Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-02 06:47:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trịnh Hồng tức giận nghiến răng, nhưng mặt vẫn : “Chị Phùng đúng, nhất định sẽ tị hiềm.”

Sau khi chia tay Trịnh Hồng, Phùng Mai dẫn Khương Niệm xem đất tự lưu.

Trên đường , Phùng Mai Khương Niệm: “Chị dâu Lục phó đoàn, phát hiện cô còn sợ lạ như hôm qua nữa .”

Khương Niệm ngượng ngùng : “Chị Phùng đừng trách, chỉ là tính cách chậm nhiệt một chút thôi.”

nãy như , cảm thấy Trịnh Hồng và Lưu doanh trưởng cứ tiếp tục như thật sự là cách.” Phùng Mai thở dài một tiếng: “ về chuyện với lão Tống nhà , bảo chuyện với Lưu doanh trưởng, đừng việc gì cũng chạy sang chỗ Trịnh Hồng.”

ngẫm nghĩ , cũng cho Khương Niệm , là tự lẩm bẩm một : “Trịnh Hồng cũng thật là, mỗi xách nước chum trong bếp cũng tìm Lưu doanh trưởng giúp đỡ. Số Lưu doanh trưởng gánh nước cho nhà cô còn nhiều hơn nhà . Trịnh Hồng cũng từ nông thôn lên, ai mà chẳng chút sức lực chứ, tin là ngay cả sức gánh nước cũng ?”

Khương Niệm cúi đầu đường, những lời thừa thãi thêm nữa.

Có một lời điểm đến là dừng thì hơn, nhiều quá ngược sẽ xôi hỏng bỏng .

Đến đất tự lưu, hai bên ruộng đều trồng rau, ở giữa một trống mọc đầy cỏ dại.

Phùng Mai đất của quân đội khan hiếm, mỗi nhà chỉ chia hai phần đất. sân của mỗi nhà cũng ba phần đất, bọn họ về cơ bản cũng trồng rau trong sân, chỉ chừa vài lối .

Năm nay lương thực cũng khan hiếm, nhân khẩu mỗi nhà đông. Gia đình đông nhân khẩu nhất trong khu gia quyến là tám , hai ông bà, hai vợ chồng, bốn đứa con. Lương thực ăn hàng năm đều dựa ba phần đất trong sân và hai phần đất tự lưu, cuộc sống trôi qua cũng khổ cực.

Cỏ dại trong ruộng khá nhiều, Phùng Mai cúi tiện tay nhổ một nắm cỏ: “Nhổ sạch cỏ , xới đất lên trồng rau. Bây giờ trời nóng, chẳng bao lâu nữa rau sẽ mọc thôi.”

Khương Niệm cũng cúi nhổ một nắm cỏ dại, ngẩng đầu hai phần đất mặt.

Mặc dù cô từ nhỏ sống ở thành phố, nhưng trồng rau khó cô. Hồi đó bố chê rau ở chợ và siêu thị ngon, nên trồng rau trong sân bếp. Rau cả nhà họ ăn hàng năm đều là rau tự nhiên, cô theo bố cũng học cách trồng rau.

Từ đất tự lưu về cũng gần đến giờ ăn trưa .

Khương Niệm rửa sạch tay, gãi gãi chỗ muỗi đốt, mấy nốt sưng to. Sau đó bếp rửa rau thái rau chuẩn rau, cuối cùng lấy cây ngô nhóm lửa. Đợi lửa to , nhét lõi ngô và củi , đun lửa xào rau. Lần đầu tiên dùng bếp củi nấu cơm, còn cô luống cuống tay chân.

Rau Lục Duật mua hôm qua dưa chuột, Khương Niệm liền món mì xốt tương. Dưa chuột thái sợi rắc lên nước xốt, ngửi thấy mùi thơm nức mũi. Cơm xong bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.

