Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 126

Cập nhật lúc: 2026-03-02 15:48:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Quốc : “Nó lấy vợ còn sớm chán.”

“Thế cũng cho mày. Còn con vợ mày nữa, giấu tao mua bánh đào tô. Bánh đào tô đắt thế nào hả? Bằng tiền mua bột ngô nửa tháng của nhà đấy. Sao nó phá của thế hả? Tiền đây mày lấy từ chỗ con Niệm để nó phá hết ?”

Nghe Tào Lan bắt đầu Liêm Cần, Khương Quốc mà phát phiền, nhưng vẫn cố nhịn bực bội : “Con lấy của con Niệm bao nhiêu tiền , tiền của nó chẳng đều ở chỗ ?”

Tào Lan lập tức nổi trận lôi đình, chọc chọc trán Khương Quốc: “Mày suốt ngày chỉ bênh vợ mày, đúng là vợ quên !”

Khương Quốc xoa xoa chỗ chọc đau, cũng dám cãi Tào Lan. Bây giờ trong nhà tiền nhất vẫn là . Cộng thêm tiền sính lễ của Khương Niệm hồi đó và tiền lấy từ chỗ Khương Niệm những năm qua, ước chừng cũng một nghìn đồng.

Số tiền nếu tiêu tiết kiệm, đủ cho tiêu xài mấy năm trời.

Khương Quốc trở về phòng, thấy Liêm Cần đang giường đất c.ắ.n hạt dưa, bước tới hỏi: “Cô cho thằng Phúc bánh đào tô ?”

Liêm Cần liếc một cái: “Thì ?”

“Còn nữa?”

Khương Quốc tức giận xuống mép giường: “Thằng ranh con Phúc cầm ngoài, để thấy . Mẹ đang nổi điên lên kìa, cô bảo nữa? Nhỡ đắc tội với , đuổi hai vợ chồng ở riêng thật, chúng còn lấy khoản tiền ?”

Liêm Cần lập tức đặt hạt dưa xuống đầu giường: “Cái thằng ranh con , bảo nó ăn xong hẵng ngoài, thế mà nó dám lừa .”

Liêm Cần chồng ý kiến với , cô cũng từng nghĩ đến chuyện ở riêng. đẻ cô bày mưu, bảo cô đừng ở riêng vội, chồng cô đang tiền trong tay, đợi lừa tiền hẵng ở riêng, nên cô mới nhẫn nhịn mãi.

Khương Quốc là một gã đàn ông lười biếng ham ăn, cô cũng gả qua đây mới . Nếu chỉ dựa một nuôi sống hai con cô , sớm muộn gì cũng c.h.ế.t đói. Đây cũng là lý do cô ở riêng. Ít nhất chồng tiền và tem phiếu trong tay, trong nhà hết lương thực, chồng sẽ cung tiêu xã mua.

Gia đình ba bọn họ ăn bám uống bám cũng sống .

“Liêm Cần, qua đây nhóm lửa.”

Từ bếp truyền đến tiếng của Khương, Liêm Cần vội đáp: “Đến đây.”

xỏ giày đẩy Khương Quốc : “Đợi tối nay sẽ xử lý thằng Phúc.”

Nói xong liền chạy tót xuống bếp.

Người nhà họ Khương một ngày chỉ ăn hai bữa, mười hai giờ trưa một bữa, sáu giờ tối một bữa. Nếu đói thì cứ c.ắ.n răng chịu đựng, nên cứ đến giờ ăn, cả nhà ai ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu.

Bữa đầu tiên nấu củ cải hầm cải thảo, thêm một đĩa dưa muối, bánh bao bằng bột khoai lang. Cả nhà trong phòng ăn cơm. Khương Phúc năm nay ba tuổi, dày trẻ con vốn nhỏ, ăn một miếng bánh đào tô cũng thấy đói lắm.

