Cô lúc ai gì bố Lý Phương Đạt cũng lọt, dù con trai và con dâu đang yên đang lành đều c.h.ế.t cả , đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, đổi là ai cũng chấp nhận nổi.
Các quân tẩu ngang qua bên ngoài dừng chân bên ngoài sân nhỏ, xem nhà Lục phó đoàn xảy chuyện gì, Phùng Mai oang oang kể hết sự tình, nhất thời cả khu gia quyến đều đứa bé nhà Lục phó đoàn, là con của Lý Phương Đạt từng theo Hứa doanh trưởng bốn năm .
Mọi cũng đều chuyện nhà Lý Phương Đạt, các quân tẩu tuy với cũng chút xích mích mâu thuẫn nhỏ, nhưng gặp chuyện , trong lòng đều khó chịu, đều nghĩ thể giúp một tay thì giúp một tay.
Chu Tuấn và mấy lính tiễn bố Lý Phương Đạt rời , lúc , họ xách túi lớn túi nhỏ, đều là trứng gà và đồ ăn các quân tẩu tặng. Nghe Lục Duật nhắc tới, t.h.i t.h.ể Lý Phương Đạt và Ngô Anh vì cách nào vận chuyển về quê, chỉ thể hỏa táng trong thành phố, tiền hỏa táng là đoàn xin cấp , từng bước thủ tục xuống, cũng mười mấy ngày mới xong.
Sau khi đứa bé , Khương Niệm trong phòng lâu, mãi đến tối mới từ trong phòng .
Mấy ngày nay đứa bé quấy , Khương Niệm quen , đứa bé , cô bỗng chốc cảm thấy yên ắng hẳn, đến giờ cơm, cô bếp nấu cơm, phát hiện trong chum còn bao nhiêu nước, bèn xách thùng giếng múc nước, múc đầy một thùng nước, định xách lên, thì thấy tiếng bước chân rảo bước tới.
Không đợi Khương Niệm đầu, một luồng nóng tên xâm chiếm, giọng trầm thấp bình của đàn ông truyền đến từ phía : “Chị dâu để đó, .”
Lục Duật xách thùng nước bếp, tiếng nước rào rào vang lên tắt lịm.
Khương Niệm Lục Duật đến bên giếng múc nước, bơm nước nhanh hơn cô nhiều, tay áo xắn lên, lộ cánh tay rắn chắc lực, đường nét cơ bắp cân đối mắt, lúc cúi , cổ áo trễ xuống, cô thậm chí thể thấy cơ n.g.ự.c xương quai xanh và cơ bụng săn chắc của đàn ông.
Hít——
Khương Niệm vội vàng xoay , hai má ửng lên một ráng hồng.
Cô chớp chớp mắt, ngừng lẩm bẩm: Không của , đừng đừng !
Khương Niệm vỗ vỗ mặt, thấy Lục Duật nước đầy , liền về phía bếp, cũng chú ý tới Lục Duật đang cửa bếp nhóm lửa, cô thở hắt một , cầm củ khoai tây thớt lên, thì thấy giọng lo lắng của Lục Duật: “Chị dâu ốm ?”
Khương Niệm ngẩn : “Hả?”
Cô ngơ ngác ngẩng đầu, liền thấy Lục Duật dậy tới, đưa tay sờ lên trán cô, thở nóng rực đàn ông phả mặt, Khương Niệm vốn dĩ vì vô tình trộm nên chút chột , nhịn lùi hai bước tránh tay : “ , chỉ là nóng thôi.”
Đáy mắt Lục Duật lóe lên một tia nghi hoặc.
Bây giờ là tháng mười một , bao lâu nữa là đốt chậu than , nóng ?
Thấy Khương Niệm cúi đầu thái rau, Lục Duật vẫn yên tâm lắm, sợ cô giống ốm một trận nặng, đưa tay giữ lấy cổ tay cô, sờ lên trán cô: “Hơi sốt nhẹ.”
Khương Niệm: …
Cô giãy giụa một chút, chút chột : “Lát nữa uống nhiều nước nóng là khỏi thôi.”
Lục Duật đoạt lấy con d.a.o phay trong tay cô: “Chị dâu về phòng , đun chút nước nóng cho chị.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-96.html.]
Khương Niệm cũng tiện gì nữa, cô sợ cứ khăng khăng nữa, Lục Duật sơ hở, thì mất mặt lắm.
Cô xoay về phòng, giường đung đưa chân, thỉnh thoảng liếc mắt cá chân , đó gác mắt cá chân lên mép giường một cái, từ trẹo chân Lục Duật nắn cho, dưỡng mấy ngày mắt cá chân còn đau nữa.
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, Khương Niệm ngẩng đầu, thấy Lục Duật cầm ca tráng men, phòng đưa cho cô: “Uống chút nước nóng .”
Thấy chân cô gác bên mép giường, hỏi: “Mắt cá chân đau ?”
Khương Niệm vội vàng bỏ chân xuống: “Không .”
Lục Duật Khương Niệm cúi đầu bưng ca tráng men, tóc con lòa xòa rủ xuống bên thái dương, thể thấy hàng mi rung rung: “Chị dâu.”
Khương Niệm cúi đầu, mặt vẫn đỏ, cô dám ngẩng đầu, chỉ buồn bực : “Hả?”
“Chị khó chịu chỗ nào thì , đừng tự chịu đựng.”
Khương Niệm lúng túng mím môi, khẽ gật đầu: “ sẽ .”
Cơm tối hôm nay là do Lục Duật .
Anh nấu chút cháo loãng, xào hai món rau, Khương Niệm trong sân cúi đầu im lặng ăn cơm, cơm ăn một nửa, ngoài cửa hai đến, trông như một đôi vợ chồng, là gương mặt lạ, đàn ông mặc quân phục, tuổi tác trạc tuổi Tống đoàn trưởng.
Khương Niệm quen, nhưng Lục Duật , dậy: “Đường đoàn trưởng đến đây?”
Đường đoàn trưởng là đoàn trưởng đoàn ba, đều cùng một quân khu, phụ nữ bên cạnh là vợ , tên là Trần Phương. Đường đoàn trưởng và Tống đoàn trưởng cứ như hai con hổ, gặp là cãi , nhưng nếu gặp chuyện, hai thể thiết đến mức mặc chung một cái quần, nhưng Trần Phương và Phùng Mai lúc gặp chừng sẽ cãi một trận.
Khương Niệm cũng dậy, chút ‘cục súc’ mím môi, theo Lục Duật gọi một tiếng: “Đường đoàn trưởng, chị Trần.”
Trần Phương đ.á.n.h giá Khương Niệm từ xuống một lượt, càng càng thích, : “Em chính là chị dâu của Lục phó đoàn , chị đây cung tiêu xã đường còn gặp em, điều hai chúng lúc đó từng gặp mặt.”
Khương Niệm mím môi : “Bây giờ em nhớ kỹ chị Trần .”
Đường đoàn trưởng với Lục Duật: “ chút chuyện với lão Tống, thuận tiện qua đây tán gẫu với , cứ ăn của , cần quan tâm chúng , hai chúng ăn cơm mới đến.”
Đường đoàn trưởng ghế đẩu tán gẫu chuyện trong đoàn với Lục Duật, Trần Phương cạnh Khương Niệm, thấy Khương Niệm ăn gần xong , hỏi một câu: “Em năm nay bao nhiêu tuổi ?”
Mí mắt Khương Niệm giật một cái, ngẩng đầu Trần Phương, đối phương híp mắt cô.