bọn họ.”
Thực các kỳ hội chợ Quảng Châu đây đều phiên dịch, nhưng khách thương nhiều, khó tránh khỏi sẽ lo liệu hết .
Cho nên ban tổ chức nghĩ đến cách mượn tình nguyện viên từ trường đại học để giải quyết vấn đề .
Lư Ngọc Dung xong liền bắt đầu tự giới thiệu, rõ chuyên ngành ngôn ngữ của , như lúc gặp ngôn ngữ hiếm các xưởng liền nên tìm ai.
“Ây da, cảm ơn ban tổ chức, cũng cảm ơn các bạn học!”
“Quyết định của ban tổ chức quả thật giúp chúng một việc lớn .”
“Có sự giúp đỡ của các bạn học , coi như là cần tự mò mẫm nữa .”
......
Cả ngày hôm nay, Thẩm Dao bọn họ đều ở khu triển lãm quen học tập, ban tổ chức chuẩn phòng nghỉ cho nhóm bọn họ.
Đến giờ ăn cơm sẽ đưa suất ăn của bọn họ đến phòng nghỉ, đến lúc đó thể luân phiên ăn cơm.
Suất ăn của những tình nguyện viên bọn họ là miễn phí, do ban tổ chức hội chợ Quảng Châu cung cấp.
Bởi vì hôm nay cũng ngày giao dịch chính thức, bữa trưa Tô Diệp cầm hộp cơm của đến tìm Thẩm Dao.
Hôm nay bà mang cá khô nhỏ và cá muối cắt khúc Thẩm Dao chuẩn cho bà, còn cá muối, đặc biệt đến chia cho Thẩm Dao một ít.
Thẩm Dao xổm ở góc tường vẻ mặt hạnh phúc Tô Diệp mang thức ăn cho cô, “Cảm ơn .”
Tô Diệp cô con gái nhà ngốc nghếch, giống với dáng vẻ trong đội tình nguyện viên .
Nhịn , “Cảm ơn chính con , con chuẩn cho ? Ngày mai mang cho con một ít nữa.”
Tô Diệp Thẩm Dao chắc chắn là chuẩn cho .
Biết lay chuyển Thẩm Dao từ chối, cô chuẩn khá nhiều, đủ cho hai con bọn họ ăn, “Vâng.”
......
Sáng sớm ngày hôm , Th