Bột ủ thêm một lúc, Khương Niệm liền bánh nếp đường đỏ và bánh nếp , đập hạt óc ch.ó, một ít bánh quy hạt óc ch.ó, mua đường đỏ còn khá nhiều, đủ dùng .
Mùi vị ngọt ngào tràn ngập trong bếp, Phùng Mai hếch mũi sức ngửi ngửi: "Mẹ ơi, mùi thơm thật đấy."
Khương Niệm : "Ăn càng thơm, gạo nếp mềm dẻo, c.ắ.n trong miệng chỉ mùi thơm thanh mát của gạo nếp, còn vị ngọt của đường đỏ."
Cô mấy cách ăn, Phùng Mai nuốt nước miếng ừng ực.
Bánh nếp đường đỏ và bánh nếp, còn bánh quy hạt óc ch.ó khi xong, Khương Niệm dùng đĩa mỗi loại đựng một ít đưa cho Phùng Mai: "Chị Phùng mang về nhà cho hai đứa nhỏ và Tống đoàn trưởng đều nếm thử, còn may nhờ chị Phùng, nếu một em, bận đến tối."
Lại khen Phùng Mai một nữa.
Phùng Mai : "Có gì , sức lực dùng cũng hết."
Nhận lấy đĩa : "Vậy chị về đây."
Khương Niệm gật đầu: "Vâng."
Phùng Mai bao lâu, Từ Yến xách cái làn , cửa ngửi thấy mùi vị ngọt ngào: "Em đang món gì ngon thế?"
Khương Niệm đang nhào bột, định bánh trung thu, thoáng qua Từ Yến : "Ngày mai tết Trung thu, chút bánh trung thu."
Cô chỉ cái đĩa bệ bếp, bên trong đựng chút bánh nếp đường đỏ và bánh nếp, còn mấy miếng bánh quy hạt óc ch.ó: "Em lấy cho chị một ít đấy, mang về cho bọn trẻ nếm thử."
Từ Yến vui vẻ tới bệ bếp, cầm một miếng bánh nếp nếm thử một miếng, lập tức mùi vị ngọt ngào trong miệng kinh ngạc: "Khương Niệm, em thế nào ? Ngon quá!"
Lớn thế , chị từng ăn qua những thức ăn .
Từ Yến xốc tấm vải trong làn lên, từ bên trong lấy hai cân thịt heo đặt lên thớt, Khương Niệm sửng sốt một chút, ngẩng đầu chị : "Tặng em thịt gì?"
Từ Yến nhịn tiếng, thấp giọng : "Chị lừa tiền của Lưu Cường qua đây một ít , cách em thật sự tác dụng."
Khoảng thời gian chị cứ mặt dày dùng cách Khương Niệm dạy chị , dùng đạn bọc đường lừa gạt Lưu Cường, ngờ thật sự hiệu quả, Lưu Cường đưa cho chị năm mươi đồng, là nửa năm đầu trong nhà tiết kiệm .
Chị những thứ cho Khương Niệm, : "Em giúp chị nhiều như , chị chẳng giúp gì cho em, cắt cho em hai cân thịt, em tự ăn."
Chị ghé sát Khương Niệm, nhỏ giọng : "Em đừng cho Lục phó đoàn, Lưu Cường là lính của , nhỡ hai mặc chung một cái quần thì ?"
Khương Niệm mím môi, nén ý bên khóe miệng.
Cô cũng coi như , Từ Yến đây là tin tưởng bất kỳ đàn ông nào nữa, thế là gật đầu: "Em đảm bảo ."
Cô cất thịt , xoay về phía Từ Yến: "Đây chỉ là bắt đầu, chị tiếp tục dùng cách định Lưu Cường, tiên để Lưu Cường giao tiền lương mỗi tháng cho chị, chỉ quyền tài chính nắm trong tay , tương lai chị mới tự tin bất cứ lựa chọn nào."
