Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vàng Làm Bà Chủ Cho Thuê Nhà - Chương 105: Xuất Viện Về Nhà

Cập nhật lúc: 2026-05-05 13:47:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vậy thì thật sự quá ! Chúc mừng hai !”

 

Tiền Quế Hương đưa bình giữ nhiệt tay cho Chu Luật: “Nhà chị hôm nay hầm canh xương, mang đến bệnh viện cho Tiểu Thẩm uống.”

 

Chu Luật vội vàng từ chối: “Chị dâu, cái thể nhận , chúng chuẩn canh .”

 

Nói xong còn cho Tiền Quế Hương xem bình giữ nhiệt tay .

 

“Đây là chị cho Tiểu Thẩm, múc riêng bỏ muối, cầm lấy.”

 

Tiền Quế Hương cũng màng Chu Luật từ chối, đặt bình giữ nhiệt lên nắp capo xe luôn.

 

Chu Luật thấy Tiền Quế Hương đặt bình giữ nhiệt xuống , đành nhận lấy: “Cảm ơn chị dâu!”

 

Tô Dương xách bình giữ nhiệt lên mỉm , Dao Dao nhà họ nhân duyên thật sự nha.

 

Lúc Chu Luật và Tô Dương đến bệnh viện, Thẩm Dao và em bé đều vẫn tỉnh.

 

Chu Luật ở bên giường Thẩm Dao và đứa trẻ đang ngủ say, Tô Dương cũng ghé qua đứa cháu ngoại nhỏ mới chào đời.

 

Tô Dương đứa trẻ, Chu Luật và Thẩm Dao, tìm một điểm nào giống .

 

Tô Diệp thấy như , nhịn : “Vẫn nở nang , qua một thời gian nữa là thể giống ai .”

 

Tô Diệp cảm thấy đứa trẻ thừa hưởng ưu điểm của ba .

 

Để phiền Thẩm Dao nghỉ ngơi, Tô Dương và Chu Luật bê hai cái ghế ngoài phòng bệnh ăn cơm.

 

Tô Dương đặt hộp cơm tay xuống ghế: “Cô, mau ăn cơm.”

 

Tô Dương hỏi Chu Luật: “Đứa trẻ đặt tên ?”

 

“Tên cúng cơm gọi là Chu Chu, tên thật là Chu Ngật Lâm.”

 

Tô Dương cảm thấy cái tên cũng : “Ai đặt ?”

 

“Dao Dao đặt.”

 

Lúc đó Thẩm Dao quyết định để đứa trẻ mang họ Chu, nghĩ nửa ngày mới nghĩ cái tên .

 

Tên của cháu ngoại Tô Diệp .

 

Lúc đó Thẩm Dao đặc biệt thư cho Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm chuyện ông bà thông gia đặt tên cho em bé.

 

Lúc đó họ thư thì kinh ngạc thôi, cũng ngờ tới ông bà thông gia sẽ để em bé theo họ Thẩm Dao.

 

Thẩm Dao cũng quyết định của trong thư, Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm đều vô cùng ủng hộ cô.

 

Chu Luật bày biện thức ăn của ba xong, xới cơm cho Tô Diệp: “Mẹ, vất vả .”

 

Tô Diệp nhận lấy bát Chu Luật đưa tới: “Người một nhà đừng lời khách sáo.”

 

Chu Luật rót cho Tô Diệp một bát canh: “Vừa nãy lúc khỏi cửa gặp chị dâu Quế Hương, mang cho chúng một bình canh, là cho Dao Dao.”

 

“Quế Hương là .” Tô Diệp cảm khái , “Dao Dao mấy chị dâu đều chăm sóc con bé.”

 

Tô Dương cầm bát đũa lên, : “Mối quan hệ đều là hai chiều, chứng tỏ Dao Dao nhà chúng cũng .”

