Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-03-02 06:51:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chưa đầy hai phút, Lục Duật dẫn một y tá khác đến tiêm cho Khương Niệm, Tôn Oánh khuôn mặt tuấn lạnh lùng của đàn ông, nghĩ đến dáng vẻ vui vẻ với cô trong mộng, nhất thời chút thoát , cũng chút thể chấp nhận .

nhịn sự bối rối, thấp giọng : “Vừa nãy cố ý, cần tức giận như .”

Lục Duật y tá cẩn thận tiêm xong cho Khương Niệm, cực kỳ lạnh lùng : “Thân là nhân viên y tế, sự sai sót của cô thể sẽ gây tổn thương thể vãn hồi cho bệnh nhân, nếu thực sự xảy chuyện, xin thể giải quyết .”

Tôn Oánh khó chịu đỏ hoe mắt.

xuất , từ nhỏ bố yêu thương chiều chuộng lớn lên, bạn bè xung quanh dỗ dành, còn từng chỉ trích mặt bao bao giờ, lập tức tủi mím c.h.ặ.t khóe miệng, trong mắt cũng ứa đầy nước mắt, dáng vẻ đáng thương càng tôn lên nốt ruồi son nhỏ mắt thêm phần quyến rũ.

Khương Niệm bộ dạng , trong lòng nhịn chép miệng.

Không hổ là nữ chính, dáng vẻ thật sự câu nhân, cô một phụ nữ đều mềm lòng .

Con trai của bà lão cũng đầu Tôn Oánh một cái, trong mắt lóe lên tia sáng, Lục Duật : “Đồng chí y tá đều cố ý , một đàn ông to xác hẹp hòi như ?”

Lục Duật lạnh lùng liếc đàn ông trung niên một cái: “Người đau .”

Người đàn ông trung niên còn cãi , bà lão tát một cái gáy: “Người đúng đấy, đồng chí y tá nhưng là việc lớn cứu trị bệnh, nếu hại , ai chịu trách nhiệm hả? Chỉ mày rộng lượng chỉ mày giỏi!”

Người đàn ông trung niên tát một cái xong, lập tức im bặt.

Tôn Oánh thần sắc lạnh lùng của Lục Duật, bịt miệng lóc chạy ngoài.

Y tá khi cẩn thận tiêm xong cho Khương Niệm, cũng vội vàng ngoài.

Trong hành lang, Ngô Hữu Sơn từ phòng khám của Vương chủ nhiệm , thấy Tôn Oánh đang lóc ở góc cuối hành lang, lo lắng đuổi theo, tiếng nức nở tủi của cô , hỏi: “Ai bắt nạt em ?”

Tôn Oánh lóc : “Em lỡ tay tiêm lệch kim, nhà bệnh nhân mắng cho một trận.”

Ngô Hữu Sơn tức giận : “ là cùng sơn ác thủy xuất điêu dân, ở cái huyện thành rách nát chính là nhiều chuyện, ai mà chẳng lúc sai sót chứ?”.

Nước truyền đang từ từ chảy, Khương Niệm Lục Duật ở cuối giường, đang chia t.h.u.ố.c cho cô.

Là Vương chủ nhiệm kê cho cô.

Truyền nước mãi đến khi trời tối mới xong, Khương Niệm giữa chừng ngủ một giấc, Lục Duật thỉnh thoảng liếc nước truyền, đưa tay thăm dò trán Khương Niệm, bà lão và phụ nữ bên cạnh thấy, cảm thấy ngưỡng mộ cảm thấy chồng đáng thương.

Anh phương diện đó , thì chứng tỏ cả đời sẽ hậu duệ .

Ây, tiếc cho một trai tuấn tú như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-70.html.]

Lúc Khương Niệm tỉnh Lục Duật từ tiệm cơm quốc doanh qua, mua một phần cháo kê và một bát mì, ăn xong bữa tối Khương Niệm vệ sinh một chuyến, lúc ngoài thấy một đôi nam nữ cùng hành lang.

Nữ là Tôn Oánh, gọi đàn ông bên cạnh là Ngô Hữu Sơn.

Tôn Oánh thấy Khương Niệm, do dự một chút, gật đầu chào cô một cái mang tính lịch sự .

Ánh mắt Khương Niệm rơi bóng lưng của Ngô Hữu Sơn, trong sách nhắc đến nhân vật Ngô Hữu Sơn nhiều, và Tôn Oánh sống trong cùng một đại viện, coi như là thanh mai trúc mã, từ nhỏ thích Tôn Oánh, Tôn Oánh và nam chính ở bên , Ngô Hữu Sơn vẫn chịu từ bỏ, dăm ba bữa quấn lấy Tôn Oánh.

Cô trở về phòng bệnh, thấy Lục Duật ở cuối giường, thấy cô về, dậy lật chăn cho cô xuống, đối với sự chăm sóc chu đáo về mặt của , Khương Niệm thật sự chút thụ sủng nhược kinh..

Trong bệnh viện khu vực thành phố.

Trịnh Hồng đến cãi với Phùng Mai một trận, nếu Lữ Quốc Sinh cản , Trịnh Hồng đều thể xông lên đ.á.n.h với Phùng Mai.

sa sầm mặt mắng: “Tống đoàn trưởng quản đàn ông nhà , nhưng quản , nếu tại con trai bà, Chí Quân nhà thể ngã gãy chân ?!”

Phùng Mai chắn mặt Tống Hướng Đông, cũng sa sầm mặt trừng Trịnh Hồng, mắng: “Là con trai cô ngứa tay, hổ cướp cặp sách của Hướng Đông nhà chúng , nó chính là đỏ mắt chị dâu của Lục phó đoàn thêu cho Hướng Đông nhà chúng một cặp sách, liền thèm thuồng cướp, cũng cô những năm nay dạy Chí Quân thế nào, mà dạy nó thành cái nết !”

lải nhải một tràng dài, Trịnh Hồng cứng họng chen một câu nào.

Từ Yến là thẳng tính, mắng c.h.ử.i đ.á.n.h tuy cũng , nhưng kém xa Phùng Mai, Phùng Mai chơi tâm nhãn , nhưng cái miệng đó lật qua lật thể mắng hoa, khiến Trịnh Hồng lời cũng thốt .

Lữ doanh trưởng mà phiền, kéo mạnh Trịnh Hồng qua, trầm mặt : “Cô nếu còn ồn ào nữa thì về , đây là bệnh viện ở nhà, đừng mất mặt ở bên ngoài!”

Trịnh Hồng tức đỏ mắt: “Anh dựa ?”

chỉ Phùng Mai: “Là Tống Hướng Đông hại con trai chúng ngã gãy chân, bênh vực Chí Quân, ngược bênh vực Tống Hướng Đông, rốt cuộc ai mới là con trai ?!”

“Đủ !”

Sắc mặt Lữ Quốc Sinh đen trầm: “Cô nếu còn loạn nữa, thì tự cút về nhà đẻ , tự cũng thể chăm sóc cho Chí Quân.”

Nói xong liền khỏi phòng bệnh.

Chỉ một câu dập tắt ngọn lửa kiêu ngạo của Trịnh Hồng, cô sợ nhất chính là về nhà đẻ, Lữ Chí Quân mếu máo gọi , Trịnh Hồng xót xa tức giận, đầu phẫn nộ trừng mắt Phùng Mai đang hả hê.

Tống Hướng Đông giường bệnh, trong tay ôm chiếc túi vải, ngón tay lau lau mắt bé, lau sạch bùn đất, Phùng Mai xoa xoa đầu bé: “Không , về nhà giặt sạch cho con.”

 

 

Loading...