Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-03-02 06:48:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Biết , ngày mai với ."

Lữ Quốc Sinh tới bên giường cởi giày xuống, nóc nhà tối đen như mực, hỏi: "Cô còn chuyện gì giấu ? Tốt nhất tối nay hết , đừng để ở bên ngoài thấy lời gì."

Trịnh Hồng dựa lưng tường , nhớ tới năm mươi đồng đứt quãng mượn từ chỗ Lưu Cường hai năm nay, một nửa là mua vải quần áo mới cho và con, còn một nửa là hai năm nay chuyện ăn uống cải thiện thêm một chút, thỉnh thoảng mua nửa cân thịt và một gói bánh đào tô về, giấu chỉ và hai đứa con ăn.

dám với Lữ Quốc Sinh, cũng trả tiền.

Trịnh Hồng nhắm mắt , : "Không nữa, buồn ngủ mau ngủ .".

Sáng sớm hôm , quét dọn vệ sinh bên ngoài bệnh viện đến , Vương chủ nhiệm tối hôm qua vì nguyên nhân Khương Niệm nên trực ban ở phòng khám bệnh, buổi tối qua quan sát Khương Niệm hai , lúc trời tờ mờ sáng, ông qua đây.

Vạch mí mắt Khương Niệm , kiểm tra các tình trạng khác của cô, Lục Duật bên giường, Khương Niệm vẫn bất tỉnh nhân sự giường bệnh, trong lòng khó chịu phức tạp, thấy Vương chủ nhiệm kiểm tra xong, mới khàn giọng hỏi: "Bác sĩ, chị dâu ... thế nào ?"

Vương chủ nhiệm thở phào nhẹ nhõm, cả đêm ngủ, sắc mặt cũng chút tiều tụy: "Tình trạng của cô coi như định , ước chừng lát nữa sẽ tỉnh."

Nói xong nhịn ngáp một cái, : "Cậu công tác tư tưởng cho chị dâu nhiều , thể để cô chuyện ngốc nghếch nữa."

Nghe thấy Khương Niệm thoát khỏi nguy hiểm, trái tim treo lơ lửng của Lục Duật cuối cùng cũng hạ xuống, gật đầu: "Vâng."

Sau khi Vương chủ nhiệm , Lục Duật bên giường, chằm chằm khuôn mặt tái nhợt của Khương Niệm thất thần.

Chị dâu bao giờ thoải mái vui vẻ như ngày hôm qua, chỉ sự khác thường của cô, ngờ cô sẽ chuyện ngốc nghếch.

Qua nửa giờ, giường bệnh rốt cuộc xu thế dần tỉnh .

Lông mi Khương Niệm run rẩy, chỉ cảm thấy đau đầu dữ dội, còn chút buồn nôn ói, hơn nữa giường còn cảm giác trời đất cuồng, cô khó chịu mở mắt , còn đang ở , liền bên tai truyền đến một giọng quen thuộc.

"Chị dâu..."

Giọng trầm thấp, càng nhiều hơn là mang theo sự khàn khàn.

Khương Niệm theo giọng từ từ đầu, thấy Lục Duật bên giường thì giật nảy .

Lục Duật bất luận là tư thế tư thế lưng eo vĩnh viễn đều thẳng tắp giờ phút sống lưng cong, khuôn mặt sạch sẽ tuấn cũng chút tiều tụy, quanh miệng đều mọc râu ria xanh xanh, đáy mắt càng là đầy tơ m.á.u, giống hệt như cô lờ mờ thấy tối hôm qua.

Lục Duật trách cứ cô, chỉ khẽ hỏi: "Còn chỗ nào thoải mái? gọi Vương chủ nhiệm qua xem."

Khương Niệm : "Đều cả."

Ngoại trừ vết thương đầu đau, còn chút ch.óng mặt và buồn nôn , những cái khác đều , chắc là đập thành chấn động não .

Ánh mắt cô đảo một vòng, lập tức thất vọng rũ mắt xuống, cuối cùng nhớ tới cảnh tượng thấy lúc ý thức mơ hồ tối hôm qua, ngốc cũng hiểu , thể của cô ở thế giới hiện thực c.h.ế.t, cô vĩnh viễn ở nơi , đội phận Khương Niệm khác sống tiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-35.html.]

Nghĩ đến đây, Khương Niệm khỏi chút khó chịu.

cũng may cô dần thích ứng với cuộc sống nơi , ít nhất cô ở bên còn Lục Duật chỗ dựa, cũng cần chấp nhất chuyện theo cốt truyện nữa, chuyện của Lục Duật và Tôn Oánh thành , thành thì thôi.

Từ nay về khu nhà chính là nhà của cô .

Khương Niệm ngước mắt về phía Lục Duật đang bên giường, thấy ánh mắt vẫn rơi cô, do dự một chút mới : "Xin , chú lo lắng ."

Lông mày Lục Duật nhíu , ánh mắt thoáng qua đầu Khương Niệm: "Sau đừng chuyện ngốc nghếch nữa, cả tuy , nhưng cái nhà còn , một ngày sẽ để chị chịu bắt nạt, chị gì thì , cần để ý khác gì, bản chị vui vẻ là ."

Trong lòng Khương Niệm ấm áp, Lục Duật là thật lòng thật với cô, coi cô như đối đãi.

Sau khi trời sáng hẳn, trong bệnh viện cũng dần đông lên.

Vương chủ nhiệm qua đây xem cho Khương Niệm, bảo cô ở bệnh viện hai ba ngày, vấn đề gì lớn là thể về , Vương chủ nhiệm chân , Phùng Mai xách hộp cơm nhôm tới, phòng bệnh thấy Khương Niệm mở mắt, lập tức vỗ đùi kêu to: "Ôi chao ông trời ơi, em hù c.h.ế.t !"

Lục Duật dậy: "Chị Phùng, chị ở cùng chị dâu em , em rửa mặt."

Phùng Mai : "Đi ."

Lại với Khương Niệm: "Em Lục phó đoàn xem, tối hôm qua ôm em chạy một mạch từ khu nhà đến bệnh viện, một đàn ông mắt đều đỏ hoe, em xem em gì nghĩ thông, em cũng nghĩ xem, nếu em thật sự xảy chuyện, đắc ý nhất là ai hả?"

Nói một tràng dài.

Khương Niệm cái khác, chỉ thấy Phùng Mai Lục Duật ôm cô chạy cả quãng đường.

Nhìn thấy tơ m.á.u và râu ria nơi đáy mắt Lục Duật liền cả đêm ngủ, cô về phía Lục Duật đến cửa phòng bệnh, cũng với Phùng Mai với Lục Duật.

"Em sẽ chuyện ngốc nghếch nữa."

Phùng Mai : "Nghĩ thông là ."

Lục Duật khỏi phòng bệnh, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t cũng rốt cuộc lộ một nụ nhẹ nhõm..

Bữa sáng là do Phùng Mai mang tới, Khương Niệm lúc thoải mái hơn nhiều, Phùng Mai đỡ dậy dựa chăn, hỏi: "Chị qua đây , hai đứa nhỏ ai trông thế?"

Phùng Mai đưa đũa cho Khương Niệm: "Từ Yến giúp chị trông."

Nhắc tới Từ Yến, chị nhớ tới chuyện tối hôm qua, với Khương Niệm: "Tối qua em bệnh viện, chị nghĩ theo qua xem tình hình của em, ngờ Từ Yến cũng tới."

 

 

Loading...