Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 103

Cập nhật lúc: 2026-03-02 06:52:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g64nEfD1e

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trận tuyết rơi đến nửa đêm thì tạnh, tuyết lớn, nhưng tuyết chân núi lớn hơn bên nhiều.

Lục Duật mười ngày , Khương Niệm một ở nhà, mỗi ngày trời xám xịt ngẩn ngơ, dăm bữa nửa tháng cũng thể thấy tiếng cãi vã truyền đến từ nhà Từ Yến, Phùng Mai rảnh rỗi thì qua dạo, chuyện với cô.

Mãi đến ngày Tết Dương lịch, cuối cùng cũng truyền đến tin tức của Lục Duật.

Vẫn là Phùng Mai cho cô , tối qua Chu Tuấn về một chuyến , Tống đoàn trưởng bảo Chu Tuấn nhắn lời cho Phùng Mai, bọn họ . Nghe ý của Phùng Mai, Lục Duật cũng bảo Chu Tuấn nhắn lời cho cô, bên đó thứ đều .

Trái tim treo lơ lửng hơn nửa tháng của Khương Niệm cuối cùng cũng yên tâm.

Từ khi Lục Duật , cô vẫn luôn lo lắng cho , lúc đầu Hứa Thành chính là vì cứu viện thiên tai tuyết dẫn đến thương, rơi kết cục bán bất toại, cô thở phào nhẹ nhõm, : “Không .”

Cô thêm mấy thanh củi khô chậu than, hỏi: “Chị Phùng, bọn họ khi nào về?”

Phùng Mai cầm kim cọ cọ lên da đầu, nghĩ một chút : “Năm ngoái hơn hai mươi ngày mới về, chắc cũng mấy ngày nữa thôi.”

Nói xong cô Khương Niệm đang cúi đầu gì, cân nhắc một chút mới : “Em lo lắng Lục phó đoàn giống như Hứa doanh trưởng ?”

Khương Niệm: …

Chúng thể đừng quạ đen thế ?

Biết Lục Duật bọn họ mấy ngày nữa về, tâm trạng Khương Niệm cũng hơn nhiều, hôm nay dậy thật sớm, xúc tuyết trong sân, cuối cùng xúc thành một đống lớn, tuyết bùn bẩn xúc một đống, tuyết sạch đắp một tuyết.

Khương Niệm hà nóng hai tay, đặt đầu tuyết lăn xong lên , quàng cho nó cái khăn quàng cổ màu đỏ cô đan tháng , cắm hai cái que nhỏ lên đầu, cạy hai chấm đen nhỏ từ củi cháy mắt, cuối cùng dùng ớt đỏ phơi khô cắm đầu, thành một cái mũi đỏ.

Cô chạy nhà hơ tay chậu than, bếp chuẩn nhào bột ủ bột, hấp chút bánh bao ngô và bánh bao bột mì trắng, còn thừa ít gạo nếp, định chút bánh gạo nếp. Buổi chiều Tống Hướng Đông qua một chuyến, trong tay bưng một bát cháo bột ngô nóng hổi, mặt đỏ bừng vì lạnh, lúc chuyện trong miệng phả trắng.

“Thím Khương, cái cháu , bảo để thím nếm thử.”

Khương Niệm nhận lấy bát bưng trong tay, lòng bàn tay nóng hổi, với Tống Hướng Đông: “Cảm ơn cháu.”

Tống Hướng Đông ngại ngùng : “Không cần cảm ơn ạ.”

Nói xong liền chạy ngoài nhà, nhớ một chuyện, đầu tiếp: “Thím Khương, lát nữa cháu qua lấy bát.”

Khương Niệm : “Được.”

Đợi Tống Hướng Đông , Khương Niệm dùng đũa khuấy khuấy cháo bột ngô, bên đổ nước ớt và giấm, cô khuấy khuấy nếm một miếng, chua chua cay cay, cũng khá ngon. Khương Niệm cách ăn , già thế hệ ở phương Bắc cơ bản đều .

Ông bà nội lúc cũng sẽ , điều họ dùng đều là bột mì trắng.

