Khương Niệm đầu : “Đỡ nhiều .”
Sau khi xuống xe, Tống Bạch liếc mấy sợi tóc của Khương Niệm dính vành tai, nửa bên mặt còn in hằn vết đỏ, nhịn : “Chị dâu ngủ một giấc ngon thật đấy.”
Khương Niệm:...
Cô mím môi, ngại ngùng mặt , cảm thấy mất mặt.
Tống Bạch vội đến công an thành phố, liền chào tạm biệt Lục Duật và Khương Niệm, hẹn buổi chiều tập trung ở bến xe, cùng về.
Lục Duật và Khương Niệm đến tú trang quốc doanh, Trương Tiếu đang quầy, thấy họ bước , dậy : “Chị Khương, chị Cát về nhà ăn cơm với con trai con dâu , lát nữa sẽ qua, chị bảo nếu chị đến thì cứ quen .”
Khương Niệm : “Được.”
Trong gian ngăn cách tiếng kéo ghế đẩu, Khương Niệm qua khe hở bên rèm cửa thấy một bàn chân bên cạnh chân giá thêu, giày vải đen chấm bi đỏ, quần là ống quần đen, là Địch Bội Bội Lư Tiểu Tĩnh.
Lục Duật đặt túi vải lên chiếc ghế đẩu cạnh cửa sổ, với Khương Niệm: “Có việc thì gọi điện thoại cho , đây.”
Khương Niệm gật đầu: “Ừm.”
Lục Duật chân bước , chân hai bước , một nam một nữ. Người nam tóc dài, mặc áo khoác màu xanh xám kiểu cũ, giống loại đồng phục trong xưởng, nữ tết một b.í.m tóc vắt n.g.ự.c, cắt tóc mái bằng, mắt mí lót, quàng khăn len đan tay màu trắng, mặc áo màu hồng cánh sen. Trương Tiếu chào hỏi: “Chị Lư, chị ăn cơm ?”
“Ăn .”
Lư Tiểu Tĩnh liếc gian ngăn cách, nhỏ giọng hỏi: “Chị Địch đến ?”
Trương Tiếu cũng hạ giọng : “Vừa từ nhà ăn qua, cũng gặp chuyện gì, sắc mặt trông lắm.”
Lư Tiểu Tĩnh bĩu môi: “ thấy sắc mặt chị bao giờ cả.”
“Tiếu Tiếu, buổi trưa ăn gì đấy?”
Hồ Chung Minh tựa quầy, cánh tay gối lên quầy, dáng vẻ cợt nhả. Trương Tiếu lùi một bước dựa tường: “Vẫn như bình thường thôi.”
Nói xong liền cầm lấy khung thêu và tranh thêu bàn, dáng vẻ chuyện tiếp. Hồ Chung Minh dường như quen, sang vài câu với Lư Tiểu Tĩnh. Lúc định , thấy Khương Niệm đang sát cửa sổ ngoài, sửng sốt một chút, hỏi Lư Tiểu Tĩnh: “Đó là ai ?”
Lư Tiểu Tĩnh sửng sốt một chút, theo ánh mắt của , lúc thấy Khương Niệm, nhíu mày: “ cũng .”
Thế là sang hỏi Trương Tiếu: “Cô là ai ?”
Trương Tiếu đáp: “Chị chính là Khương Niệm, thế nào, trông trẻ trung xinh chứ? Đây chính là chị Cát đặc biệt tuyển đấy.”
Lư Tiểu Tĩnh gật đầu: “ là khá xinh .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-138.html.]
Ánh mắt Hồ Chung Minh trắng trợn lướt mặt Khương Niệm. Khương Niệm nhíu mày, khó chịu mặt ngoài cửa sổ. Lư Tiểu Tĩnh thấy Hồ Chung Minh cứ chằm chằm Khương Niệm, đá một cái: “Anh cứ chằm chằm gì?”
Hồ Chung Minh thấy Lư Tiểu Tĩnh bĩu môi, vẻ mặt vui, lập tức thu hồi ánh mắt: “Tú trang đồng chí mới đến, cũng tò mò thêm vài cái thôi, em ghen đấy ?”
