“Bố, chú hai——”
Tống Hướng Đông và Tống Hướng Hồng thấy bọn họ, buông tay Phùng Mai chạy qua đó, hai đứa một trái một xổm bên cạnh Tống đoàn trưởng, miệng ngừng hỏi câu cá , hỏi đến mức Tống đoàn trưởng phiền quá quát một câu: “Đừng chuyện vội.”
Kết quả dứt lời, Phùng Mai liền gân cổ lên hét một tiếng.
“Các câu cá ?”
Tống đoàn trưởng đầu quát: “Câu cái rắm, cá trong sông mấy thằng nhóc bơi lội dọa chạy hết .”
Khương Niệm , nhịn mím môi một cái.
Phùng Mai xổm xuống cạnh Tống đoàn trưởng vẻ xem xét, Khương Niệm về phía Lục Duật, thấy trong cái giỏ bên cạnh thật sự một con cá dài bằng cẳng tay , kinh ngạc một chút: “Anh thật sự câu cá ?”
Lục Duật và Tống Bạch đồng thời đầu cô, bọn họ còn tưởng là chị Phùng qua đây, ngờ là Khương Niệm.
Trong mắt Lục Duật đen thẫm vẫn còn chút ý : “Câu .”
Khương Niệm xổm xuống cạnh Lục Duật, im lặng lỗ băng đục, một lát cái cần bắt đầu lắc lư, chỉ thấy Lục Duật dùng sức nhấc lên, liền vung con cá lên mặt băng, Tống đoàn trưởng từ xa thấy, mắng: “Mẹ nó chứ, ông đây đổi ổ.”
Nói xong Tống đoàn trưởng liền về phía Lục Duật, cách xa đám nhóc bên cầu một chút.
Tống Bạch dậy nhặt cá giỏ, bên truyền đến giọng một đàn ông: “Tống Bạch, hèn ? Ngồi đó gì? Năm hai chúng hòa , năm nay còn dám thi nữa ?”
Người là Đường Trạch, hai là đ.á.n.h quen , Tống Bạch về điều đến đoàn ba, và Đường Trạch coi như ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, hơn nữa Tống Bạch là phó đoàn trưởng, còn áp một đầu, Đường Trạch rảnh rỗi là so tài với .
Tống Bạch “hừ” một tiếng, dậy qua: “Đến, ai thua giặt tất cho một tháng.”
Đường Trạch : “Không thành vấn đề!”
Khương Niệm bóng lưng Tống Bạch, đàn ông chạy nhanh dọc theo bờ sông, chạy cởi cúc áo, cô nhớ trong cốt truyện sách , Tống Bạch chỉ xuất hiện hai , cũng tình tiết điều về.
Là tác giả cố ý , là vì cốt truyện đổi ?
Ánh mắt cô vẫn luôn dõi theo Tống Bạch, trong đầu đang nghĩ chuyện cốt truyện, Tống đoàn trưởng đang chuyên tâm đ.á.n.h ổ, Phùng Mai chú ý tới ánh mắt Khương Niệm vẫn luôn chằm chằm Tống Bạch đằng xa, đắc ý , cảm thấy Khương Niệm chắc là để ý Tống Bạch .
Lục Duật theo tầm mắt Khương Niệm sang, lính từ nước lên đều mặc quần áo , Đường Trạch mặc quần đùi nhảy trong lỗ băng, bên chân Tống Bạch để quần áo, chỉ mặc một chiếc quần đùi, Khương Niệm mắt chớp về phía đó, đôi môi mỏng của đàn ông mím c.h.ặ.t vài phần: “Nhìn cái gì thế?”
Suy nghĩ của Khương Niệm vẫn chìm đắm trong cốt truyện, chợt thấy câu hỏi của Lục Duật, thế là ánh mắt tụ , bất ngờ thấy Tống Bạch mặc quần đùi, trần trụi, giống hệt Lục Duật, cao lớn chân dài, vai rộng eo thon, hơn nữa… hơn nữa còn cơ bụng.