Trời sắp tối Tống Hướng Đông qua lấy bát, Khương Niệm gói cho nó mấy miếng bánh gạo nếp, Tống Hướng Đông kinh ngạc trừng to mắt, nhón một miếng nhỏ ăn , vị ngọt ngào lập tức tràn ngập trong miệng, thơm ngọt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-103.html.]

Khương Niệm : “Ngon ?”

Tống Hướng Đông vui vẻ gật đầu: “Ngon quá ạ, cảm ơn thím Khương, cháu mang về cho và Hướng Hồng cũng nếm thử.”

Khương Niệm mím môi một cái, xoay cất bánh bao và bánh gạo nếp , rửa sạch tay về phòng .

Phùng Mai chỉ Lục Duật bọn họ mấy ngày nữa về, cụ thể cũng ngày nào.

Bên ngoài nổi gió, Khương Niệm trùm trong chăn cũng thể thấy tiếng gió rít gào, cô mơ mơ màng màng ngủ đến nửa đêm lạnh tỉnh, mở mắt liền phát hiện lăn mép giường, chăn ở bên trong giường, chỉ đắp một góc, lạnh đến rùng , kéo chăn quấn c.h.ặ.t .

Gió bên ngoài hình như lớn hơn , Khương Niệm đang định ngủ tiếp, bỗng nhiên thấy trong tiếng gió từng trận ho khan.

Nghe như giọng Lục Duật.

Chẳng lẽ là về ?!

Khương Niệm nhanh ch.óng mặc áo bông quần bông, giày bông mò mẫm đến cửa phòng, nắm lấy khung cửa kéo một khe hở, thấy trong sân nhỏ tối om hiện một hình cao lớn rắn rỏi, đàn ông trong bếp, ngay đó trong bếp liền sáng đèn.

Không cần nghĩ, Lục Duật trèo tường .

Cô quấn c.h.ặ.t áo bông, đóng cửa phòng chạy chậm bếp, hơn hai mươi ngày gặp, tối nay chợt thấy Lục Duật, trong lòng Khương Niệm loại cảm giác yên tâm và an nên lời, cô chạy đến cửa bếp, đúng lúc đụng Lục Duật đóng tủ xoay .

Trong mắt Khương Niệm đều là vui mừng, giọng cũng trong trẻo dễ : “Anh cuối cùng cũng về .”

Lục Duật ngẩn , Khương Niệm ở cửa phòng, cô xõa tóc, vài sợi tóc vương mặt, tôn lên khuôn mặt càng thêm trắng nõn xinh , đặc biệt là khi , lộ hàm răng trắng bóng, trong mắt cũng như ẩn chứa ánh rực rỡ.

Tim đập thình thịch một cái rõ lý do, đáy mắt đen thẫm ánh lên ý dịu dàng: “Ừm, về .”

Khương Niệm thấy cầm bánh bao lạnh trong tay, bước tới lấy cái bát trong tay : “Đừng ăn đồ lạnh, chút canh bột nóng hổi cho ăn.”

Lục Duật nắm tay đưa lên miệng ho vài tiếng: “Không cần phiền phức thế .”

“Không .”

Tâm trạng Khương Niệm khá mím môi , đó ngẩng đầu Lục Duật: “Anh phòng , phòng ấm hơn chút.”

Ánh sáng vàng ấm áp chiếu lên khuôn mặt ánh của Khương Niệm, trong lòng Lục Duật dâng lên từng dòng nước ấm, nén sự ngứa ngáy trong cổ họng, kìm nén cơn ho, khàn giọng hỏi một câu: “Chị dâu trông vẻ vui?”

Khương Niệm cúi đầu nhét lõi ngô bếp, thấy lời Lục Duật, thuận miệng : “Anh về đương nhiên vui.”

Nói xong cũng cảm thấy gì, dậy đến tủ lấy bột mì, thấy Lục Duật vẫn ở cửa bếp, bèn cau mày, nghi hoặc : “Sao còn đây? Mau phòng sưởi ấm một lát, đợi nấu cơm xong sang phòng đốt chậu than, xua bớt lạnh trong phòng.”

 

 

Loading...