Ánh sáng cửa bếp một bóng dáng cao lớn thon dài che khuất, phía truyền đến một giọng trầm thấp mạnh mẽ: “Chị dâu.”

Khương Niệm mùi thơm cám dỗ đến mức nhếch môi . Nghe thấy giọng Lục Duật, lập tức mím môi , thấp giọng : “Ăn cơm thôi.”

“Em rửa mặt .”

Lục Duật xong liền giếng. Khương Niệm ở trong bếp thấy tiếng nước chảy rào rào bên ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-15.html.]

Cô bưng hai bát mì xốt tương ngoài. Vừa đến cửa bếp, bát hai bàn tay với những khớp xương thon dài đẽ đỡ lấy. Hơi nóng Lục Duật cũng phả mặt cô, đàn ông : “Để em bưng cho.”

Nhìn thấy mì xốt tương, dường như một cái: “Mì xốt tương chị dâu trông ngon lắm.”

Khương Niệm cúi đầu rụt tay : “Cảm ơn.”

Miệng nhanh hơn não, xong mới phản ứng . Nguyên chủ ít khi những lời khách sáo như , mặt thím Phùng thì thôi , mặt Lục Duật cố gắng nữa.

Lục Duật liếc Khương Niệm: “Chị dâu cần khách sáo với em.”

Nói xong bưng bát ngoài .

Khương Niệm lấy hai đôi đũa, bưng đĩa cà chua xào trứng xào xong sân xuống, bưng bát trộn mì. Mùi thơm của thịt kho hòa quyện với mùi thơm của sợi mì kích thích vị giác của Khương Niệm. Cô liếc Lục Duật đang ăn mì từng miếng lớn ở đối diện, thấy bưng đĩa đổ một ít cà chua xào trứng bát , trộn trộn tiếp tục ăn.

Khương Niệm cầm đũa gắp mì, trong lòng thầm, mặt biểu cảm gì, cúi đầu mì hỏi: “Ngon ?”

Động tác ăn mì của Lục Duật dừng một chút, ngước mắt Khương Niệm đang cúi đầu yên lặng ăn mì, : “Rất ngon.”

Không là lời khen trái lương tâm.

Trước đây từng cùng chính ủy đến Tiệm cơm quốc doanh ăn mì xốt tương một , mùi vị quả thực ngon bằng chị dâu .

Lục Duật cũng chứng minh câu ngon của , ăn liền một mạch ba bát mì, ăn xong húp một bát nước luộc mì. Ra sân múc nước giếng rửa mặt một cái, thấy nước trong chum trong bếp còn nhiều, xách ba thùng nước đổ bếp.

Khương Niệm ăn xong dọn bát đũa bếp, thấy Lục Duật đang xách thùng đổ nước chum.

Cô bỏ bát đũa nồi, định lấy giẻ rửa bát, bên cạnh nhanh tay lấy giẻ , với cô: “Chị nghỉ , để em rửa.”

Khương Niệm sửng sốt một chút, ngẩng đầu Lục Duật đang cạnh bếp lửa.

Người đàn ông vóc dáng cao lớn chân dài, khiến bệ bếp trông thấp. Ánh nắng ban trưa xuyên qua ô cửa sổ đang mở chiếu , ánh sáng hắt lên ngũ quan tuấn tú của đàn ông, lốm đốm chiếu lên bức tường đất bên cạnh .

Anh cúi đầu rửa bát, đường nét xương hàm góc nghiêng lạnh lùng cứng rắn.

Khương Niệm phát hiện Lục Duật những trai, việc cũng vô cùng nhanh nhẹn.

Chỗ muỗi đốt ngứa ngáy thôi, Khương Niệm nhịn gãi gãi, với chuyện hôm nay xem đất tự lưu: “Hôm nay chị Phùng dẫn xem đất tự lưu , mấy ngày nay dọn dẹp mảnh đất đó một chút, vài ngày nữa mua chút hạt giống rau về trồng.”

 

 

Loading...