Xử lý xong đống việc rắc rối , lúc Lục Trạm bệnh viện là nửa đêm về sáng.
Ánh đèn trong phòng bệnh chỉnh tối, vầng sáng vàng ấm áp bao phủ lên giường bệnh.
Tô Man ngủ , sắc mặt dù vẫn nhợt nhạt nhưng nhịp thở bình hơn nhiều.
Đại Bảo gục xuống chiếc bàn nhỏ bên cạnh giường ngủ say, tay vẫn nắm c.h.ặ.t chiếc "khiên" bằng mảnh gỗ.
Nhị Bảo thì thu một chiếc giường trống khác, dang tay chân mà ngáy khò khò.
Còn sinh linh nhỏ bé chào đời thì đang trong chiếc nôi nhỏ cạnh Tô Man.
Một cục nhỏ xinh xắn như tạc bằng phấn bằng ngọc, nhắm nghiền mắt, khuôn miệng thỉnh thoảng mấp máy vài cái như thể đang mơ thấy giấc mộng nào đó.
Khung cảnh ấm áp khiến thấy xót xa.
Lục Trạm ở cửa, dám bước .
Anh những yêu thương nhất trong căn phòng , lòng như tảng đá nặng nghìn cân đè nén khiến thở nổi.
Anh cúi đầu bản .
Một bộ quân phục mới tinh dù che những vết sẹo nhưng giấu nổi chiếc chân đang bó bột dày cộm.
Lời của bác sĩ vẫn còn vang vọng bên tai: "Đoàn trưởng Lục, vết thương ở chân của ảnh hưởng đến thần kinh, tuy giữ chân nhưng ... e là khó thể chạy nhảy như . Nếu tiếp tục dẫn quân ở tuyến đầu thì lẽ..."
Tàn tật.
Hai chữ đối với một quân nhân kiêu hãnh mà , còn khó chịu hơn cả cái c.h.ế.t.
Lục Trạm siết c.h.ặ.t chiếc gậy chống trong tay, các đốt ngón tay trắng bệch.
Anh rút từ túi áo n.g.ự.c tờ giấy sẵn từ lúc ở Trung đoàn bộ.
"Đơn xin chuyển ngành".
Chỉ cần nộp lên, sẽ còn là Trung đoàn trưởng nữa.
Anh sẽ trở thành một tàn tật bước khập khiễng, nhận khoản tiền trợ cấp ít ỏi.
Anh cho cô vinh quang, cũng bảo vệ cô chu .
Có lẽ, buông tay mới là sự bảo vệ nhất dành cho cô?
Lục Trạm nghiến răng, đáy mắt đầy sự đau khổ và giằng xé.
Anh khẽ đẩy cửa, chạm mặt cô thêm một nữa sẽ lặng lẽ rời , giống như lúc đến, mang theo một áng mây nào.
Anh nhẹ bước, lê chiếc chân đau nhích đến bên giường.
Nhìn khuôn mặt gầy trông thấy của Tô Man, lòng Lục Trạm như rỉ m.á.u.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay sắp chạm da thịt Tô Man.
Tô Man vốn đang ngủ say đột nhiên mở mắt.
Đôi mắt đào hoa trong veo, gì chút buồn ngủ nào?
"Muốn chạy ?"
Giọng Tô Man nhẹ nhưng mang theo một sự uy nghiêm khiến thể kháng cự.
Tay Lục Trạm khựng giữa trung, tờ đơn xin kịp cất kẹp tay đầy gượng gạo.
"Anh... chạy." Lục Trạm chột giấu tờ giấy lưng, "Anh chỉ là... chỉ là đến thăm em thôi."
"Đưa đây." Tô Man đưa tay , xòe lòng bàn tay, "Giấu gì thế? Thư tình ?"
Lục Trạm mím môi, chịu đưa.
Tô Man hai lời, trực tiếp chống dậy, dù vết thương đau nhưng động tác của cô nhanh đến kinh ngạc, giật phắt lấy tờ giấy đó.
Dưới ánh đèn lờ mờ, Tô Man rõ những chữ bên .
"Đơn xin chuyển ngành".
Lý do xin: Do thương dẫn đến tàn tật, thể đảm nhiệm công tác chỉ huy tuyến đầu, xin chuyển ngành về quê nhà...
"Xoạt ——!"
