Khương Niệm bất ngờ khi hỏi chuyện , cô suy nghĩ kỹ một chút, thực cần thiết về nhà, nhưng nghĩ đến mấy tháng Khương thư cho cô, nhắc đến gả cô cho một góa vợ lớn tuổi. Nguyên chủ gả nhà họ Hứa bốn năm, hai năm đầu lúc bố chồng còn sống, lúc cho nguyên chủ tiền đều Khương và Khương Quốc cướp mất.
Sau khi bố chồng mất, Khương và Khương Quốc càng quá đáng hơn, cướp hết tiền Lục Duật gửi về, mà nguyên chủ đến bước đường c.h.ế.t, trách nhiệm của Khương và Khương Quốc càng lớn hơn, cô Lục Duật nghĩ thế nào, dù tiền lương mấy năm nay đều hời cho khác, nhưng trong lòng cô tức chịu .
Trước đó còn nghĩ cơ hội về nhà họ Khương một chuyến, đòi tiền nhà họ Khương cướp từ chỗ nguyên chủ những năm , mắt cơ hội đến .
Khương Niệm : “ về nhà một chuyến, đốt chút tiền cho bố và Hứa Thành.”
Lục Duật Khương Niệm đang cúi đầu, đáp: “ cùng chị về.”
Hai bộ về nhà, đường để những dấu chân dài, vai và đầu họ cũng vương một ít tuyết, Khương Niệm đến mái hiên phủi tuyết vai và tóc, định hỏi Lục Duật tối ăn gì, ngẩng đầu liền thấy ánh mắt lạnh lùng chằm chằm về phía bên trái.
Khương Niệm nghi hoặc cau mày, theo ánh mắt , liền thấy bức tường đất ngăn cách với nhà Từ Yến để mấy dấu chân tuyết, trong lòng cô thót một cái, phản ứng đầu tiên là nhà xem tiền và phiếu còn .
Dám trèo tường qua đây, là cả nhà Cốc Hà chạy .
Chỉ là Khương Niệm ngờ gan cả nhà Cốc Hà lớn như , dám chuyện trộm cắp trong đơn vị.
Cô giật dây đèn, liếc mắt liền thấy dấu chân tuyết mặt đất, trong lòng lập tức nén một cục tức, nhanh ch.óng mở tủ lục tìm, cô cất tiền kỹ, tiền lớn đều khâu trong một cái quần cũ vá víu, bình thường sẽ nghĩ đến, hộp sắt giấu trong góc tủ, bên trong đựng một phiếu dùng thường ngày và bảy đồng còn của cô, vốn dĩ mười hai, năm đồng là phí sinh hoạt thời gian của cô, còn cắt một cân thịt cho Phùng Mai để cảm ơn.
Cuối cùng Khương Niệm phát hiện, tiền trong quần vá mất, nhưng phiếu và tiền trong hộp sắt thấy nữa.
“Chị dâu, đồ mất ?”
Sắc mặt Khương Niệm chút lạnh, tức giận : “Mất bảy đồng và một phiếu.”
Cô cầm hộp sắt đang định sang nhà Từ Yến, thấy Lục Duật thẳng đến cửa sổ, Khương Niệm chợt nhớ tranh thêu của cô, chỉ tơ giường vò thành một đống, rối đến mức gỡ , vải thượng hạng thì còn, nhưng chỉ cô thêu kéo rút sợi nhăn nhúm, vải cũng rách một đường nhỏ.
Khương Niệm bao giờ tức giận như lúc , cô siết c.h.ặ.t hộp sắt, xoay chạy khỏi nhà, cô bây giờ tâm trạng xem bếp thiếu đồ ăn , một lòng đều ở tranh thêu.
Đây là sự đảm bảo công việc cô vất vả lắm mới ở thời đại , hai mươi ngày giao hàng, nhà họ Cốc bên cạnh phá hỏng!
