Khương Niệm:...
Mí mắt cô giật giật, vịn cây cũng chuẩn nhảy xuống, bên cạnh đột nhiên truyền đến giọng của Chu Tuấn: "Chị dâu, chị ở đây?"
Khương Niệm giật nảy , vịn cây cúi đầu xuống, liền thấy Chu Tuấn và Lục Duật ngẩng đầu cô, Tống đoàn trưởng tới cũng thấy, sửng sốt một chút : "Sao cô giống con khỉ trèo lên cây thế?"
Khương Niệm:...
Cô hổ cào cào cây, mặt chút đỏ lên, trong lòng mắng Phùng Mai một trận tơi bời, mím môi nửa ngày nên lời.
Chu Tuấn mím môi , cũng dám lời nào.
Tống đoàn trưởng vội vàng đến nhà Trịnh Hồng, cái nếu là hai phụ nữ cãi thì thôi, nhưng bây giờ liên quan đến Lữ Quốc Sinh và Lưu Cường, còn lôi chuyện Lưu Cường bắt nạt Trịnh Hồng, đây chính là phá hoại quân kỷ, sự kiện ảnh hưởng lớn, nhất định xử lý , còn sẽ ầm ĩ đến chỗ chính ủy, nếu thật sự lớn chuyện, tiền thưởng và trợ cấp năm nay của đoàn bọn họ đều tong.
Nghĩ đến những thứ , Tống đoàn trưởng đều hận thể đ.á.n.h Lưu doanh trưởng và Lữ doanh trưởng một trận, một ngày chỉ lo quản lính trong tay, cũng quản vợ , ngày ngày gây chuyện bên ngoài!
Khương Niệm hổ đến mức thể đào cái lỗ chui xuống.
Cô mím c.h.ặ.t môi, cố gắng Lục Duật, vịn cây nhảy xuống, Chu Tuấn lên : "Chị dâu, em đỡ chị."
Nói đưa tay về phía Khương Niệm, Khương Niệm lúc cũng cảm thấy mất mặt, cô nhanh nhẹn như Phùng Mai, cũng sợ từ cây cổ vẹo nhảy xuống ngã sấp mặt, thế là đưa tay đặt lên tay Chu Tuấn, chỉ là tay còn đặt qua Lục Duật nắm lấy, đàn ông đỡ lấy cô: "Xuống , đỡ chị."
Thấy Lục Duật tay, Chu Tuấn vội vàng lùi phía .
Khương Niệm kiên trì đáp: “Ừm.”
Cô mượn lực của Lục Duật nhảy xuống, thể vững loạng choạng một cái, Lục Duật đỡ lấy eo . Bàn tay đàn ông cách lớp áo mỏng manh ấn eo cô trong một khoảnh khắc thu , bàn tay đang nắm lấy tay cô cũng buông .
Anh cũng hỏi tại Khương Niệm ở cây, chỉ một câu: “ việc đây.”
Khương Niệm cúi đầu: “Ừm.”
Sau khi bọn họ , Khương Niệm mới thở phào nhẹ nhõm, lúc ngẩng đầu sang, bất ngờ chạm ánh mắt của Chu Tuấn đang qua. Chu Tuấn nhe răng , thấy Khương Niệm ngượng ngùng cúi đầu, thu nụ , gãi gãi gáy.
Màn kịch Khương Niệm cũng chẳng còn tâm trạng xem nữa, xoay vội vàng về nhà, nhốt trong phòng, chỉ cảm thấy thật sự quá mất mặt.
Đến giờ cơm trưa, màn kịch bên phía Trịnh Hồng cũng tan.
Khương Niệm mì cán tay và món nộm, cơm bưng lên bàn thì Lục Duật về.
Cô cúi đầu chui bếp lấy đũa, lúc xoay , Lục Duật rửa tay xong, cô đặt đũa lên bát: “Ăn cơm thôi.”
Giọng thấp, chút tự nhiên.
Lục Duật cầm đũa gắp mì: “Chị dâu, hôm nay là chị Phùng đưa chị leo cây ?”
