Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vàng Làm Bà Chủ Cho Thuê Nhà - Chương 200: Con Không Phải Là Bảo Bối Của Ba Mẹ Nữa Sao?!
Cập nhật lúc: 2026-05-05 13:51:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai lô sản xuất thử nghiệm đầu tiên chút , xưởng dệt liền bán rẻ hai lô vải cho nhân viên của xưởng.
Đây là phúc lợi thường của xưởng dệt.
Nói là , nhưng ảnh hưởng đến việc sử dụng.
Vì Chu Chu thích, Tô Diệp đặc biệt mua một mảnh to, may thành ga trải giường và vỏ chăn.
Bây giờ đang trải chiếc giường nhỏ Tô Diệp chuẩn cho Chu Chu.
Lúc về đến nhà Tô Diệp đặc biệt dẫn Chu Chu xem, lúc đó nhóc bước nổi chân nữa .
Nhà máy tráng men nơi mợ hai việc dạo gần đây cũng sản xuất chậu tráng men in hình gấu trúc.
Biết Chu Chu thích gấu trúc, hôm nay lúc tan mợ cũng mang hai cái về cho nhóc, bảo Thẩm Dao mang về Thành phố Y cho nhóc dùng.
Tối nay lúc tắm nhóc còn đòi dùng chậu tráng men gấu trúc để tắm cơ.
Cuối cùng vẫn là Tô Diệp chậu nhỏ quá, là để rửa mặt rửa chân.
Sáng mai dùng chậu gấu trúc rửa mặt cho bé, nhóc mới khăng khăng đòi nữa.
Chu Chu Thẩm Dao , ngượng ngùng mỉm : “Ngày mai Chu Chu ngủ với .”
Thẩm Dao hờn dỗi: “Mẹ cảm ơn con nhé!”
Tô Diệp : “Mẹ con lớn ngần , để con ngủ một .”
“Bà ngoại đặc biệt chuẩn cho Chu Chu đấy, đến lúc đó để mang về cho Chu Chu.”
Thẩm Dao: Mẹ, đây trong mắt con mãi mãi là đứa trẻ ?!
Bây giờ biến thành lớn ngần ?!
Con là bảo bối của ba nữa ?!
Cậu nhóc nịnh nọt hôn lên má Tô Diệp một cái: “Cảm ơn bà ngoại.”
Thẩm Hòa Lâm cầm ly sữa pha xong bước , thấy Chu Chu ôm Tô Diệp hôn, giả vờ đau lòng : “Chu Chu cảm ơn ông ngoại ?”
Chu Chu lập tức hiểu ý, ôm ông ngoại hôn một cái.
Thẩm Hòa Lâm thấy Thẩm Dao chu môi, cũng cô đang giả vờ.
Vừa nãy ở ngoài, cuộc đối thoại của Thẩm Dao và Chu Chu ông đều thấy, lời Tô Diệp ông cũng thấy.
Thẩm Hòa Lâm : “Mẹ con chuẩn ga trải giường vỏ chăn cho Chu Chu, cũng chuẩn quần áo mới cho con đấy, đang để trong tủ quần áo của con kìa.”
Nghe Thẩm Hòa Lâm , Thẩm Dao híp mắt ôm lấy cánh tay Tô Diệp nũng: “Cảm ơn , con ngay là yêu con nhất mà.”
Thẩm Dao xong còn hôn lên má Tô Diệp một cái, đổi là ánh mắt ghét bỏ của Tô Diệp.
Chu Chu đang ôm ly sữa cũng với Thẩm Dao: “Chu Chu cũng yêu .”
Nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của nhóc, Thẩm Dao : “Mẹ cũng yêu Chu Chu.”
Thẩm Dao xong Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm, nghiêm túc : “Ba , con yêu ba lắm.”
Tô Diệp mắng yêu xoa đầu Thẩm Dao.
Trong khoảnh khắc ấm áp , Thẩm Dao đột nhiên nhớ chuyện mua nhà ở Thủ đô vẫn cho Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm .
“Ba , con chuyện với ba .”
Tô Diệp cầm cuốn truyện tranh cho Chu Chu xem, cũng ngẩng đầu lên: “Chuyện gì? Con .”
“Lần về Thủ đô con mua nhà.”
Thẩm Hòa Lâm Thẩm Dao : “Mua nhà mà, tiền đủ ?”
Thẩm Dao gật đầu: “Đủ ạ, con tiền mà.”
Thẩm Hòa Lâm và Tô Diệp cũng Thẩm Dao tiền, nhưng Thẩm Dao tiêu tiền luôn vung tay quá trán, họ khó tránh khỏi lo lắng.
Tô Diệp đưa cuốn truyện tranh tay cho Thẩm Hòa Lâm, để ông cùng xem với Chu Chu.
“Sao tự dưng nghĩ đến chuyện mua nhà ở Thủ đô? Ba chồng con ?”
Chuyện Tần Nhã Quân sang tên một căn viện t.ử cho Thẩm Dao, Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm đều , còn từng đến căn viện t.ử đó xem .