 

Ăn cơm xong, Thẩm Dao vẫn tỉnh, Tô Dương cháu ngoại nhỏ một lúc, lái xe về, chiều mai đến đón Thẩm Dao xuất viện.

 

Nhậm Mẫn Nghi đến phòng bệnh một chuyến, thấy Thẩm Dao và em bé đều đang ngủ, dặn dò vài điều cần lưu ý về văn phòng.

 

Chu Luật thấy Thẩm Dao ngủ mãi tỉnh, chút sốt ruột, Tô Diệp sinh con xong quá mệt, sẽ ngủ lâu một chút mới yên tâm.

 

6 giờ sáng hôm , Thẩm Dao tỉnh dậy.

 

Nhìn em bé vẫn đang ngủ say sưa, Thẩm Dao cảm thấy sinh linh bé nhỏ thật sự ngủ.

 

“Tỉnh ? Có đói ?” Tô Diệp bên mép giường thấy Thẩm Dao tỉnh, nhẹ giọng hỏi.

 

Tô Diệp hỏi như , Thẩm Dao liền cảm thấy đói đến mức n.g.ự.c dán lưng : “Đói quá.”

 

“Ngủ mười mấy tiếng thể đói !”

 

Tô Diệp lấy bàn chải và cốc đ.á.n.h răng đưa cho Thẩm Dao, lấy một cái chậu tráng men hứng nước súc miệng.

 

Thẩm Dao đ.á.n.h răng xong, Tô Diệp lấy hai miếng điểm tâm đưa cho Thẩm Dao: “Ăn chút điểm tâm lót , Chu Luật sáng sớm về đồ ăn cho con .”

 

Thẩm Dao ngủ từ hơn 4 giờ chiều hôm qua đến bây giờ, cháo và canh hôm qua tuy vẫn luôn để ở nhà bếp bệnh viện hâm nóng, nhưng rốt cuộc qua đêm, họ cũng dám cho Thẩm Dao ăn.

 

Chu Luật sáng sớm về nhà nấu cơm , những thứ ăn hôm qua thì mấy họ tự ăn.

 

Chiều hôm đó, khi sự đồng ý của Nhậm Mẫn Nghi, Thẩm Dao xuất viện.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vang-lam-ba-chu-cho-thue-nha/chuong-105-xuat-vien-ve-nha.html.]

Về đến nhà bao lâu, Tiền Quế Hương và Hứa Văn Tú mấy liền cầm trứng gà và táo đỏ đến thăm Thẩm Dao và em bé.

 

Chu Luật và Tô Dương nấu cơm trong bếp, Tô Diệp trông Thẩm Dao và Chu Chu trong phòng.

 

Lúc mấy đến, Thẩm Dao đang dựa đầu giường Tô Diệp giúp Chu Chu tã.

 

“Tiểu Thẩm, thím, chúc mừng nha!” Tiền Quế Hương ở cửa phòng, Thẩm Dao và Tô Diệp trong phòng .

 

“Ây da, là , mau .” Tô Diệp chào hỏi mấy nhà, đẩy nhanh động tác tay.

 

Tô Dương đang nhóm lửa trong bếp thấy đến thăm Thẩm Dao, bê mấy cái ghế trong phòng: “Các chị dâu .”

 

“Không , bọn chị xem đứa trẻ một chút , về nấu cơm nữa.” Thái Xuân Hoa xua tay .

 

“Tiểu Thẩm, em cảm thấy thế nào?” Hứa Văn Tú hỏi Thẩm Dao.

 

“Cũng khá ạ, cảm ơn các chị dâu đến thăm em.”

 

“Đứa trẻ lớn lên thật, giống Tiểu Thẩm.”

 

“Lớn lên nhất định là một trai khôi ngô tuấn tú.”

 

Thẩm Dao híp mắt các chị dâu khen Chu Chu, dù cô hiện tại là một chút cũng đứa trẻ giống ở điểm nào.

