Thật Từ Yến cởi mở, mấy năm gả cho Lưu doanh trưởng cũng hạnh phúc, gặp cũng híp mắt, mãi cho đến hai năm khi Trịnh Hồng tới khu nhà thì tất cả đổi, trong nhà ba ngày hai bữa đều sẽ bùng nổ tiếng cãi vã của hai vợ chồng bọn họ, Từ Yến cũng trở nên thích chuyện.
Hơn nữa sự cố ý dẫn dắt của Trịnh Hồng, khiến nhiều quân tẩu cho rằng Từ Yến là một đàn bà chanh chua vô lý, hiểu chuyện, điều cũng dẫn đến hai năm nay Từ Yến cũng bạn bè gì, ngày ngày một dẫn theo hai đứa con buồn bực trong nhà, cũng trở nên trầm mặc ít .
Thế là, phá vỡ sự im lặng : "Nghe thím Phùng , chị cũng tới bệnh viện thăm em ?"
Khương Niệm rõ còn cố hỏi, nhưng luôn một chủ đề dẫn dắt.
Trong lòng Từ Yến thở phào nhẹ nhõm, khẽ gật đầu: "Chị xem em thương thế nào."
Nói xong dừng một chút, thấp giọng bổ sung một câu: "Em thể chuyện ngốc nghếch, em nếu thật sự... mất , thì ý Trịnh Hồng , em chính là sống thật , chọc tức c.h.ế.t cô ."
Nhắc tới Trịnh Hồng, Từ Yến giống như mở máy hát, nhiều chuyện hai năm nay Trịnh Hồng quấn lấy Lưu Cường, đến cuối cùng lau nước mắt oán trách Lưu Cường là một chồng , ăn trong bát trong nồi, hai năm nay chỉ với chị , còn bạc đãi hai đứa con trai.
Tiền lương kiếm đều gửi về nhà một ít, còn đều giao cho chị bảo quản, chị cũng sẽ gửi cho nhà đẻ một ít, tuy nhiều, nhưng là tấm lòng, nhưng hai năm nay đứt quãng cho Trịnh Hồng mượn tiền, tính toán đấy cho mượn năm mươi đồng, Lưu Cường gửi chút tiền về nhà, cuối cùng tiền đến tay chị cũng chẳng còn bao nhiêu, chị gần hai năm tiếp tế cho nhà đẻ .
Không chỉ như thế, hai đứa con trai ăn đều bằng một đứa nhà Trịnh Hồng.
Nghĩ đến chồng biến tướng nuôi hai con Trịnh Hồng, trong lòng Từ Yến liền nén giận, n.g.ự.c liền bắt đầu đau, nức nở từng hồi.
Khương Niệm:...
Cô bây giờ nghĩ đến con Lưu Cường liền buồn nôn.
Nói dễ thì bỏ sĩ diện đàn ông, tiện từ chối Trịnh Hồng mở miệng cầu xin giúp đỡ, khó chính là đang hưởng thụ phụ nữ từng từ bỏ đầu cầu xin giúp đỡ, thỏa mãn lòng tự trọng và lòng hư vinh đàn ông của mà thôi.
Từ Yến hít hít mũi, đến mắt đỏ hoe: "Lưu Cường tìm Trịnh Hồng đòi năm mươi đồng , nhưng chị thể cứ thế chịu thiệt thòi , bây giờ Lữ doanh trưởng cũng về , chị tìm Lữ doanh trưởng đòi tiền ."
Chị về phía Khương Niệm, giọng mang theo giọng mũi nồng đậm: "Em thấy thế nào?"
Khương Niệm mím môi nhất thời gì, cô đang nghĩ với tính cách của Lưu Cường thể sẽ đòi khoản tiền nữa, nếu Từ Yến chạy đến chỗ Lữ doanh trưởng đòi tiền, chỉ sợ Lưu Cường kiêng kị quan hệ vợ chồng của Lữ doanh trưởng và Trịnh Hồng cùng thể diện của , ngược Từ Yến bậy, như cũng vặn thuận ý Trịnh Hồng.
Cuối cùng chịu tủi vẫn là Từ Yến.
"Khương Niệm?"
Từ Yến thấy cô cúi đầu lời nào, gọi một tiếng.
Khương Niệm ngước mắt về phía Từ Yến, nhớ tới kết cục của Từ Yến trong sách, khi ly hôn với Lưu Cường gả cho một lão già độc lớn hơn chị hai mươi tuổi, còn về kết cục của Lưu Cường, trong sách ngược .
Cô để Từ Yến vết xe đổ kết cục trong sách, nghĩ nghĩ, quyết định giúp chị phá vỡ kết cục vây khốn trong sách.
Khương Niệm : "Em cảm thấy ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-39.html.]
Từ Yến trừng lớn mắt: "Tại ? Chẳng lẽ Trịnh Hồng còn nhận nợ? Cô dựa cái gì?!"
Khương Niệm trấn an : "Em ngược một cách, những thể khiến Lưu doanh trưởng đích tìm Trịnh Hồng mở miệng đòi tiền , còn thể khiến Lưu doanh trưởng từ nay về đều Trịnh Hồng lừa gạt, nhưng khi những chuyện , chị bình tĩnh ."
Từ Yến lập tức nổi lên lòng hiếu kỳ, kích động hưng phấn dịch m.ô.n.g ở bên giường, hỏi: "Vậy em mau cho chị là cách gì?"
Khương Niệm ngoắc ngoắc ngón tay với chị , Từ Yến sửng sốt một chút, Khương Niệm chậc một tiếng: "Ghé tai qua đây."
"À ."
Từ Yến lời ghé tai qua, Khương Niệm thì thầm mấy câu bên tai, xong giống như kích thích nhảy dựng lên bên cửa sổ, mắt trừng tròn xoe, lắc đầu : "Không !"
Khương Niệm:...
Vết thương trán từng trận đau nhói, cô nhíu nhíu mày, dịu cảm giác đau đớn, khuyên nhủ: "Việc nhỏ nhịn sẽ loạn mưu lớn, chị Lưu Cường lời, theo lời em , em nhiều nữa thì tác dụng gì?"
Từ Yến:...
Chị mím môi trầm mặc, ngước mắt Khương Niệm, xác định hỏi: "Thật sự thể thành công?"
Khương Niệm : "Thành thử xem , chúng nghĩ cách khác."
Từ Yến lúc mới gật đầu: "Ừ."
Chị về ghế đẩu, tò mò hỏi: "Sao em hiểu nhiều thế?"
Khương Niệm nhỏ hơn chị , hơn nữa vẫn luôn ở nông thôn, hiểu còn nhiều hơn chị .
Khương Niệm bịa một cái cớ: "Em gả cho Đại Thành bốn năm, Đại Thành liệt giường, em ngày ngày hầu hạ , cùng chuyện, kiến thức rộng, đạo lý lớn cũng nhiều, nhiều em cũng học một chút."
Nói xong, thần sắc bi thương rũ mắt xuống, dường như nhớ tới chồng của .
Từ Yến áy náy cúi đầu, Hứa doanh trưởng lúc ở bộ đội , nếu liệt, bây giờ cũng là một phó đoàn trưởng , cuộc sống của Khương Niệm dễ chịu hơn bây giờ nhiều, ít nhất cần chỉ trỏ lưng cô là một quả phụ.
"Hai đang gì thế?"
Phùng Mai trong phòng, thấy mắt Từ Yến đỏ hoe, "Ôi chao" một tiếng: "Em ?"
Từ Yến : "Còn Lưu Cường chọc tức."