Trên bàn ăn, Tào Lan với Khương Quốc và Liêm Cần: “Đợi sang xuân, hai đứa bay đều đồng kiếm công điểm cho tao. Đứa nào lười biếng về nhà thì nhịn đói.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-126.html.]

Khương Quốc và Liêm Cần xong, vẻ mặt cả hai đều chút tình nguyện. Khương Hải lên tiếng: “Mày khi kết hôn lười biếng ham ăn thì thôi , kết hôn vẫn lười biếng ham ăn thế hả? Mày định dựa dẫm bọn tao đến bao giờ? Đợi bọn tao già , ai kiếm tiền cưới vợ cho thằng Phúc?”

Liêm Cần gì, Khương Quốc cãi: “Con cũng dựa bố , con dựa con Niệm và cơ mà.”

Nói hùng hồn lý lẽ.

Cơn giận của Khương Hải lập tức bốc lên, ông ném đũa xuống bỏ về phòng.

Khương Quốc Tào Lan: “Bức thư nhờ gửi cho con Niệm ?”

Nhắc đến chuyện Khương thấy phiền lòng. Bà cảm thấy con ranh đủ lông đủ cánh , thành đồ ăn cháo đá bát, thèm quan tâm đến nữa. Thế là bà mất kiên nhẫn : “Đến giờ vẫn thấy tăm .”

Khương Quốc nhíu mày: “Thế chuyện hôn sự của em họ đại đội trưởng tính ? Chúng hứa với lão Đỗ , sẽ tìm con Niệm về gả cho , cũng đồng ý cho chúng bốn trăm đồng tiền sính lễ .”

Tào Lan ăn xong bỏ đũa xuống, ngẩng đầu lườm một cái: “Mày tưởng tao sốt ruột ? Đợi qua năm mới tao sẽ đến bộ đội của Lục lão nhị tìm con Niệm. Nó là con gái tao, cho dù lấy chồng cũng là nhà họ Khương tao, dựa cái gì mà theo Lục lão nhị?”

“Nó gả thì nhà họ Khương các nữa, là nhà họ Hứa đường đường chính chính!”

Bên ngoài truyền đến tiếng của đại đội trưởng, chính là đại đội trưởng mà Lục Duật gọi đến.

Giọng lớn, dọa mấy trong nhà giật bật dậy chạy ngoài xem ai đến. Kết quả thấy mười mấy , đội trưởng Đỗ Bình của thôn Điền Khê bọn họ và mấy trong đội. Nhóm còn Khương , trong đó bà Triệu, bà Vương, còn bà Lý, đều là hàng xóm nhà họ Hứa. Bà thường xuyên đến nhà họ Hứa nên đều mặt họ.

Còn vài nữa bà .

Khương và Khương Quốc đều thấy hai nổi bật nhất trong đám đông, là Lục lão nhị nhà họ Hứa và con gái bà , Khương Niệm.

Trận thế rầm rộ thực sự khiến nhà họ Khương hoảng sợ.

Tào Lan phản ứng đầu tiên, trực tiếp hét lên với Khương Niệm: “Con ranh c.h.ế.t tiệt, mày còn đường vác mặt về , cút đây cho tao!”

Bức thư đó gửi gần nửa năm cũng thấy tăm , Tào Lan sắp sốt ruột c.h.ế.t . Bây giờ thấy Khương Niệm, hận thể trút hết cục tức mấy tháng nay lên cô. Bà cũng hứa với em họ của Đỗ Bình là sẽ gả Khương Niệm cho .

Đó là bốn trăm đồng tiền sính lễ đấy.

Ánh mắt Lục Duật lạnh lẽo, chếch phía bên trái Khương Niệm, lạnh lùng Khương: “Khương Niệm từ khi gả nhà họ Hứa, nhà họ Hứa. Việc cô ở cũng do chính cô quyết định.”

“Đánh rắm!” Tào Lan trừng mắt: “Tao là nó, nó chui từ bụng tao, cho dù c.h.ế.t, m.á.u chảy trong cũng là m.á.u của nhà họ Khương tao.”

 

 

Loading...