Lư Tiểu Tĩnh hừ lạnh một tiếng.
Trương Tiếu lén ngước mắt liếc Hồ Chung Minh, cô cũng chị Lư trúng Hồ Chung Minh ở điểm nào?
Nếu Hồ Chung Minh trai, thì cũng chẳng xếp hạng , nhưng một công việc , là tổ trưởng trong xưởng dệt bông, lương cao, đãi ngộ cũng , hơn nữa nhà còn ở thành phố, bố đều công việc. Buổi tối lúc ở ký túc xá, Trương Tiếu từng Lư Tiểu Tĩnh kể chuyện của Hồ Chung Minh.
Công việc của Hồ Chung Minh hình như là do bố bỏ tiền mua, nhà họ Hồ thể bỏ tiền mua việc cho Hồ Chung Minh, thể thấy gia cảnh khá giả. Lư Tiểu Tĩnh chắc là trúng gia cảnh của Hồ Chung Minh, Trương Tiếu từng Lư Tiểu Tĩnh , cô chỉ lấy thành phố, lẽ chính vì điểm , mới thể chịu đựng thói cợt nhả của Hồ Chung Minh.
Hồ Chung Minh : “Tú trang các cô đồng chí mới đến, qua chào hỏi một tiếng ?”
Lư Tiểu Tĩnh trừng mắt Hồ Chung Minh, cảnh cáo đừng ý đồ đen tối gì, đó về phía Khương Niệm, Hồ Chung Minh thấy cũng theo.
“Đồng chí Khương, tên là Lư Tiểu Tĩnh.”
Mông Lư Tiểu Tĩnh chạm ghế đẩu, Hồ Chung Minh xuống cô một bước, dường như ý định rời , ngược còn tỏ vẻ quen chào hỏi: “Đồng chí Khương, là đối tượng của Lư Tiểu Tĩnh, tên là Hồ Chung Minh.”
Khương Niệm lạnh nhạt liếc Hồ Chung Minh, lúc sang Lư Tiểu Tĩnh mặt mới mang theo chút ý : “ tên là Khương Niệm.”
“Ơ, đồng chí, ?”
Giọng của Trương Tiếu khiến cả ba đều ngẩng đầu , chỉ thấy một đàn ông mặc quân phục màu xanh lục bước , tay xách một chiếc túi nhỏ, đến bàn của họ. Hồ Chung Minh cũng tò mò sang, khi thấy đối phương dừng bên cạnh Khương Niệm, ánh mắt bất giác sâu thêm vài phần.
Lục Duật đặt chiếc túi nhỏ lên bàn, cúi đầu Khương Niệm đang ngẩng đầu với : “ mua cho chị chút đồ ăn vặt, tối nghỉ ngơi thì ăn cho đỡ buồn.”
Khương Niệm sửng sốt một chút, chiếc túi bàn, trái tim đập thịch một cái.
Cô tưởng Lục Duật , ngờ đặc biệt mua đồ ăn vặt mang đến cho cô. Khương Niệm ngẩng đầu : “Cảm ơn.”
“Đồng chí Khương, giới thiệu một chút ?”
Lư Tiểu Tĩnh liếc Lục Duật, ngũ quan tuấn lãng của đàn ông cho kinh ngạc. Hồ Chung Minh so với đối phương, bất kể là ngoại hình phận đều sánh bằng, nhưng đối với cô , chỉ cần thể gả cho Hồ Chung Minh, cô thể dọn nhà ở thành phố, về nhà cũng thể nở mày nở mặt. Tuy cô thêu, nhưng chị Cát luôn bới móc cô , cảm thấy cô chỉ thể thêu những bức tranh nhỏ, những bức tranh lớn căn bản cho cô đụng .
Lư Tiểu Tĩnh cũng còn nhỏ nữa, chớp mắt thêm một năm nữa là ba mươi .
Cô cảm thấy nghề thêu thùa thể nuôi sống bản , nên yêu cầu đối với nửa cũng cao, đòi hỏi đối phương là thành phố, công việc , gia cảnh cũng , nên những năm nay cứ kéo dài mãi đến bây giờ mới quen Hồ Chung Minh.