Từ Yến hừ lạnh một tiếng, một câu: "Đáng đời."
Khương Niệm mím môi gì.
Lữ Quốc Sinh thấy giọng của Từ Yến, ngẩng đầu thoáng qua chị , đó thẳng phía , bế Lữ Chí Quân về nhà, ngược Trịnh Hồng giống như tìm chỗ trút giận, ánh mắt hung tợn trừng về phía Từ Yến, mắng: "Con điên c.h.ế.t tiệt, mày hừ cái gì mà hừ?!"
Bà cụ thoáng qua Từ Yến, về phía Trịnh Hồng, một câu: "Cô còn chê mất mặt con trai đủ nhiều ? Cút về nhà cho !"
Trịnh Hồng tức giận nghẹn họng, giậm chân một cái chạy về nhà.
Từ Yến nỗi đau của khác tiếng, bất ngờ chạm ánh mắt bà cụ qua, bà cụ cũng thêm gì, thu hồi ánh mắt liền theo Lữ doanh trưởng về , Khương Niệm thoáng qua bóng lưng bà cụ rời , xoay cùng Từ Yến tiếp tục về phía cung tiêu xã.
Cái , trong lòng Khương Niệm mạc danh loại cảm giác, Lữ doanh trưởng hình như là một bà cụ hiểu chuyện.
Từ Yến ở bên cạnh : "Chị thấy , Trịnh Hồng chính là ác nhân tự ác nhân trị, cô chính là đáng đời!"
Hai đất tự lưu một lúc , cung tiêu xã mua bông, lúc mua bông xong trở về, cũng sắp đến giờ nấu cơm trưa , Từ Yến ôm túi vải lớn, thoáng qua Khương Niệm: "Mấy hôm chị cãi với Lưu Cường ."
Khương Niệm hỏi: "Vì chuyện gì?"
Từ Yến tức giận : "Vẫn là vì chuyện tìm Trịnh Hồng đòi tiền, mỗi nhắc chuyện liền cãi với chị, còn chị nếu dám tìm Trịnh Hồng đòi tiền, thì bảo chị cút."
Chị tủi đỏ hoe mắt, hỏi Khương Niệm: "Em xem khoản tiền đòi nữa ?"
Khương Niệm mím môi, trong lòng quả thực cảm thấy con Lưu Cường đáng ghét vô cùng.
Cô ước chừng Lưu Cường hẳn là vì sĩ diện tiện mở miệng, dù chuyện cho Trịnh Hồng mượn năm mươi đồng Lữ doanh trưởng , nếu với tính cách của Lữ doanh trưởng hẳn là sẽ trả khoản tiền , nếu Lưu Cường mở miệng đòi, chừng hai nhà cũng sẽ nảy sinh mâu thuẫn.
quy căn kết đáy, vẫn là ở Lưu Cường.
Cô bộ dạng chán nản của Từ Yến, do dự một chút, vẫn bày cho chị một chủ ý, ghé tai chị thấp giọng hai câu, Từ Yến khiếp sợ trừng lớn mắt: "Thế cũng ?"
Khương Niệm : "Đối với chị trăm lợi mà một hại, thử một chút chừng thì ?"
Từ Yến : "Được, chị về nhà sẽ thử."
Khương Niệm sợ chị quá nóng vội lộ tẩy, dặn dò: "Mấy ngày nữa hẵng tìm Lưu Cường , vội mấy ngày ."
Từ Yến : "Ừ, chị em."
Trong lòng Từ Yến, Khương Niệm chính là quân sư của chị , dẫn dắt chị từng bước khỏi vũng bùn, nếu Khương Niệm, chị bây giờ còn đang sống những ngày tháng ngày ngày cãi với Lưu Cường, trong tay tiền còn tủi , mà bây giờ chỉ ít cãi với Lưu Cường, tiền lương của Lưu Cường cũng đều giao cho chị .
Về đến nhà, Khương Niệm cơm trưa , tự ăn vài miếng để cho Lục Duật, cô về phòng sửa sang bông, hôm nay cho cái áo khoác , Khương Niệm mở tủ lấy vải vóc cắt may , thấy rèm cửa xếp gọn trong góc.
Mấy ngày nay bận rộn chuyện quần áo, suýt chút nữa thì quên mất chuyện rèm cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-85.html.]
Cô thêu hai cái rèm cửa, thêu cho là hoa mai, thêu cho Lục Duật là cây trúc, đang định đợi Lục Duật về bảo treo lên cửa, Lục Duật từ bên ngoài về , Khương Niệm cầm rèm cửa ngoài, thấy Lục Duật bên giếng rửa tay: "Lát nữa treo rèm cửa lên cửa phòng nhé?"
"Được."
Lục Duật rửa tay xong, đến gian phòng thứ hai phía đông lấy b.úa và đinh , treo rèm cửa cho phòng Khương Niệm , treo cho phòng , dáng cao, cần ghế đẩu cũng thể .
Khương Niệm thoáng qua rèm cửa thêu hoa mai và cây trúc, : "Đẹp thật."
Ánh mắt Lục Duật dừng lá trúc màu xanh vải trắng, đầu thoáng qua Khương Niệm cong mắt: "Tay nghề chị dâu ."
Khương Niệm khen, thuận thế liền : "Đương nhiên."
Nói xong cảm thấy đúng, đầu liền thấy khóe môi Lục Duật mím ý nhàn nhạt, mặt cô bỗng nhiên đỏ lên, xoay một câu: "Cậu đợi lát nữa ăn xong cơm đừng vội, chị đo kích thước cho , hai bộ quần áo."
Lục Duật: "Ừ."
Khương Niệm về phòng lấy vải sửa sang một chút, thấy bên ngoài truyền đến giọng của Lục Duật: "Chị dâu, ăn xong ."
"Đến đây."
Khương Niệm cầm thước gỗ chạy khỏi sân, liền thấy Lục Duật thẳng tắp tàng cây, cô qua mới phát hiện chênh lệch chiều cao giữa cô và lớn, thế là mím môi, thấp giọng : "Cậu cúi xuống một chút, nếu chị sợ chị đo chuẩn."
Trong mắt Lục Duật hiện lên ý , giọng trầm thấp từ tính: "Được."
Khương Niệm đo vai rộng của Lục Duật , hai cách gần, thở phả của trong vô thức lờ mờ quấn quýt.
Hô hấp bình của Lục Duật dần dần căng thẳng, đôi mắt đen nhánh dừng khuôn mặt xinh của Khương Niệm, da cô trắng, thể thấy lông tơ màu trắng phản chiếu ánh sáng, lông mày cong cong, bờ môi phấn nộn, đặc biệt là đôi mắt , lên giống như cất giấu ánh rực rỡ.
Rất .
"Duỗi thẳng cánh tay ."
Khương Niệm thấp giọng một câu.
Cổ họng Lục Duật nuốt vài cái: "Được."
Anh ghế đẩu, duỗi thẳng cánh tay, thẳng phía , cách một lớp quần áo mỏng manh, thể cảm nhận rõ ràng một bàn tay đo qua đo cánh tay , sự đụng chạm nhẹ nhàng giống như lông vũ phẩy qua mặt hồ, dấy lên từng tầng gợn sóng khó thể kiềm chế.
Lục Duật căng cứng , cực lực lờ sự khác thường truyền đến .
Khương Niệm đo xong cánh tay, đo kích thước vai và lưng, cuối cùng cầm thước dây bảo Lục Duật dậy, cô một lòng một đều ở việc đo kích thước, đưa tay vòng qua vòng eo săn chắc của Lục Duật, đưa thước dây từ tay trái sang tay .