Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 84

Cập nhật lúc: 2026-03-02 06:52:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W1aDEww4o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Niệm đang nghĩ chuyện khác, trong lúc nhất thời chú ý Lục Duật hỏi chuyện, mãi đến khi hỏi thứ hai mới ngẩng đầu, lắc đầu : "Không ."

Lục Duật:...

Anh ăn xong cơm, thoáng qua chân Khương Niệm: "Tối nay nắn chân cho chị là gần khỏi ."

Khương Niệm gần như theo bản năng lắc đầu: "Chị khỏi , cần nắn nữa."

Nói xong cảm thấy từ chối quá nhanh, c.ắ.n đũa một cái, biên độ nhỏ ngẩng đầu lên, bất ngờ chạm ánh mắt đen nhánh tìm tòi nghiên cứu của đàn ông, lập tức giấu đầu hở đuôi cúi đầu xuống, nhỏ giọng một câu: "Thật sự cần."

Lục Duật đặt hai tay lên đầu gối, rũ mắt chăm chú Khương Niệm: "Chị dâu ai lời tiếng ?"

Khương Niệm nhanh ch.óng lắc đầu: "Không , chị chỉ cảm thấy chân đau nữa thôi."

Thấy Khương Niệm ăn xong đặt đũa xuống, Lục Duật dậy thu dọn bát đũa, lúc : "Liệu trình ba ngày đủ, nếu chân khỏi triệt để, tối về vẫn sẽ nắn chân cho chị dâu."

Nói xong ôm bát liền bếp.

Khương Niệm bóng lưng thẳng tắp thon dài của Lục Duật, cảm thấy đôi khi cũng khá cố chấp.

dậy về phòng, lấy vải vóc trong tủ tiếp tục cắt may, bao lâu, ngoài phòng truyền đến giọng của Lục Duật: "Chị dâu."

Tay cầm kéo của Khương Niệm run lên một cái, xoay về phía Lục Duật ngoài phòng, hình đàn ông cao lớn, gần như che khuất ánh sáng cửa phòng, ngược sáng, Khương Niệm rõ thần sắc mặt đàn ông, cô cục mịch nắm c.h.ặ.t kéo: "Có việc gì ?"

Lục Duật hàng mi rũ xuống của Khương Niệm, tầm mắt dừng bàn tay đang nắm c.h.ặ.t kéo , giọng thanh hàn nhiều thêm vài phần ấm áp: "Chị dâu cần để ý khác lời tiếng gì, chỉ cần chuyện của chị là , nếu lấy chuyện bắt nạt chị, đều sẽ giúp chị giải quyết."

Đáy mắt Khương Niệm co rụt , mím khóe miệng, hồi lâu mới gật gật đầu: "Được."

Lục Duật lộ một nụ : " đến trong đội đây."

Sau khi Lục Duật , Khương Niệm bên giường lâu, lời Phùng Mai quanh quẩn bên tai cô, giọng của Lục Duật cũng văng vẳng bên tai tan, cô cũng để ý khác gì, chỉ là sợ liên lụy Lục Duật mà thôi.

Cả một buổi chiều, Khương Niệm cắt may xong kích thước quần áo của , đợi Lục Duật về, đo kích thước cho một chút, hai ngày nữa cung tiêu xã mua bông về, là thể bắt đầu .

Màn đêm buông xuống, bên ngoài sân nhỏ thỉnh thoảng truyền đến tiếng bước chân và tiếng chuyện.

Khương Niệm bữa tối canh bột và bánh ngô, còn rau xào, cô uống một ngụm canh, về phía Lục Duật đối diện: "Lát nữa chị đo kích thước cho , cho mấy cái áo bông mặc mùa đông."

Lục Duật: "Ừ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-84.html.]

Ăn xong cơm, Khương Niệm về phòng , lấy thước gỗ trong tủ đặt bên tay, Lục Duật rửa bát xong, cầm dầu hồng hoa , thoáng qua Khương Niệm bên giường, gục đầu xuống, tới bên chân cô nửa xổm xuống, tự nhiên nắm lấy chân cô đặt lên đầu gối , đổ chút dầu hồng hoa lòng bàn tay, ấn lên mắt cá chân Khương Niệm bắt đầu nắn chân.