Cô nhanh, tức giận kéo cổng sân , Lục Duật đưa tay nắm lấy cánh tay cô, khuôn mặt nhỏ nhắn phẫn nộ của Khương Niệm, vẫn là đầu tiên thấy cô bộc phát tính khí trực quan như : “ tìm của khoa bảo vệ, chị ở nhà đợi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-110.html.]
Khương Niệm lúc trong lòng là lửa giận, cũng màng giả vờ tính cách của , giọng điệu lạnh lùng cứng rắn: “Anh tìm khoa bảo vệ của , tìm bọn họ tính sổ!”
Nói xong hất tay Lục Duật định ngoài, Lục Duật ấn vai cô , lúc mới cảm thấy bờ vai lớp áo bông đơn bạc gầy yếu.
Dường như chỉ cần dùng chút sức là thể tổn thương xương cốt cô.
Lục Duật thả lỏng lực tay: “Những chuyện giao cho xử lý, chị bây giờ qua đó bọn họ thừa nhận thì thôi, chừng còn động thủ chị thương, tìm của khoa bảo vệ đến lục soát đồ đạc của bọn họ, chỉ bắt cả lẫn tang vật mới giải quyết sự việc, phiếu bộ đội phát đóng dấu, bọn họ cho dù giấu cũng vô dụng.”
Khương Niệm lúc bình tĩnh , nghĩ đến tính tình lý la lối om sòm của nhà họ Cốc và Từ Yến mấy ngày nay, bèn thả lỏng, ánh mắt thâm trầm của Lục Duật, gật đầu: “Vậy đợi .”
Lục Duật : “Chị về phòng đợi , bên ngoài lạnh.”
“Ừm.”
Trong lòng Khương Niệm đều là chuyện tranh thêu, xoay về phòng bên mép giường, trải phẳng tranh thêu, chỉ tơ rối tung rối mù, nén lửa giận và tính khí, cẩn thận từng chút gỡ chỉ tơ , cho đến khi gỡ một phần nhỏ, thấy bên cạnh truyền đến tiếng cãi vã của Cốc Hà, còn tiếng Từ Yến mắng , mắng cả nhà Cốc Hà là kẻ trộm, là kẻ cướp hổ.
Ngoài tiếng c.h.ử.i mắng của Cốc Hà, còn Lưu Nhị Trụ đang mắng Cốc Sơn.
Khương Niệm Cốc Sơn oa oa, lập tức lửa giận trong lòng bốc lên, trải phẳng chỉ tơ cất , cầm hộp sắt lạnh mặt chạy sang nhà Từ Yến.
Cửa nhà Từ Yến mở toang, trong sân một đống lớn nhỏ, vì động tĩnh nhà Từ Yến, các quân tẩu xung quanh cũng xem náo nhiệt, ngay cả Phùng Mai cũng đến . Tống đoàn trưởng chân mới về đến nhà, chân con nhà bác hai Lưu Cường trèo tường nhà Lục phó đoàn, chỉ trộm tiền và phiếu nhà Lục phó đoàn, còn phá hỏng tranh thêu và chỉ tơ của chị dâu Lục phó đoàn.
Chuyện ảnh hưởng vô cùng , Cốc Sơn là đứa trẻ mười tuổi, nhưng bố nó chịu trách nhiệm, còn bồi thường tiền và phiếu Lục phó đoàn mất, cũng như tài sản tổn thất, hơn nữa còn liên lụy đến Lưu Cường, ước chừng qua chuyện , con đường thăng chức của Lưu Cường sẽ khó , trợ cấp và tiền thưởng năm nay của đoàn bọn họ đều tong!
Tống đoàn trưởng tức đến mức cảm thấy lông mày cũng cháy !
Cả nhà là cái thứ gì !
Trong sân nhà Từ Yến, Lưu Cường tức đến mặt xanh mét, ngay mặt đ.á.n.h Cốc Sơn một trận, Cốc Sơn sấp mặt đất gân cổ lên sức , Từ Yến và Cốc Hà đ.á.n.h một trận, vẫn là của khoa bảo vệ kéo .