Khương Niệm ngẩng phắt đầu lên, lời nghẹn ở cổ họng nên , cuối cùng chỉ thể nước đôi: “Lần leo cây nữa.”
Lục Duật : “Leo cây nguy hiểm, ngã xuống chịu tội là .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-88.html.]
Khương Niệm gật đầu: “Biết .”
Cô ăn từng miếng mì nhỏ, hai má đỏ bừng vì hổ, cảm thấy bao giờ mất mặt như thế .
Trên bàn cơm yên tĩnh, chỉ tiếng Lục Duật ăn mì sùm sụp, ăn liền ba bát mì, ăn xong thu dọn bát đũa , Khương Niệm vẫn đang cúi gằm mặt, trong giọng giấu ý : “Chị dâu dũng cảm.”
Khương Niệm:?
Cô ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.
Lục Duật: “Dám leo cây mặt bao nhiêu như .”
Khương Niệm: …
Lục Duật ăn cơm xong liền đến đội, Khương Niệm ở trong phòng cắt may quần áo, phân loại bông, thấy tiếng bước chân bên ngoài cũng để ý, một lát giọng của Phùng Mai truyền đến từ cửa phòng: “Khương Niệm , em đang may quần áo đấy ?”
Khương Niệm mím môi lên tiếng.
Biết rõ còn hỏi.
Phùng Mai Khương Niệm đang giận , tới nhét hai quả trứng gà đang cầm trong tay tay Khương Niệm: “Em đừng giận chị nữa, chị cũng là sợ lão Tống mắng chị một trận, ông mắng cứ như gấu , dọa lắm.”
Khương Niệm: …
Lần đầu tiên ví sự lợi hại với gấu.
Cô nhịn , trả trứng gà cho Phùng Mai: “Được , chị giữ trứng gà bồi bổ cho bọn trẻ .”
Phùng Mai : “Em giận là .”
Nói xong cô phịch xuống mép giường: “Em chuyện nhà Trịnh Hồng đó xử lý thế nào ?”
Khương Niệm hỏi: “Xử lý thế nào?”
Phùng Mai : “Lữ doanh trưởng tin tưởng Lưu doanh trưởng, một mực khẳng định Trịnh Hồng đang bậy, Lữ doanh trưởng chủ động trả năm mươi đồng cho Lưu doanh trưởng, còn bắt Trịnh Hồng xin Từ Yến. Em đoán xem Lữ doanh trưởng gì?”
Khương Niệm gì, chờ cô tiếp. Phùng Mai tiếp tục: “Mẹ Lữ doanh trưởng ngờ là hiểu chuyện, bà mắng cho Trịnh Hồng một trận, đó đuổi hết những khác , cũng coi như đỡ cho lão Tống nhà chị ít phiền phức. Lúc ăn cơm trưa lão Tống còn , nhà Lữ doanh trưởng cuối cùng cũng một phụ nữ hiểu chuyện. Có điều lúc hết, chị thấy bà cụ đang mắng Trịnh Hồng đấy, Trịnh Hồng mất hết mặt mũi nhà họ Lữ, nếu Trịnh Hồng giấu chuyện Trịnh Hồng đây từng xem mắt với Lưu doanh trưởng, bà đ.á.n.h c.h.ế.t cũng đồng ý cho Lữ doanh trưởng cưới cô .”
Lần những ngày tháng của Trịnh Hồng ở nhà càng khó sống hơn .
Khương Niệm cảm thấy, ngọn lửa còn đủ lớn, cô còn trả những lời đồn đại mà Trịnh Hồng gán lên cô lúc .
Tuy tung tin đồn là Khang Tú, nhưng kẻ bày mưu tính kế chắc chắn là Trịnh Hồng.
Phùng Mai thấy quần áo Khương Niệm may, cầm lên xem tới xem lui, chép miệng : “Mẹ ơi, đôi tay của em thần thật đấy, bộ quần áo may quá, còn hơn cả đồ bán trong cung tiêu xã nữa.”