Lần còn đau như hai nữa, nhưng Khương Niệm vẫn căng thẳng túm lấy ga trải giường, căng cứng ngón chân, sợ giây tiếp theo đột nhiên đau đớn ập tới, ngón tay Lục Duật ấn qua mắt cá chân cô, trượt xuống lòng bàn chân ấn.

Trong phòng yên tĩnh mờ tối, thỉnh thoảng sẽ vang lên tiếng kêu đau nhẹ nhàng của Khương Niệm.

Giọng Lục Duật khàn khàn hơn nhiều: "Sắp xong ."

Anh đổ chút dầu hồng hoa lòng bàn tay bôi lên chỗ thương của Khương Niệm, tầm mắt khống chế dừng một đoạn bắp chân trắng nõn thon thả trong lòng bàn tay, trắng đến ch.ói mắt, đầu ngón tay mang theo vết chai ấn lên làn da trơn nhẵn, mạc danh cảm thấy nóng bỏng.

Anh nín thở, buông chân nhỏ của Khương Niệm , dậy : "Xong ."

Khương Niệm cử động chân, phát hiện thật sự là đau nữa, cô ngẩng đầu lên, liền thấy Lục Duật ngoài .

Cô hoãn một chút, chuẩn xỏ giày vải, thấy Lục Duật bưng một chậu nước rửa chân nóng hổi , đặt bên chân cô, : "Ngâm nửa giờ, nước nóng nữa thêm chút nước nóng cho chị."

Khương Niệm khẽ gật đầu: "Được."

Đợi cô ngâm chân xong bận rộn xong cũng chín giờ , Khương Niệm ngáp một cái, cầm thước gỗ xỏ giày vải ngoài, nghĩ đo kích thước cho Lục Duật, Lục Duật : "Hôm khác ."

Anh đặt chậu rửa chân xuống, Khương Niệm, xoay về phòng .

Hôm khác thì hôm khác , cô vặn cũng buồn ngủ ..

Mấy ngày nay Khương Niệm ở nhà dưỡng chân, trải qua ba ngày nắn chân của Lục Duật, bây giờ chạy chậm cũng thành vấn đề.

Cô ăn xong bữa sáng, chuẩn cung tiêu xã mua chút bông, Từ Yến chạy tới tìm cô, cùng cô, Từ Yến cũng mua chút bông, cho hai đứa con hai cái áo bông mùa đông, các cô khỏi khu nhà, liền đụng Trịnh Hồng và Lữ Chí Quân từ bệnh viện về.

Lữ doanh trưởng bế Lữ Chí Quân, Trịnh Hồng lạnh mặt theo bên cạnh, cùng bọn họ còn một bà cụ tuổi, sắc mặt cũng âm trầm, kể lể Trịnh Hồng, sống, ngay cả đứa con cũng trông , một đống tật của Trịnh Hồng.

Trịnh Hồng sợ nhất chính là bà cụ , bà cụ ở nhà chính là lão đại, mấy đứa con trai và bố chồng trong nhà đều , mấy cô con dâu cũng dám cãi bà cụ, Trịnh Hồng cúi đầu lạnh mặt, mặc kệ bà cụ thế nào cũng cãi .

Khương Niệm thoáng qua, cần nghĩ cũng Lữ doanh trưởng .

Lữ doanh trưởng nhíu mày, đầu với bà cụ: "Được , đừng nữa."

Bà cụ lầm bầm hai câu lên tiếng nữa, ở cái nhà , mấy đứa con trai con dâu sợ bà cụ, nhưng bà cụ cứ sợ đứa con trai Quốc Sinh , đứa nhỏ từ nhỏ hiểu chuyện hơn mấy đứa con trong nhà, tính tình tuy lầm lì, nhưng hiểu đạo lý lớn nhiều, đôi khi dùng lý lẽ thể một đạo một đạo.

 

 

Loading...