Đầu óc cô chuyển kịp, miệng nhanh hơn một bước: “Cơ bụng.”
Cùng với việc Tống Bạch cắm đầu lao trong lỗ băng, Khương Niệm lúc mới ý thức cái gì!
Cô lúng túng siết c.h.ặ.t ngón tay, cứng ngắc đầu, chạm đôi mắt đen thẫm u ám của Lục Duật, cũng do trong lòng hổ , cô lờ mờ cảm thấy ánh mắt Lục Duật cô mang theo vài phần kinh ngạc và khinh thường.
Phùng Mai thấy, trong đầu ghép một chút mới hiểu Khương Niệm cái gì, lập tức nhịn ha hả.
Khương Niệm: …
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-120.html.]
Tống đoàn trưởng đục xong lỗ băng, liền thấy tiếng của Phùng Mai, giật một cái, ngẩng đầu trừng mắt sang: “Cái con mụ hổ cái , ngây ngô cái gì?”
Thấy Phùng Mai định , Khương Niệm phắt dậy, đỏ mặt trừng cô : “Chị im miệng!”
Nói xong cũng dám Lục Duật: “ lạnh, về đây.”
Sau đó xoay chạy mất.
Tống đoàn trưởng thấy Lục Duật ném cần , xách giỏ luôn, gọi: “Cậu gì đấy?”
Lục Duật đầu cũng ngoảnh : “Về nhà.”
Tống đoàn trưởng đ.á.n.h ổ xong, chỗ Lục Duật , tức giận : “Mẹ bà nó, sớm về tốn công sức đ.á.n.h ổ .”
Thấy Phùng Mai vẫn đang , tức giận quát: “Đừng nữa!”
Lục Duật đậy nắp nồi : "Không cần."
Tống Bạch sửng sốt một chút, còn đợi hỏi tại , liền đối phương tiếp tục : "Nhà nửa năm ở , về cũng tình hình thế nào, trong nhà thể chỗ ở, về nhà cũng là sang nhà hàng xóm ở tạm một đêm, đợi cơ hội chúng cùng về."
Tống Bạch thấy thế, cũng dập tắt suy nghĩ.
Khương Niệm ở trong phòng lâu, trời sắp tối mới , bưng bát đũa bếp, nghĩ là Lục Duật , ai ngờ liền thấy Lục Duật cửa bếp nhóm lửa.
Bước chân cô khựng một chút, kiên trì , đặt bát đũa lên bàn, chuẩn múc nước rửa sạch, liền Lục Duật : "Để đó , lát nữa rửa."
"Không ."
Khương Niệm pha chút nước nóng, nhanh nhẹn rửa sạch sẽ.
Lúc trời tối đen, Khương Niệm cố gắng quên sự quẫn bách buổi sáng: "Cơm tối ăn gì? Để chị ."
Lục Duật : "Mì tương trộn."
Không sợ Lục Duật , chỉ sợ một câu tùy tiện.
Thế là Khương Niệm bắt đầu nhào bột, Lục Duật dậy lấy thịt heo đông cứng như đá thái thành hạt lựu, Khương Niệm cạnh thớt, tay nhào bột trong chậu tráng men, Lục Duật thớt, bởi vì động tác thái rau, cánh tay thể tránh khỏi chạm Khương Niệm.
Anh rũ mắt thoáng qua Khương Niệm đang cúi đầu, đáy mắt thâm trầm hiện lên sự tìm tòi nghiên cứu khó nắm bắt.
Trải qua nửa năm chung sống , cho dù tính tình chị dâu đang dần đổi, nhưng vẫn nhận sự khác biệt.
Ví dụ như nhà Từ Yến.
Kiếp nhà Từ Yến cũng như , dựa theo quỹ đạo kiếp , Từ Yến và Lưu Cường bây giờ ly hôn , mà kiếp hai cùng cùng , cuộc sống hơn nhiều, một bước ngoặt khác ở Trịnh Hồng, tình cảnh hiện tại của Trịnh Hồng và kiếp trái ngược.