Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 134

Cập nhật lúc: 2026-03-02 15:48:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thôi đừng hỏi thì hơn.

Đến huyện thành, Lục Duật mua vé xe khách, hai lên xe khách thành phố, mua vé tàu hỏa lúc sáu giờ tối. Tuy bây giờ đề xướng mê tín dị đoan, nhưng nhiều vẫn giữ phong tục mùng bảy mùng tám về, nên hôm nay tàu hỏa cũng tính là đông.

Đi đường cả ngày, Khương Niệm chạm giường là xuống ngay.

Lục Duật xách phích nước ấm, liếc Khương Niệm đang ngoái đầu ngoài cửa sổ: “Trong ba lô còn bánh hành thừa sáng nay, đói thì ăn tạm một miếng.”

Khương Niệm gật đầu: “Được.”

Nghe tiếng tàu hỏa xình xịch, Khương Niệm nhắm mắt ngủ . Lục Duật , liếc hai đàn ông ở ghế ngoài hành lang, cách ăn mặc vẻ như là việc thành phố, một thanh niên thỉnh thoảng đưa mắt về phía Khương Niệm.

Lông mày Lục Duật nhíu , đặt phích nước ấm lên bàn, kéo chăn đắp cho Khương Niệm, đó ở góc giường của Khương Niệm, ngước mắt thanh niên đang về phía . Thanh niên sững một chút, đó thu hồi tầm mắt tiếp tục chuyện với đối diện.

Anh xuống, còn tưởng nữ đồng chí giường lên tàu một .

trông xinh , điềm tĩnh và sạch sẽ, vốn định chào hỏi xem cô , ngờ thấy đàn ông lấy nước về.

Nhìn mối quan hệ của hai , chắc là vợ chồng.

Thanh niên ngượng ngùng ho khan một tiếng, dậy với bạn đồng hành: “ lấy chút nước nóng.”

Bạn đồng hành : “ cũng .”

Phong cảnh ngoài cửa sổ tàu hỏa lùi nhanh, Lục Duật ngoài cửa sổ lâu, thấy tiếng động trở bên cạnh, rủ mắt Khương Niệm trở , chân thuận thế gác lên đùi .

Cơ thể Lục Duật chợt căng cứng, khẽ mím đôi môi mỏng, ho nhẹ một tiếng ngoài cửa sổ, nắm lấy mắt cá chân Khương Niệm nhích ngoài một chút, vành tai cũng leo lên một vệt đỏ bất thường.

Đến thành phố là chín giờ sáng hôm .

Tối qua Khương Niệm ăn một miếng nào, một giấc ngủ đến sáng. Cô dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, rửa mặt theo Lục Duật xuống tàu. Hai đến tiệm cơm quốc doanh ăn sáng , cuối cùng mới đến tú trang quốc doanh.

Cát Mai , đợi cô về thành phố thì bảo cô qua đó một chuyến .

Lần hợp tác với ông chủ Cảng Thành đàm phán thành công, cô cũng coi như một công việc định, ở thời đại cũng thể dựa tay nghề để nuôi sống bản .

Lúc đến tú trang quốc doanh, Cát Mai ở đó, vẫn là nữ đồng chí . Trương Tiếu thấy Khương Niệm và Lục Duật, lập tức dậy : “Chị đến , hôm qua chị Cát đợi chị cả ngày đấy.”

Khương Niệm : “ chút việc bận, chị Cát bây giờ đang ở ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-134.html.]

Trương Tiếu đáp: “Chị xem vải thêu , chắc giờ ăn trưa mới về, là chị đợi một lát nhé?”

Trước mắt chỉ thể như .

Cô gật đầu: “Được.”

Diện tích bên trong tú trang quốc doanh cũng lớn lắm, nhưng ngăn thành hai phòng. Bên ngoài bày tranh thêu, tường cũng treo tranh thêu, sát góc tường một gian ngăn cách, gian ngăn cách treo một tấm rèm cửa bốn chữ tú trang quốc doanh. Rèm cửa chỉ dài một nửa, từ khe hở bên thể thấy chân giá thêu bên trong.

Bên trong đó chắc là phòng thêu.

Họ sát cửa sổ, là loại bàn ghế kiểu cũ, bàn đặt một bó hoa giả, giống hệt loại hoa kiểu cũ mà cô từng thấy trong album ảnh của hồi nhỏ. Trương Tiếu bưng hai chiếc ca tráng men màu trắng đặt lên bàn: “Hai uống chút nước .”

Giờ mười một giờ, qua đường cũng ít.

Khương Niệm bưng ca tráng men ủ ấm tay, Lục Duật: “Hôm nay chơi cả ngày , chứ?”

Lục Duật đáp: “ về sẽ báo cáo tình hình với trong đoàn, .”

Khương Niệm lúc mới yên tâm, ôm ca tráng men nhấp một ngụm nước nóng.

Trương Tiếu ở quầy, trong tay cầm bức tranh thêu, là Cát Mai giao cho cô , bảo cô học hỏi thêm tay nghề. Có mấy mũi kim cô thêu thế nào cũng , bèn liếc Khương Niệm đang bên cửa sổ ngoài, dậy tới: “Chị Khương, chị thể giúp em xem chỗ một chút ? Em thử hai cách thêu mà vẫn thấy .”

Khương Niệm đầu Trương Tiếu, cô gái nhỏ rẽ ngôi buộc tóc hai bên, đuôi tóc buộc dây đỏ, mặc áo khoác bông kẻ sọc xanh xám, trông tuổi còn khá trẻ. Cô cúi đầu bức tranh thêu trong khung thêu tròn: “Để thử xem.”

Trương Tiếu thêu bức tranh uyên ương, mũi kim đều, màu sắc tranh thêu mặt mặt cũng đồng nhất, mặt còn tạm, nhưng mặt thì thể nổi. Cô nhận lấy kim sửa vài mũi tranh thêu, Trương Tiếu cúi nghiêng đầu kỹ, cũng Khương Niệm thế nào, chỗ vốn dĩ gượng gạo đều thoắt cái mượt mà, tự nhiên mắt.

Thực lúc đầu cô cũng từng nghi ngờ tay nghề thêu của Khương Niệm, ngay cả chị Địch tự nhận tay nghề thêu giỏi trong tú trang cũng cảm thấy chị Cát quá lên. đó hai ông chủ Cảng Thành đến tìm chị Cát hợp tác, chị Cát đều giao tranh thêu cho Khương Niệm, chị Địch vì chuyện còn ầm lên hai .

Đợi đến khi Khương Niệm giao tranh thêu, cô mới thực sự bái phục sát đất. Tuy chị Địch vẫn tỏ vẻ khinh khỉnh, nhưng Trương Tiếu trong lòng chị là công nhận.

Lục Duật đầu Khương Niệm đang cúi đầu thêu, ánh sáng ngoài cửa sổ hắt lên khuôn mặt cô, làn da trắng trẻo hồng hào, thể thấy những sợi lông tơ nhỏ xíu da.

Tâm trí cô đều dồn việc thêu thùy, đuôi lông mày cong mảnh, những ngón tay linh hoạt cầm kim thêu bức tranh.

Lục Duật phát hiện khi chị dâu tiếp xúc với tranh thêu, toát một sức hút tĩnh lặng và tự tin, khác biệt với dáng vẻ cúi đầu vò góc áo, chuyện rụt rè sợ sệt .

Hoặc thể , chị dâu bây giờ dần còn bóng dáng của dáng vẻ nữa.

 

 

Loading...