Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 139

Cập nhật lúc: 2026-03-02 15:48:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9007UMptcu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồ Chung Minh là qua một đời vợ, vợ ly hôn với , đó quen Lư Tiểu Tĩnh, liền hẹn hò với cô .

Lư Tiểu Tĩnh vốn dĩ cũng lấn cấn chuyện Hồ Chung Minh qua một đời vợ, nhưng nghĩ đến công việc và gia cảnh của thì lấn cấn nữa, hơn nữa cô cũng sắp ba mươi , cho dù lấy chồng cũng tìm thích hợp.

Khương Niệm giới thiệu: “Chiến hữu của chồng khuất của .”

giải thích rõ ràng mối quan hệ giữa cô và Lục Duật mặt nhiều , cũng cần thiết rước lấy lời tiếng cho cô và Lục Duật.

Lông mày Lục Duật khẽ nhướng lên một cái khó mà nhận , hàng mi chớp chớp của Khương Niệm, khóe môi khẽ mím dường như chút ý .

Lư Tiểu Tĩnh "A" lên một tiếng, chút bất ngờ khi Khương Niệm kết hôn.

Càng bất ngờ hơn là cô còn trẻ như góa chồng, lập tức trong lòng dâng lên vài phần thương cảm.

Hồ Chung Minh cũng ngạc nhiên Khương Niệm. Lục Duật liếc Hồ Chung Minh, đáy mắt toát luồng hàn khí lạnh lẽo, khiến Hồ Chung Minh lạnh sống lưng. Anh vội thu hồi ánh mắt, sang chuyện với Lư Tiểu Tĩnh.

Lục Duật nán cùng Khương Niệm một lúc, đợi đến khi Cát Mai ăn trưa xong , mới dậy. Liếc Hồ Chung Minh vẫn ỳ ở đó, với Khương Niệm: "Có việc gì thì gọi điện cho , vài ngày nữa sẽ đến thăm chị."

Khương Niệm khẽ gật đầu: "Anh đường cẩn thận nhé."

Lục Duật lạnh lùng liếc Hồ Chung Minh, giọng trong trẻo, lạnh lẽo dường như mang theo chút sắc bén: "Còn ?"

Hồ Chung Minh sững một lúc mới phản ứng là đối phương đang chuyện với . Anh định cãi , nhưng khi bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của Lục Duật, bỗng nhiên thấy chùn bước. Dù , vì sĩ diện, vẫn cố : " liên quan gì đến ?"

Sau đó, sang với Lư Tiểu Tĩnh: "Tối đến tìm em."

Lúc hai ngoài, Cát Mai tiên chào hỏi Lục Duật, đó với Hồ Chung Minh: "Đây là chỗ phụ nữ việc, việc gì thì bớt chạy đến đây ."

Hồ Chung Minh đáp: "Biết , ."

Lư Tiểu Tĩnh nhỏ với Khương Niệm: "Đối tượng của tính tình như đấy, cô đừng để ý đến ."

Khương Niệm: "Ừm."

Cát Mai dẫn Khương Niệm gian ngăn cách, Lư Tiểu Tĩnh theo , ở hướng gần cửa sổ, cầm chiếc khung thêu nhỏ lên thêu. Cát Mai liếc Địch Bội Bội đang ghế đẩu chuyên tâm thêu thùa, chẳng thèm Khương Niệm bước , liền : "Chị Địch, đây là nữ đồng chí mới đến tú trang của chúng , Khương Niệm."

Địch Bội Bội ngẩng đầu lên, tay vẫn thoăn thoắt luồn kim qua lớp vải thêu, đáp một câu: "Biết ."

Khương Niệm vì phép lịch sự, gọi một tiếng: "Chị Địch."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-139.html.]

Đối phương vẫn chỉ lạnh nhạt "Ừm" một tiếng.

Chị Cát ngượng ngùng , với Khương Niệm: "Đó là Lư Tiểu Tĩnh, thấy hai nãy cùng , chắc là quen ."

Khương Niệm đáp: "Vâng, quen ạ."

