Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 122

Cập nhật lúc: 2026-03-02 15:48:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cát Mai : ", trẻ ?"

Cát Chí Sinh : "Nhìn cũng xấp xỉ Tiểu Ái."

Con dâu Chu Ái bên cạnh hỏi: "Mẹ, đàn ông bên cạnh là chồng cô ? Mẹ để vợ chồng chia cách hai tháng lắm ?"

Tình cảm của cô và Cát Chí Sinh , tuy rằng cùng một xưởng, nhưng mỗi ngày khi tan đều thể ở cùng , nếu để cô và Cát Chí Sinh chia cách hai tháng, cô luôn cảm thấy trong lòng trống rỗng.

Cát Mai uống một ngụm nước: "Đó là chú em chồng cô , chồng cô qua đời , nhưng lời đừng mặt , lắm."

Chu Ái và Cát Chí Sinh đương nhiên ..

Tàu hỏa xuất phát lúc bốn giờ, lẽ là tết nhiều đều về nhà , cho nên hai ngày nay tàu hỏa cũng đông, chen chúc như đầu tiên cô tàu hỏa, tàu hỏa đến nơi lúc sáu giờ sáng hôm .

Giường tàu hỏa da xanh cứng, Khương Niệm ngủ một đêm dậy xương cốt khó chịu.

Hành lý Lục Duật đều cầm, cô chỉ mang một cái túi vải nhỏ, rời khỏi nhà ga, theo Lục Duật đến bến xe, lên xe ô tô về huyện thành, lúc Khương Niệm mơ mơ màng màng cuối cùng cũng đến nơi, hai tiệm cơm quốc doanh ăn bữa cơm trưa, đó tìm một chiếc xe lừa về thôn, đưa hai hào nhờ xe về.

Lúc về đến thôn, qua thấy Lục Duật, đều chào hỏi : "Lục lão nhị về ."

Lục Duật : "Vâng, về nhà xem chút."

Ánh mắt một thím rơi Khương Niệm, Khương Niệm ăn mặc khác , nhất thời còn nhận , vẫn là Triệu thẩm ở cửa phơi nắng tán gẫu với mấy thím , dám tin gọi một tiếng: "Vợ thằng Hứa? Cháu vợ thằng Hứa ?"

Khương Niệm : "Triệu thẩm, ăn tết vui vẻ nha."

Triệu thẩm sửng sốt một chút, bà ngờ Khương Niệm nửa năm về thế mà đổi lớn, ăn mặc hơn , mặt cũng ăn tròn trịa hơn, xinh hơn nhiều so với dáng vẻ gầy lõm xuống , khuôn mặt chỉ trắng hơn chút, còn hồng hào hơn nhiều, khí sắc tệ.

Không ngờ Lục lão nhị chăm sóc chị dâu cũng khá .

Các thím và cô vợ nhỏ trong thôn ngang qua thấy Khương Niệm, đều dám tin đây là vợ nhà họ Hứa gả đến nhà họ Hứa bốn năm, vẫn luôn khỏi cửa, cũng chỉ mấy hàng xóm sát vách nhà họ Hứa từng gặp Khương Niệm, cô ít chuyện, thể lời một năm còn nhiều bằng lời mấy thím các bà một ngày.

Không chỉ Triệu thẩm cảm thấy Khương Niệm đổi nhiều, hàng xóm xung quanh cũng cảm thấy cô đổi ít.

Trước thấy các bà, đều cúi đầu, túm lấy vạt áo trốn trong nhà, bây giờ gặp các bà, hào phóng gọi các bà là thím .

Khương Niệm trở về mục đích là đến nhà họ Khương đòi tiền cướp bốn năm nay, đến lúc đó chừng cũng cần hàng xóm xung quanh sức chứng cho cô, những năm Khương tới bên hành sự như thế nào, là bước cửa nhà họ Hứa cướp tiền và lương thực của nguyên chủ như thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-122.html.]

Nếu chỉ dựa một cái miệng của cô, nhân chứng, hiệu quả cũng sẽ nhỏ.

Cho nên cô trở về mới mang chút bánh ngọt và kẹo, lát nữa thu dọn nhà cửa xong, tặng cho mấy thím mỗi hai cái kẹo và một miếng bánh ngọt ngọt miệng, đúng là ăn của miệng ngắn cầm của tay mềm, chỉ cần thể trút giận cho nguyên chủ, đòi bao nhiêu tiền và phiếu cướp thì bấy nhiêu.

Trong nhà nửa năm ở, ngôi nhà thiếu , Lục Duật mở cửa nhà, thoáng qua tuyết đọng thật dày trong sân, dạo một vòng trong ba gian phòng, nóc nhà chú Hứa tuyết đè sập, tuyết rơi giường lò, ngủ nữa, trong phòng Hứa Thành cũng chẳng khá hơn là bao, nóc nhà tuy sập bao nhiêu, nhưng thủng mấy lỗ, tuyết nóc nhà mặt trời chiếu , nhỏ nước tuyết xuống , đệm giường lò cũng ướt, gần như ướt cả cái giường lò.

Khương Niệm giẫm lên dấu chân Lục Duật qua tới phòng Lục Duật, tiên là ngẩng đầu thoáng qua nóc nhà, bên lọt gió, một góc nóc nhà cũng thủng, dọc theo tường chảy nước tuyết xuống, đệm đầu giường lò cũng ướt, cũng may hai cái chăn gấp đặt ở đầu bên , cô bỏ túi vải nhỏ xuống, chạy qua lật góc đệm ướt gấp , với Lục Duật tới: "Bên còn đỡ một chút."

Lục Duật ngẩng đầu thoáng qua, lấy cái túi lớn màu xanh quân đội xuống đặt lên bàn: " lên vá một chút, chắc là thể ở tạm hai đêm."

Nóc nhà đều là tuyết, Khương Niệm yên tâm lắm, nhảy xuống giường lò đuổi theo ngoài: "Cậu chậm ——"

Lời còn xong, liền thấy Lục Duật bám lấy mép tường nhảy lên .

Khương Niệm:...

Lục Duật lên quét dọn sạch sẽ tuyết xung quanh lỗ thủng một lượt, đến mức chảy nước tuyết xuống , nhảy xuống tìm một tấm ván gỗ ném lên, cuối cùng lật lên nóc nhà che cái lỗ thủng , đợi mùa hè năm nay thời gian về, tu sửa ngôi nhà một chút, tuy rằng trong nhà còn ai, nhưng nhà cửa quy hoạch , đây là ngôi nhà và Hứa Thành cùng lớn lên, cũng là ngôi nhà duy nhất nhà họ Hứa để .

Khương Niệm lạnh đến giậm chân, cầm chổi quét dọn phòng sạch sẽ, đợi quét xong bên Lục Duật cũng xong .

Trong nhà củi khô, cách nào đốt chậu than, Khương Niệm đang sầu đây, liền thấy Lục Duật ôm một đống củi khô .

Cô sửng sốt một chút, tò mò hỏi: "Củi khô ở thế?"

Lục Duật đặt củi khô xuống đất, dùng rơm rạ nhóm lửa: "Lúc mùa hè, để trong bếp, đủ dùng hai ngày nay."

Chậu than cháy lên, Lục Duật dậy: "Chị sưởi ấm , quét sân."

Khương Niệm lạnh đến đầu ngón tay đều tê dại, cô thoáng qua Lục Duật: "Hay là sưởi ấm ."

"Không cần, còn chịu ."

Nói xong cầm chổi xoay khỏi phòng.

 

 

Loading...