Hồ Chung Minh : "Chẳng quên mất ? Hơn nữa ký túc xá của chúng là nam, em là phụ nữ đến đó cũng tiện, nên cũng cho em , chuyện như nữa, nhất định sẽ cho em , em cũng đừng giận nữa."
Hồ Chung Minh tùy tiện vài câu dỗ dành, Lư Tiểu Tĩnh liền tin ngay.
Khương Niệm và Trương Tiếu cách đó xa, mặc dù lưng về phía họ, nhưng Khương Niệm rõ mồn một cuộc đối thoại của họ, nghĩ đến việc tối qua Lư Tiểu Tĩnh một lòng kéo cô và Trương Tiếu đến tiệm cơm quốc doanh, hóa là vì lý do .
Cô lờ mờ cảm thấy, e là ý tưởng cũng do Hồ Chung Minh bày .
Khương Niệm ngày càng cảm thấy mấy tâm thuật bất chính, gặp họ tránh xa một chút.
còn hai mươi ngày nữa cô mới thể về, Khương Niệm chuyển suy nghĩ sang Trương Tiếu, cô về đơn vị thể tránh xa mấy tên cặn bã , nhưng Trương Tiếu ở đây lâu dài, nhỡ ngày nào đó xui xẻo rơi tay mấy Hồ Chung Minh, lỡ xảy chuyện gì thì ?
Cô húp một ngụm cháo, ngẩng đầu Trương Tiếu đang ăn ngon lành ở đối diện, dáng vẻ vô tư lự, dường như hài lòng với công việc hiện tại, cô thăm dò hỏi: "Năm nay em bao nhiêu tuổi ?"
Trương Tiếu đáp: "Qua năm là hai mươi ."
Nhắc đến chuyện , Trương Tiếu thở dài, dùng đũa chọc chọc lá cải thảo, Khương Niệm, do dự một chút mới : "Chị Khương, em nghĩ chắc chị cũng đoán , em thể đến tú trang quốc doanh việc đều là nhờ chị Cát, chị Cát là con gái của chú họ xa của em, là em mặt dày tìm chú nhờ chị Cát xin cho em công việc ."
Trương Tiếu buồn bã cúi đầu: "Em thêu, lúc mới đến tú trang quốc doanh, chị Lư chướng mắt em, em cũng em dựa bản lĩnh mà , nên những việc trong tú trang em thể em đều hết, cho dù việc thêu thùa em , ít nhất những việc em cũng xứng đáng với mười đồng tiền lương chị Cát trả cho em."
Quả thực, hơn một tháng nay Khương Niệm đều thấy rõ.
Mỗi ngày Trương Tiếu đều dọn dẹp tú trang sạch sẽ một hạt bụi, còn dọn dẹp cả ký túc xá sạch sẽ, khách đến tú trang xem tranh thêu, lúc Cát Mai ở đó, cũng là Trương Tiếu tiếp chuyện khách, bưng rót nước, giới thiệu tranh thêu.
Cô cảm thấy nếu Trương Tiếu sống ở thế kỷ mới, một quán quân sale chắc chắn thành vấn đề.
Hôm nay Trương Tiếu những lời , chắc chắn là nguyên nhân gì đó, thế là Khương Niệm liền nhiều lời hỏi một câu: "Có nhà em gì ?"
Trương Tiếu gật đầu: "Hai ngày em gửi cho chị Cát một bức thư, nhờ chị Cát tìm cho em một mối hôn sự ."
Cô khó xử Khương Niệm: "Chị Cát với em, chị sẽ lưu ý, nhưng trong lòng em cứ thấy khó chịu, cảm thấy cả nhà em giống như đỉa hút m.á.u bám lấy một chị Cát mà hút, em còn nghĩ, đợi khi chị , em cũng xin nghỉ công việc về quê ruộng kiếm công điểm, đừng để em cứ phiền chị Cát nữa."
Khương Niệm ngờ Trương Tiếu nghĩ sẵn đường lui cho .
con đường lui đến bước đường cùng thì thật sự thể .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-149.html.]
Cô mím môi, thăm dò hỏi: "Em nghĩ thế nào? Đã nghĩ đến chuyện lấy chồng ? Hoặc là lấy chồng thành phố?"
Trương Tiếu dù cũng là một cô gái chồng, nhắc đến chuyện cưới xin, vẫn ngại ngùng: "Em chỉ là một cô gái nhà quê, cho dù tìm đối tượng cũng là về quê tìm, chỉ cần thật lòng với em, đối xử với em, cho dù là một kẻ nghèo rớt mồng tơi em cũng bằng lòng, cuộc sống là do hai cùng vun đắp, chỉ cần chúng em tay chân thì lo thiếu ăn thiếu mặc, em cũng từng nghĩ đến chuyện lấy chồng thành phố, thành phố coi thường em."
Nói xong liếc Lư Tiểu Tĩnh ở đằng xa: "Chị Lư chính là một ví dụ."
Khương Niệm ngờ Trương Tiếu còn trẻ mà suy nghĩ thấu đáo như , cô : "Nếu em ý định lấy chồng, cũng sẽ giúp em lưu ý."
Trương Tiếu sửng sốt một chút: "Hả?"
Khương Niệm một cái: "Trong đơn vị nhiều lính lập gia đình, đến lúc đó sẽ lưu ý cho em một thích hợp."
Trương Tiếu ngại ngùng đỏ mặt, trong mắt cũng lóe lên một tia sáng, so với thành phố, cô quả thực thích bộ đội hơn, nhưng cô cả đời từng nghĩ sẽ gả cho bộ đội, mấy đại đội trong công xã của họ, ngay cả một lính cũng từng .
Khương Niệm để tâm chuyện .
Lúc chuyện với Trương Tiếu, đầu tiên nảy trong đầu cô chính là Chu Tuấn.
Chu Tuấn ngoại hình đoan chính, nhân phẩm chê , cũng chăm chỉ, còn lái xe, Trương Tiếu cũng là sống thực tế, chừng hai gặp mặt, thật sự mắt , đêm ba mươi Tết Chu Tuấn đến nhà, dành dụm tiền lấy vợ, cô cũng rõ Chu Tuấn đối tượng , nên cũng dám cụ thể với Trương Tiếu.
Đợi chiều nay Lục Duật đến, cô sẽ hỏi Lục Duật.
Sau khi Khương Niệm và Trương Tiếu rời , lâu Lư Tiểu Tĩnh cũng rời , Dương Quân huých tay Hồ Chung Minh: "Anh Chung Minh, dứt khoát rõ với Lư Tiểu Tĩnh , đừng để cô cứ bám lấy mãi."
Hồ Chung Minh : "Cậu tưởng ? xem cái tính cách đó của Lư Tiểu Tĩnh, nếu , cô sẽ đến xưởng dệt bông ầm ĩ thành cái dạng gì nữa, đến lúc đó còn mặt mũi nào mà ở xưởng dệt bông nữa?"
Không chỉ những thứ , mà còn trong xưởng gán cho cái mác Trần Thế Mỹ.
Phùng Nhân húp xong bát cháo, Hồ Chung Minh: "Anh Chung Minh, tối qua chúng canh hai phụ nữ đó, khi nào tìm cơ hội canh họ?"
Vốn dĩ kế hoạch tối qua là để Lư Tiểu Tĩnh lừa Khương Niệm và Trương Tiếu ngoài, đợi lúc họ ngang qua con hẻm tối, sẽ trùm bao tải đưa hai , đợi xong việc đưa họ về, đến lúc đó ai là họ .
Cho dù công an đến tìm họ, họ cũng bằng chứng ngoại phạm.