Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 105

Cập nhật lúc: 2026-03-02 06:52:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AJYX97Iug

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Niệm sửng sốt một chút, thử , đôi mắt mệt mỏi của Lục Duật, mặt lập tức hiện lên vẻ lo lắng: “Anh sốt .”

.”

Anh vẫn lặp câu đó như thường lệ.

Lục Duật uống xong nước nóng, thấy Khương Niệm đầu , khoảnh khắc đó đang gì, đưa tay nắm lấy cổ tay cô, đầu ngón tay vuốt ve vài cái khó phát hiện làn da mịn màng của phụ nữ.

Khàn giọng : “Chị dâu.”

Khương Niệm xoay : “Sao thế?”

Màu mắt Lục Duật đen thẫm, trong phòng tối, cho dù là ánh sáng trời cũng chiếu đáy mắt đen trầm của đàn ông, hỏi: “Chị dâu định ?”

Khương Niệm chút ngẩn , hiểu Lục Duật lúc , bèn giải thích: “ trạm y tế xem họ mở cửa , điều trạm y tế chắc trực đêm nhỉ?”

Lục Duật rũ mắt, một đoạn cổ tay mảnh khảnh nắm trong lòng bàn tay, đôi môi mỏng mím nhẹ vài phần, bỗng nhiên buông tay , : “ còn uống thêm chút nước nóng.”

Nói xong ho khan dữ dội vài tiếng.

Khương Niệm : “ rót thêm cho .”

Cô nhận lấy ca tráng men bếp rót thêm một ca nước nóng, đó bưng sang phòng bên cạnh đưa cho Lục Duật: “Anh uống , mua t.h.u.ố.c hạ sốt.”

Khương Niệm lúc vô cùng may mắn vì buồn ngủ, sớm phát hiện Lục Duật sốt, nếu cũng khó chịu bao lâu.

Gió bên ngoài lớn, Khương Niệm về phòng quàng chiếc khăn đỏ tự đan, rụt cổ chạy về phía trạm y tế, chạy vài bước, ngờ gặp Phùng Mai đường, ngẩn một chút gọi: “Chị Phùng, chị đấy?”

Phùng Mai đầu thấy Khương Niệm, tóc cô b.úi gáy, mặc áo bông màu hồng ngó sen, quàng khăn đỏ tươi tắn, khuôn mặt trắng nõn xinh , giống một góa phụ nhỏ, càng càng giống cô gái nhỏ chồng: “Lão Tống sốt , chị trạm y tế mua ít t.h.u.ố.c hạ sốt cho ông .”

Khương Niệm chút ngạc nhiên: “Tống đoàn trưởng cũng sốt ?”

Phùng Mai , : “Sao thế, Lục phó đoàn cũng sốt ?”

Khương Niệm gật đầu: “Em cũng định trạm y tế mua t.h.u.ố.c hạ sốt, thuận tiện mua ít t.h.u.ố.c cảm và t.h.u.ố.c ho.”

Thấy dáng vẻ quen thuộc của Phùng Mai, Khương Niệm nhịn tò mò hỏi: “Bọn họ mỗi cứu viện thiên tai tuyết trở về đều sẽ ốm một trận ?”

Trời dần sáng, nhưng hôm nay trời âm u, vẫn âm trầm.

Hai tàng cây, Phùng Mai : “Cũng năm nào cũng thế, tuyết mấy năm còn lớn hơn năm nay, lính cứu viện về cơ bản đều ngã bệnh, trạm y tế đều bận xuể, em nghĩ xem, bọn họ từng tuy thể rắn chắc, nhưng ở trong tuyết mùa đông hơn hai mươi ngày, ngày nào cũng ăn no mặc ấm, ăn lương khô lạnh, uống nước tuyết, quần áo và giày đều nước tuyết thấm ướt, cũng đồ , cho dù là sắt cũng chịu nổi, bệnh mới là lạ. Lão Tống mấy ngày về một đợt bệnh nhân, bọn họ đợt là về cuối cùng.”

