Cô đang hỏi ý kiến ?
Lục Duật nụ nhẹ nhõm hàng lông mày cô, giọng trầm thấp lộ vẻ dịu dàng: “Được.”
Khi trời nhá nhem tối, bột ủ xong. Khương Niệm vài loại bánh ngọt cho nồi hấp. Trong bếp thắp đèn dầu, Lục Duật cửa bếp canh lửa, Khương Niệm đậy nắp nồi , đó ngước mắt khuôn mặt cô, đôi mắt đen nhánh quan sát nét mặt cô: “Lát nữa xong bánh ngọt, chúng cũng biếu vị giáo sư sống trong chuồng bò mà kể với em một ít nhé.”
Lông mi Khương Niệm khẽ run lên, cô mím c.h.ặ.t môi đầu Lục Duật, bất chợt chạm đôi mắt đen sâu thẳm như sương mù của đối phương, sắc bén đến mức như thể thấu lòng .
Khương Niệm theo bản năng dời tầm mắt, gật đầu: “Được.”
Ánh mắt Lục Duật dừng hàng chân mày đang rủ xuống của Khương Niệm vài giây thu về, lấy vài thanh củi khô nhét bếp lò, lúc cúi đầu xuống, trong mắt hiện lên vài phần thấu hiểu.
Lúc bánh hấp xong thì trời muộn, Khương Niệm bày từng chiếc bánh cho nguội, Lục Duật dậy rửa rau thái rau, : “Hôm nay muộn quá , để ngày mai hẵng đưa.”
Khương Niệm vội vàng gật đầu: “Ừm.”
ý cô luôn.
Đợi sáng mai thức dậy, cô sẽ gói ghém bánh trái đưa , đưa xong xuôi mới về báo cho Lục Duật. Nhỡ Lục Duật cùng cô đến gặp giáo sư ở chuồng bò, chẳng sẽ lộ tẩy ?
Vẻ mặt nhẹ nhõm của Khương Niệm thoát khỏi ánh mắt Lục Duật, đàn ông xách xô ngoài lấy nước, lúc khóe môi mang theo ý . Anh múc đầy nước xách bếp, Khương Niệm bắc chảo đun dầu xào rau, xào xong hai cứ thế ăn tạm trong bếp.
Vì tướng ngủ kém duyên đêm qua, tối nay lúc giường đất, Khương Niệm dán c.h.ặ.t tường, đè cả hai mép chăn xuống , gần như cuộn thành một xác ướp, cứ thế trân trân lên xà nhà.
Khóe mắt liếc thấy Lục Duật lên giường, Khương Niệm ngoảnh mặt tờ báo dán tường, mím môi cố gắng phớt lờ tiếng động bên cạnh.
Đèn dầu tắt ngấm, căn phòng chìm bóng tối đưa tay thấy rõ năm ngón.
Mãi đến khi mắt quen với bóng tối, Khương Niệm mới rõ đường nét của khung cửa sổ. Cô sợ đêm nay giống đêm qua, bèn do dự một chút nhỏ giọng : “Tối nay nếu lăn sang chỗ , cứ gọi dậy nhé.”
Giọng Lục Duật trong đêm tối càng thêm trầm ấm: “Được.”
Khương Niệm nhắm mắt , Lục Duật hỏi cô: “Sao chị dâu nghĩ đến chuyện về nhà đòi món nợ ?”
Anh đang ám chỉ nhà họ Khương.
Khương Niệm chuẩn sẵn lý do từ sớm, cô mở mắt vầng trăng ngoài cửa sổ: “Nửa năm nay nghĩ thông suốt nhiều chuyện . Trước là do quá ngốc, quá nể tình , nên mới để và trai ngày càng quá đáng. cũng coi như là c.h.ế.t sống hai , nhiều chuyện thấu cả . Có những đáng để bao che, cũng đáng để đối xử thật lòng.”