Một tiếng xé giấy vang lên lanh lảnh khắp phòng bệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-lac-vao-ky-tuc-xa-nam-quan-khu-duoc-thu-truong-cam-duc-cung-chieu-den-phat-khoc/chuong-64-song-ngam-dem-khuya-anh-muon-day-co-ra-co-lai-om-cang-chat.html.]
Trong ánh mắt kinh ngạc của Lục Trạm, Tô Man cảm xúc xé tờ đơn đôi.
Sau đó chập , tiếp tục xé.
Cho đến khi nó biến thành những mảnh vụn như hoa tuyết, cô mới tung tay hất thẳng mặt Lục Trạm.
"Lục Trạm, là đàn ông hả?"
Tô Man chỉ tay mũi , hạ thấp giọng mắng, nhưng vành mắt lập tức đỏ hoe.
"Chút vết thương mà lính đào ngũ? Chút khó khăn bỏ rơi em?"
"Anh nghĩ là ai? Đấng cứu thế chắc? Anh tưởng thì em sẽ sống ?"
"Em cho , bao giờ chuyện đó!"
Tô Man túm c.h.ặ.t lấy cổ áo Lục Trạm, kéo hình cao lớn của về phía .
Khoảng cách hai gần trong gang tấc, thở giao hòa.
"Trước đây... bao sóng gió đều qua , lúc còn khó khăn hơn thế nhiều, chẳng chúng cũng vượt qua ?"
Tô Man suýt nữa lỡ lời chuyện kiếp , vội vàng đổi giọng.
"Chân gãy thì ? Gãy thì em gậy chống cho ! Chữa khỏi thì em nuôi cả đời!"
"Em tiền! Em xưởng! Em tay nghề!"
"Chẳng bảo về đây tìm em tính sổ ? Chẳng bảo trả sạch nợ nần cho em cả vốn lẫn lời ?"
"Giờ quỵt nợ? Đừng mơ!"
Tô Man càng càng xúc động, nước mắt lã chã rơi xuống, thấm mu bàn tay Lục Trạm, nóng hổi khiến rùng .
"Tô Man..." Lục Trạm phụ nữ mắt đang hung dữ nhưng đầy tình si , cổ họng như nghẹn bởi một cục bông.
"Đừng gọi tên em! Gọi là vợ!" Tô Man bá đạo lệnh.
"Vợ ơi..." Giọng Lục Trạm nghẹn ngào.
Anh vứt gậy chống, quỳ một chân bên giường, vùi đầu thật sâu lòng Tô Man, ôm c.h.ặ.t lấy eo cô.
"Anh sai ... Anh chỉ sợ... sợ liên lụy đến em..."
"Đồ ngốc." Tô Man đưa tay ôm lấy đầu , ngón tay luồn qua mái tóc, dịu dàng vuốt ve, "Vợ chồng vốn dĩ là một thể. Anh phiền em, em phiền , thế mới gọi là sống đời với ."
"Hơn nữa, ai bảo chân phế ?" Trong mắt Tô Man lóe lên một tia sáng tinh quái, "Em cách chữa khỏi cho !"
"Thật ?" Lục Trạm đột ngột ngẩng đầu, trong mắt bùng lên hy vọng.
"Thật." Tô Man tự tin gật đầu, "Đừng quên em là ai. Em thần thông quảng đại đấy."
"Từ ngày mai bắt đầu phục hồi chức năng thật cho em! Nếu dám lười biếng, em sẽ dắt con gả cho Trần Húc!"
Lại là câu đe dọa .
, Lục Trạm thấy cảm thấy vô cùng lọt tai.
Anh dậy, bên giường. Anh Tô Man, đứa trẻ trong nôi.
Tảng băng trong lòng tan chảy.
"Được." Lục Trạm nắm lấy tay Tô Man, đặt lên môi hôn, "Anh sẽ tập luyện. Dù lột một lớp da, cũng sẽ dậy nữa."
"Vì em, vì con, và cũng vì... bộ quân phục ."
Ngoài cửa sổ, tia nắng ban mai đầu tiên xuyên qua lớp mây.
Một ngày mới bắt đầu.
Chỉ cần họ ở bên , khó khăn nào là thể vượt qua.
Tô Man góc nghiêng kiên nghị của Lục Trạm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ .
Kiếp , cô chỉ dậy, mà còn cao hơn, xa hơn.
Bởi vì, là chiến thần của cô.