Khương Niệm nghĩ đến sự vất vả của Lục Duật hai mươi ngày nay, càng cảm thấy sự dễ dàng của bộ đội con em nhân dân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-105.html.]

Cô lạnh đến sờ sờ mặt: “Vậy em tẩm bổ cho Lục Duật thật mới .”

Phùng Mai : “Em chị dâu thật xứng chức.”

Khương Niệm gì, cùng Phùng Mai đến trạm y tế, mấy ngày nay ốm nhiều, ở trạm y tế đều phiên trực ban, từng thức đến quầng mắt thâm đen, nhưng thấy lính hoặc nhà quân nhân đến, đều sẽ hỏi kỹ tình hình, đó kê t.h.u.ố.c theo triệu chứng.

Khương Niệm triệu chứng của Lục Duật, y tá trạm y tế lấy t.h.u.ố.c xong, Khương Niệm và Phùng Mai cùng về, đường về gặp Trần Phương và mấy quân tẩu, Trần Phương và Phùng Mai chuyện mối đối tượng cho Khương Niệm , hai gặp mặt là thuận mắt, chị trừng cô một cái thì là cô trừng chị một cái.

Đợi Trần Phương xa, Phùng Mai hừ một tiếng: “Xem Đường đoàn trưởng cũng ốm .”

Họ đến cửa nhà, liền thấy Từ Yến mặc áo bông dày , thấy Khương Niệm và Phùng Mai cũng ngẩn một chút: “Hai thế?”

Phùng Mai : “Mua t.h.u.ố.c.”

Từ Yến : “ lúc, cũng thế.”

Phùng Mai hỏi: “Bác hai nhà cô còn ầm ĩ ?”

Nhắc đến bọn họ Từ Yến liền sắc mặt , cô hừ lạnh một tiếng: “Bọn họ thấy Lưu Cường về , mất khí thế lúc mới đến, đợi hôm nay trời sáng bảo bọn họ , bọn họ nếu còn ở nữa, chịu nổi .”

Khương Niệm khá đồng cảm với Từ Yến, gặp họ hàng tồi tệ như .

Chân một Trịnh Hồng, chân đến một bà thím hai.

Ba qua loa vài câu, Từ Yến liền trạm y tế, Khương Niệm và Phùng Mai ai về nhà nấy, về nhà Khương Niệm liền lấy một viên t.h.u.ố.c hạ sốt phòng Lục Duật, rót thêm cho một ca nước nóng: “Anh uống t.h.u.ố.c hạ sốt , nấu cơm, ăn cơm xong uống t.h.u.ố.c cảm.”

Đây vẫn là đầu tiên Lục Duật đến đơn vị chăm sóc tỉ mỉ như .

Anh gật đầu: “Ừm.”

Cổ họng vẫn khàn đặc.

Khương Niệm bếp nấu chút cháo bí đỏ, xào hai món rau, hâm nóng mấy cái bánh bao bột mì trắng và bánh gạo nếp, đợi cơm xong, đặc biệt bưng phòng Lục Duật, đặt lên cái bàn gỗ nhỏ cạnh đầu giường : “Bên ngoài trời lạnh, đừng xuống nữa, cứ ăn giường , ăn xong dọn.”

Lục Duật Khương Niệm bận bận , đáy mắt chút nóng lên.

Anh còn đến mức yếu đuối cần chăm sóc chu đáo như , cho dù sốt cũng thể đến đội, luyện binh cũng thành vấn đề, nhưng Khương Niệm coi như bệnh nhân yếu đuối mà chăm sóc, Lục Duật đầu tiên nảy sinh ý nghĩ đen tối, giường thêm hai ngày.

Khương Niệm bếp lấy củi khô đến phòng Lục Duật nhóm lửa, cô chọc chọc chậu than, dùng tàn lửa trong bếp mồi lửa, nhét thêm chút củi , sức đốt một lúc, trong phòng cuối cùng cũng ấm lên, cô Lục Duật, thấy ăn cơm , hỏi: “Có uống thêm chút cháo ?”

 

 

Loading...