Khương Niệm dừng một chút: "Ví dụ như, ly hôn."
"Hả?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-76.html.]
Từ Yến ngẩn , kinh ngạc há miệng, chút thể tưởng tượng nổi: "Chị từng kết hôn còn thể ly hôn, chị nếu ly hôn với Lưu Cường, chị thể ? Nếu về nhà đẻ, chắc chắn chị mắng c.h.ế.t, còn trong thôn chọc cột sống."
Nghĩ đến những thứ , Từ Yến liền cảm thấy rợn cả tóc gáy.
Lúc đầu chị chỉ Lưu Cường đừng qua với Trịnh Hồng nữa, thể đòi tiền cho Trịnh Hồng mượn là , nhưng từng nghĩ tới ly hôn với .
Khương Niệm bây giờ những thứ với Từ Yến còn quá sớm, dựa theo hướng cốt truyện, bọn họ mấy tháng nữa sẽ ly hôn, nhưng bây giờ cốt truyện đổi , Từ Yến cũng sẽ con đường cũ trong cốt truyện nữa.
Khương Niệm : "Trước tiên nghĩ những thứ đó, mắt cứ nắm quyền tài chính trong tay ."
Từ Yến chút thất thần gật gật đầu: "Ừ."
Màn đêm buông xuống, Khương Niệm kéo dây đèn trong bếp.
Sau khi Từ Yến , cô nặn bột ủ xong thành từng hình dạng bánh trung thu, quét lên một lớp dầu bỏ trong xửng hấp, vặn còn thừa một cục bột, định mì sợi thịt, nhào hai cái, cánh tay và cổ tay mỏi mệt.
Khương Niệm vẩy vẩy cánh tay, tay đặt lên cục bột, một bóng đen từ đỉnh đầu cô áp xuống, còn đợi cô đầu, liền thấy giọng trầm thấp hữu lực của Lục Duật truyền đến từ lưng: "Để nhào bột."
Anh xắn tay áo lên, cầm lấy cục bột từ trong tay Khương Niệm: "Buổi chiều đất tự lưu dạo một lúc, trong đội một vòng, cho nên về muộn chút."
Khương Niệm sửng sốt một chút mới phản ứng , Lục Duật đang giải thích với cô nguyên nhân về muộn.
Cô khẽ lắc đầu: "Không ."
Lục Duật thoáng qua chậu tráng men đỏ đè nắp nồi, bên trong đựng nửa chậu nước, hai bên nắp nồi bốc nước lên: "Đang hấp màn thầu ?"
Khương Niệm : "Không , chị bánh trung thu."
Nói xong, từ trong tủ bưng một đĩa bánh nếp đường đỏ, thuận tay cầm một miếng liền đưa cho Lục Duật: "Chị còn cái , nếm thử xem ngon ?"
Động tác nhào bột của Lục Duật đột ngột dừng , rũ mắt bánh nếp đường đỏ đưa đến bên miệng, bàn tay mắt trắng nõn thon thả, trắng đến mức thể rõ vết tích mạch m.á.u mu bàn tay.
Khương Niệm phản ứng mới một chuyện ngu ngốc đến mức nào.
Cô ở nhà nghiên cứu món ngon, đều sẽ thuận tay đút cho bố nếm thử, bây giờ đến nơi , đối với Lục Duật cũng phản ứng , cô chút hổ mím c.h.ặ.t môi, đang do dự nên rụt tay về , Lục Duật cúi đầu c.ắ.n lấy bánh nếp đường đỏ trong tay cô.
"Rất ngon."
Lục Duật đầu cục bột trong tay, ở nơi Khương Niệm thấy, vành tai leo lên một vệt đỏ ửng.
Khương Niệm hồn, mím môi ấp ủ nửa ngày, mới nặn một câu: "Ngon thì ăn nhiều một chút."
Trong mắt Lục Duật xẹt qua một tia , nhào bột xong, hỏi Khương Niệm: "Cục bột gì?"