 

Mấy cũng lâu, khi giao đồ mang tới cho Tô Diệp thì chuẩn rời .

 

“Thím, đây là chút lòng thành của bọn cháu, để Tiểu Thẩm bồi bổ cơ thể.”

 

“Cái thể nhận , mang về cho bọn trẻ ở nhà ăn .” Tô Diệp vội vàng xua tay từ chối.

 

“Thím, bọn cháu coi Tiểu Thẩm như em gái, thím nhận, bọn cháu tiện đến chơi !”

 

Tô Diệp từ chối đành nhận lấy.

 

Bởi vì Tô Diệp chăm sóc đứa trẻ, Chu Luật liền Thẩm Dao đuổi sang phòng ngủ phụ ngủ.

 

Ngày thứ ba khi sinh con, Thẩm Dao cuối cùng cũng sữa.

 

Tô Diệp dáng vẻ mất tự nhiên của Thẩm Dao, nhịn : “Mới bắt đầu đều quen, qua 2 ngày nữa là .”

 

Thẩm Dao sinh linh bé nhỏ nhắm mắt ăn cơm trong lòng, càng càng thấy đáng yêu.

 

“Mẹ, cảm ơn .”

 

Lần sinh con Thẩm Dao cũng coi như trải nghiệm nỗi đau cấp mười hai trong truyền thuyết.

 

Nỗi đau , Thẩm Dao đ.á.n.h c.h.ế.t cũng chịu đựng thêm một nào nữa.

 

Tô Diệp vuốt tóc Thẩm Dao, hờn dỗi : “Con ngốc nghếch gì .”

 

Chu Chu ăn no xong, Tô Diệp đón lấy Chu Chu đặt bên cạnh Thẩm Dao, hai con đều sinh linh bé nhỏ đang ngủ say sưa.

 

Thẩm Dao híp mắt hỏi Tô Diệp: “Mẹ, con đặc biệt lợi hại ?”

 

Cô thế mà sinh một sinh linh bé nhỏ lớn như .

 

Tô Diệp bất đắc dĩ : “, con lợi hại!”

 

Sau khi sinh Chu Chu, Thẩm Dao thỉnh thoảng hỏi một câu, giống như một đứa trẻ .

 

Tô Diệp với Thẩm Dao chuyện hôm qua lúc Chu Luật gọi điện thoại về nhà báo tin, Tần Nhã Quân xin nghỉ phép xong .

 

Tô Diệp : “Ba chồng con đều là dễ chung sống.”

 

Sau khi Thẩm Dao theo quân, bà và Tần Nhã Quân cũng cắt đứt liên lạc, thường xuyên thư, thỉnh thoảng còn gọi điện thoại.

 

Tần Nhã Quân gửi t.h.u.ố.c bổ cho họ, Tô Diệp cũng sẽ gửi đặc sản đến Thủ đô.

 

Ngay cả Chu Văn Viễn, cũng sẽ thư trò chuyện với Thẩm Hòa Lâm.

 

Thẩm Dao ở đó, mối quan hệ của họ vẫn hòa hợp.

 

Ba hai bên, vì sự kết hợp của hai đứa trẻ, trở thành một nhà.

 

Thẩm Dao Tô Diệp : “Đó chắc chắn là vì ba con cũng mà, nếu thì thể chung sống hòa hợp như .”

 

Cách đối nhân xử thế của Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm cũng chê , sự chung sống của con đều là hai chiều.

 

Nếu Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm , Tần Nhã Quân và Chu Văn Viễn cũng sẽ qua quá nhiều với họ.

 

Hơn nữa nếu Tần Nhã Quân và Chu Văn Viễn , Thẩm Dao thể đều sẽ chọn kết hôn với Chu Luật, càng để Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm nhịn sự vui mà qua với họ.

 

Cũng may ba hai bên đều đặc biệt cởi mở dễ chung sống.

 

 

Loading...