Thế là Cát Mai với cô: "Cô đó , bản vẽ để trong tủ , cô quen xong thì bắt đầu việc nhé."

Khương Niệm lấy bản vẽ từ trong tủ trải lên bàn, xem kỹ hình vẽ đó , cuối cùng xuống ghế đẩu, sắp xếp chỉ lụa bắt đầu việc. Địch Bội Bội và Khương Niệm mỗi một bên, hai ai với ai câu nào. Ngược , Lư Tiểu Tĩnh thỉnh thoảng sán đến xem Khương Niệm thêu, lúc thì hỏi cái , lúc thì hỏi cái .

Khương Niệm đau đầu, nhưng vẫn kiên nhẫn trả lời.

Địch Bội Bội dường như ồn ào đến mức chịu nổi, đầu liếc Lư Tiểu Tĩnh, giọng điệu lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn: "Cô thể bớt ? Ồn ào c.h.ế.t ."

Khương Niệm lén Địch Bội Bội, mím môi gì.

Lư Tiểu Tĩnh hừ một tiếng, nháy mắt với Khương Niệm, bên cửa sổ tiếp tục thêu.

Tú trang quốc doanh thời đại lớn, thường hai ba thợ thêu là đủ . Người thời nay hiếm ai nhã hứng mua tranh thêu về treo trong nhà, đa mỗi ngày đều lo lắng cho cuộc sống mưu sinh. Ở thành phố tuy , nhưng cả một đại gia đình chen chúc trong một căn phòng, nghĩ đến thôi cũng thấy ngột ngạt.

, việc ăn của tú trang quốc doanh đặc biệt , một nửa đơn hàng là từ Cảng Thành chuyển đến. Việc kinh doanh trong tú trang cũng đều do Cát Mai chạy vạy đàm phán, những bức tranh thêu tay họ cũng là do Cát Mai tuyển chọn kỹ lưỡng.

Khi trời dần tối, Lư Tiểu Tĩnh kéo dây đèn, mượn ánh sáng rực rỡ, Khương Niệm thêu thêm một lúc nữa mới dừng . Địch Bội Bội về , Lư Tiểu Tĩnh cũng cùng Hồ Chung Minh, chỉ còn Khương Niệm, Cát Mai và Trương Tiếu.

Trên đường về ký túc xá, Cát Mai kể cho Khương Niệm về chuyện của tú trang. Ở tú trang quốc doanh một quy định, thêu tranh ở đây trả lương theo tháng, mà là nhận phần trăm dựa bức tranh thêu , giống như hai cô nhận thù lao .

Còn về Trương Tiếu, cô là học trò mới nhận của Cát Mai, phụ trách tiếp đón khách hàng, mỗi tháng mười hai đồng tiền lương. Mặc dù Cát Mai , nhưng Khương Niệm cũng đoán Trương Tiếu chắc hẳn chút quan hệ họ hàng với Cát Mai.

Khương Niệm nghĩ đến việc Địch Bội Bội thành kiến với cô cũng là vì hai bức tranh thêu .

Bức tranh thêu thứ hai trả nhiều tiền hơn, Địch Bội Bội nhận, nhưng Cát Mai giao cho cô.

Ký túc xá cách tú trang quốc doanh hai con phố, cũng tính là quá xa. Trong ký túc xá bốn chiếc giường, giường của Lư Tiểu Tĩnh và Địch Bội Bội kê sát , giường của Khương Niệm và Trương Tiếu kê sát . Cát Mai sắp xếp cho cô xong thì về nhà , lúc còn dặn cô sáng mai tám giờ đến tú trang quốc doanh.

Địch Bội Bội từ nhà ăn về, rửa mặt xong là chui chăn ngủ luôn, coi như thấy Khương Niệm và Trương Tiếu bước .

Trương Tiếu và Khương Niệm đến phòng lấy nước nóng, Trương Tiếu : "Hôm nay chúng về muộn, kịp ăn cơm ở nhà ăn, tối nay đành ăn tạm chút bánh bao chay ."

 

 

Loading...