Khương Niệm uống một ngụm cháo loãng, sửng sốt một chút.
Phùng Mai : "Chị cũng ngờ cô sẽ qua đây, tuy là Lưu Cường bảo cô tới , nhưng cũng cô tình nguyện mới ."
"Lục phó đoàn."
Ngoài phòng bệnh truyền đến giọng của Lữ Quốc Sinh, Khương Niệm đầu , là Lục Duật, rửa mặt xong, vẻ mệt mỏi giữa lông mày nhạt , râu ria xanh xanh mặt tăng thêm vài phần dã tính cho khuôn mặt thanh tú ngày thường của , mặc quân phục màu xanh quân đội, sống lưng cong xuống lúc thẳng tắp.
Anh tới giường bệnh, thấy Khương Niệm thể dậy ăn cơm, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Lữ Quốc Sinh và Trịnh Hồng dẫn theo con trai Lữ Chí Quân phòng bệnh, Trịnh Hồng dắt tay Lữ Chí Quân, cúi đầu Khương Niệm đang giường bệnh, Lữ Chí Quân ở bên cạnh kêu một tiếng: "Mẹ, véo đau con."
"Mẹ véo con chỗ nào?!"
Ngón tay Trịnh Hồng nới lỏng, trừng mắt thằng bé một cái, sống c.h.ế.t thừa nhận cô vì tức giận cẩn thận nắm c.h.ặ.t t.a.y.
Lữ Chí Quân tủi bĩu môi, rút tay , kết quả Trịnh Hồng trừng mắt một cái, chỉ thể từ bỏ giãy dụa, nghiêng đầu đường đỏ bánh đào tô và trứng gà bố xách trong tay, đều là món nó thích ăn, đáng tiếc mua cho nó.
Phùng Mai khẩy một tiếng, bây giờ Trịnh Hồng chẳng ánh mắt nào.
Đặc biệt là lúc ngủ tối hôm qua, chị với lão Tống những chuyện Trịnh Hồng , chị lúc đầu đúng là mỡ heo mờ tâm trí, thế mà cảm thấy Trịnh Hồng đáng thương, cảm thấy Từ Yến hiểu chuyện, lão Tống liếc xéo chị một cái, chị chỉ mỡ heo mờ tâm trí, mà còn là đầu heo, đến bây giờ mới .
Lữ Quốc Sinh đặt đồ trong tay lên chiếc bàn gỗ vuông nhỏ cạnh giường bệnh, thoáng qua Lục Duật, về phía Khương Niệm đang cúi đầu: "Chị dâu Lục phó đoàn, xin chị , là quản vợ , để cô những lời tổn thương khác mặt các quân tẩu, những đồ bổ và Trịnh Hồng mang đến cũng là chút tấm lòng, chị cũng bớt giận, đừng chấp nhặt với Trịnh Hồng."
Nói xong về phía Trịnh Hồng, ánh mắt hiệu cô qua đây xin .
Trịnh Hồng ngẩng đầu mím môi, thấy Lữ Quốc Sinh nhíu c.h.ặ.t mày, sợ tức giận đưa cô về nhà đẻ, thế là về phía hai bước, về phía Khương Niệm, thuật một những lời Lữ Quốc Sinh bảo cô đường tới.
"Đồng chí Khương Niệm, xin vì hôm đó những lời tổn thương cô, sẽ dùng những lời đó tổn thương cô nữa."
Nói xong, Lữ Quốc Sinh nhẹ nhàng đẩy lưng Trịnh Hồng một cái, Trịnh Hồng nắm c.h.ặ.t ngón tay, do dự hồi lâu mới cúi cúi chào Khương Niệm: "Đồng chí Khương Niệm, xin , xin cô tha thứ cho ."
Lục Duật ánh mắt lạnh lùng thoáng qua Trịnh Hồng, dời tầm mắt về phía Khương Niệm, cô hai tay ôm hộp cơm nhôm, giống như cúi đầu, dường như nhốt trong góc mà khác thể trộm , cứ ở đó yên lặng lời nào.
Anh gì, yên lặng chờ đợi.
Bầu khí trong phòng bệnh lập tức yên tĩnh trở , Lữ Quốc Sinh lo lắng nhíu c.h.ặ.t mày, sợ chị dâu Lục phó đoàn tha thứ cho Trịnh Hồng, ầm ĩ chuyện đến chỗ chính ủy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-36.html.]
Trịnh Hồng cúi đầu, mí mắt che khuất sự kiên nhẫn nơi đáy mắt, cũng quả phụ đang bộ tịch cái gì, cô đều xin , cũng kiểm điểm mặt đoàn , còn cô thế nào nữa?
Sao cô diễn thế hả? Cái khí thế khích bác cô lúc ?
Phùng Mai phá vỡ cục diện lúng túng, nhẹ nhàng vỗ vỗ bàn tay truyền dịch của Khương Niệm: "Lữ doanh trưởng xách nhiều đồ như tới xin , hơn nữa cũng , sẽ quản giáo vợ , theo chị thấy , chuyện cứ cho qua ."
Dù đều là cùng một đoàn, ở cũng gần, ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, ầm ĩ tiếp cũng cho ai cả.
Thật Khương Niệm đợi chính là câu của Phùng Mai, cô khẽ gật đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Vậy thì theo chị Phùng."
Cô như cũng coi như biến tướng bán cho Phùng Mai một cái mặt mũi, dù cô đều ở nơi .
Lữ Quốc Sinh cảm kích thoáng qua Phùng Mai, Phùng Mai lập tức ngay ngắn, trong lòng còn chút đắc ý nho nhỏ.
—— Nhìn xem, vẫn là tác dụng chứ?
Nhà Lữ Quốc Sinh ba , Phùng Mai với Lục Duật: "Chị mang cho mấy cái bánh ngô, lót ."
Nói lấy bánh ngô đựng trong đĩa từ trong túi vải đưa qua, Lục Duật nhận lấy, : "Cảm ơn chị Phùng."
Phùng Mai : "Có gì mà cảm ơn."
Lục Duật ở một giường bệnh trống khác ăn ngấu nghiến bánh ngô, Phùng Mai rót cho một ca tráng men nước bưng qua: "Ăn chậm thôi, đừng để nghẹn."
"Cô tên là Khương Niệm?"
Ngoài phòng bệnh một y tá, Khương Niệm giọng chút quen thuộc, ngẩng đầu , thấy y tá chính là nữ chính trong sách Tôn Oánh, nếu là khi cô đập đầu lẽ còn sẽ nghĩ cách tác hợp cô và Lục Duật, nhưng bây giờ cô còn cái hứng thú đó nữa, dù cũng về nữa .
Hơn nữa dáng vẻ Lục Duật, hình như thật sự cảm giác gì với Tôn Oánh.
Khương Niệm : "Là ."
Tôn Oánh thấy mặt Khương Niệm sửng sốt một chút, ánh mắt dừng một chút trán cô, hiểu đầu cô thương nữa , cô t.h.u.ố.c xong cho Khương Niệm, lúc xoay , thấy Lục Duật đang uống nước ở giường bên cạnh.
Anh rũ mắt đang ca tráng men trong tay, mặc quân phục ở đó, giống hệt như cô mơ thấy trong giấc mơ tối qua, điều cảnh tượng trong mơ là cô và đàn ông xa lạ xe lửa, chỗ là đối diện , quân phục giống , tư thế cũng giống .