Cô dừng một chút, đầu Lục Duật. Người đàn ông đang lên xà nhà, cô chỉ thấy góc nghiêng của , đường nét khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, sống mũi cao thẳng, lông mày xếch lên tận tóc mai, đôi môi mỏng khẽ mím . Dường như nhận ánh mắt của cô, cũng đầu sang.
Ánh mắt hai tình cờ chạm trong đêm tối.
Khương Niệm chớp chớp mắt, đàn ông lạnh lùng tuấn tú trong đêm, trong lòng bỗng một sợi dây đàn khẽ rung lên. Cô mím c.h.ặ.t môi, nhận nhịp thở của dường như cũng chút rối loạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-130.html.]
Trong đêm khuya tĩnh lặng, Khương Niệm thậm chí thể thấy tiếng tim đập dồn dập của chính .
Người đàn ông vốn đang giường đất đột nhiên dậy tiến sát về phía cô. Khương Niệm kinh ngạc mở to mắt, ch.óp mũi ngửi thấy thở nam tính mãnh liệt tỏa từ đối phương. Lục Duật đưa tay lướt qua chăn của cô, mu bàn tay vô tình cố ý sượt qua gò má hồng hào của Khương Niệm, tay nắm lấy góc chăn kéo kéo.
“Đừng đè c.h.ặ.t quá, tay chân dễ tê đấy.”
Vì cánh tay vươn qua Khương Niệm để kéo góc chăn sát tường, cách giữa hai gần, gần đến mức thể ngửi thấy thở của .
Tầm mắt Lục Duật rơi đôi mày ngài thanh tú của Khương Niệm, đó ánh mắt rủ xuống, bờ môi đang khẽ mím của cô, đôi môi phơn phớt sắc hồng nhạt. Yết hầu lăn lộn vài cái, những ngón tay đang nắm góc chăn chợt siết c.h.ặ.t, trong lòng bỗng nảy sinh vài ý nghĩ càn rỡ và đen tối.
Anh tiến gần hơn một chút...
“ đè nữa.”
Khương Niệm khẽ nhúc nhích , rút góc chăn vai .
Giọng của cô kéo những ý nghĩ nguy hiểm đang dạo chơi bờ vực của Lục Duật về. Người đàn ông buông góc chăn , mép giường, nhắm mắt cố kìm nén nhịp thở rối loạn.
Khương Niệm nới lỏng góc chăn bên , lên trần nhà : “Những thứ cướp đều là tiền của , còn cả tiền bố tích cóp bao năm nay, thể để họ cướp tiền đó .”
Lục Duật nhắm mắt: “Sẽ cướp , sẽ đòi hết.”
Trong đêm tối, giọng khàn nhiều.
Khương Niệm tưởng lạnh, quan tâm hỏi: “Anh cảm ?”
Lục Duật đáp: “Hơi .”
“Vậy lúc về nhớ mua chút t.h.u.ố.c cảm mà uống, đừng để nặng thêm.”
“Được.”
Khương Niệm tự suy nghĩ một lát, đó dần chìm giấc ngủ.
Nghe thấy tiếng thở đều đều bên tai, Lục Duật từ từ mở mắt, đầu Khương Niệm đang ngủ say sưa.
Anh lâu, cho đến khi Khương Niệm đột nhiên trở lăn về phía , Lục Duật vươn cánh tay một cách đáng hổ, mặc cho Khương Niệm gối đầu lên tay . Cảm nhận sức nặng truyền đến từ cánh tay, Lục Duật xoay , mượn ánh trăng chiếu ngắm hàng mi cong v.út của Khương Niệm.
Bàn tay đặt chăn khẽ cuộn , cuối cùng vẫn kìm nén , ngẩng đầu vuốt ve gò má Khương Niệm, đầu ngón tay khẽ gảy lên hàng mi cong của phụ nữ. Người đang trong mộng thấy thoải mái liền ngọ nguậy đầu, xoay mặt tường, để cho một cái ót.