Tô Diệp lo Thẩm Dao mua nhà mà với ông bà thông gia.
Trước đây mua nhà ở Thành phố Y là vì Thẩm Dao học, mua nhà sẽ tiện hơn.
Ở Thủ đô nhà mà vẫn mua nhà sợ ông bà thông gia suy nghĩ nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vang-lam-ba-chu-cho-thue-nha/chuong-200-con-khong-phai-la-bao-boi-cua-ba-me-nua-sao.html.]
Thẩm Dao gật đầu: “Mẹ yên tâm , con và Chu Luật bàn bạc xong mới mua, ba đều cả.”
“Ba chồng con ủng hộ chúng con mua nhà.”
“Còn về việc tại mua xong mới , còn vì ba cho con tiền .”
Tô Diệp gật đầu : “Ba chồng con là .”
“Ba chồng con chúng con mua nhà cũng hỏi chúng con đủ tiền .”
Tô Diệp cảm thán: “Làm cha như chúng , cũng thể chăm sóc cho các con, chỉ cho các con chút tiền, để cuộc sống của các con dễ thở hơn một chút.”
Thẩm Dao ôm lấy cánh tay Tô Diệp: “Con và Chu Luật đều ba là vì cho chúng con, ba yên tâm, chúng con thực sự thiếu tiền.”
“Con và Chu Luật mua nhà ở Thủ đô, là nghĩ đợi và ba đến Thủ đô, ở cùng chúng con ở riêng đều .”
“Ba chồng con cũng .”
Đến lúc đó ở chung thì ở chung, ở riêng cũng .
Dù mấy căn viện t.ử gần Hậu Hải đều cách gần.
Tô Diệp : “Được~ Mẹ và ba con đều con và Chu Luật đều là những đứa trẻ hiếu thảo.”
Tô Diệp cầm quạt hương bài quạt cho Chu Chu hỏi Thẩm Dao: “ , con mua nhiều quà cho chúng như , mua cho ba chồng con ?”
Thẩm Dao mua quần áo, giày dép cho bà và Thẩm Hòa Lâm, còn mua khăn lụa cho Tô Diệp và Giang San nữa.
“Mua ạ, cứ yên tâm .” Thẩm Dao , “Giày của và ba chính là mua giống hệt của ba chồng con đấy, ba đều bảo êm chân.”
Thời cũng chuyện đụng hàng, chỉ cần chất lượng , êm chân là nhiều mua.
“Được, yên tâm.”
Tô Diệp cũng , Thẩm Dao bình thường trông vẻ vô tư lự, nhưng tâm tứ tinh tế, cũng hiểu đạo lý đối nhân xử thế.
thì vẫn nhịn mà lo lắng.
Nhìn Thẩm Dao sang đùa giỡn với Chu Chu, Tô Diệp nhịn buồn .
Sợ Chu Chu càng đùa càng tỉnh ngủ, Tô Diệp giục: “Con mau tắm , và ba con dỗ Chu Chu ngủ.”
Thẩm Dao vẻ mặt đau lòng Tô Diệp: “Haiz, cháu nội là cần con gái nữa.”
Nói xong liền hôn Chu Chu một cái: “Nghe lời ông bà ngoại, ngoan ngoãn ngủ nhé, tắm đây.”
“Tạm biệt .”
Chu Chu giường híp mắt vẫy tay với Thẩm Dao.
Thẩm Dao lùi khỏi căn phòng nhỏ.
Tô Diệp nhẹ nhàng hỏi Chu Chu câu chuyện gì.
......
Thẩm Dao tắm xong, đang chuẩn cất đồ đạc trong vali tủ quần áo.
Cửa phòng Thẩm Dao đóng.
Tô Diệp gõ cửa bước , thấy Thẩm Dao đang sắp xếp quần áo, Tô Diệp định tiến lên giúp đỡ.
“Để con tự , nghỉ lát .”
Thẩm Dao lấy quần áo trong vali gấp : “Chu Chu ngủ ạ?”
“Ngủ , dễ dỗ lắm, một câu chuyện còn kể xong ngủ mất .”
“Đó là vì hôm nay thằng bé máy bay, phấn khích quá nên ngủ trưa đấy ạ.” Thẩm Dao .
“ bình thường thằng bé cũng dễ dỗ, cũng lạ giường, mấy ngày đầu mới đến Thủ đô đều là ông bà nội dỗ ngủ.”
Tô Diệp : “Chu Chu ngoan hơn con hồi nhỏ nhiều.”
Thẩm Dao hồi nhỏ khá quậy phá, may mà ông bà nội giúp chăm sóc, nếu Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm chắc chắn sẽ phát điên.
“Đó là tất nhiên, chắc chắn lợi hại hơn , hậu sinh khả úy mà.”
Thẩm Dao hề cảm thấy ngượng ngùng chút nào.
Lại cầm một bộ quần áo của từ trong vali lên chuẩn giũ gấp .
Đột nhiên từ trong quần áo lăn một vật, rơi xuống giường.