Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị - Chương 82

Cập nhật lúc: 2026-02-14 17:02:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chị xinh quá!! Là Thất tiên nữ hạ phàm.”

“Là Chức Nữ xinh nhất!”

“Là chị Hằng Nga.”

Khương Song Linh: “…”

Đứa trẻ học hai ngày, bây giờ ngay cả Thất tiên nữ và Hằng Nga cũng .

Tề Việt bên cạnh cô, gật đầu chắp tay lưng, nghiêm túc : “Mẹ của Tề Nhất .”

Khương Song Linh , cô cảm thấy thiệt , lời tâng bốc của hai đứa trẻ cao cấp bằng lời cô tự khen .

Cô ôm hai đứa trẻ , véo má mỗi đứa một cái.

“Sau chúng cùng mặc đồ mới chụp ảnh gia đình nhé.”

Khương Song Linh xong, đang định về phòng đồ, phát hiện Tề Hành đang im lặng ở cửa.

Có lẽ vì tiếng tâng bốc của bọn trẻ quá lớn, cô cũng lời tâng bốc của chúng choáng váng, nên mới để ý đến về.

Trong khoảnh khắc cô , trong mắt Tề Hành lóe lên một tia kinh ngạc, kịp kỹ, đồng chí Tề Đại Lực phấn khích chạy về phía .

“Ba!! Mặc đồ mới chụp ảnh gia đình.” Tề Việt phấn khích ôm lấy đùi Tề Hành, gần mực thì đen gần đèn thì rạng, tư thế ôm đùi học từ Khương Triệt.

Hơn nữa còn học đến mức xuất sắc hơn cả bản gốc.

cũng là Tề Đại Lực.

“Ba, chụp ảnh!!”

Trẻ con thời khao khát chụp ảnh.

Tề Hành ôm con lòng, lướt qua quần áo của hai đứa trẻ, phụ nữ tóc dài ngang eo mặt.

Tề Hành mím môi, gì.

Khương Song Linh: “…”

Khương Song Linh chút ngại ngùng véo eo váy, là ảo giác của cô , nếu cảm thấy dường như từ biểu cảm của đàn ông mặt chút tủi .

… Chắc là ảo giác thôi.

Vì còn chuẩn học lớp đào tạo mỹ thuật, quần áo của Tề Hành lẽ đợi vài ngày nữa mới xong.

Cho dù đối phương dùng ánh mắt đó cô thế nào nữa, cô cũng định học xong buổi đầu tiên ở lớp mỹ thuật mới bắt đầu quần áo cho .

“Em đồ đây.”

Khương Song Linh chạy như trốn về phòng, ở ngoài thêm một khắc nữa, cảm giác chột trong sẽ tràn mất.

Là chột đối phương .

Tối ăn cơm xong, cả nhà quây quần bên chiếc radio tin tức, trong khu gia thuộc đột nhiên vang lên một trận ồn ào.

Là tiếng cãi vã của một gia đình, cùng với tiếng la hét của trẻ con, trong đêm yên tĩnh trở nên đặc biệt vang dội, như sấm sét nổ tung cả khu gia thuộc.

Giữa giọng đầy cảm xúc của phát thanh viên, Khương Song Linh và cũng thấy động tĩnh bên ngoài.

Khương Song Linh nghiêng tai một lúc, đoán rằng chắc là phụ nhà nào đó đang dạy dỗ đứa con nghịch ngợm.

Tề Việt và Khương Triệt nghiêng đầu, cũng thấy động tĩnh bên ngoài, Tề Việt, nhóc , vặn to âm lượng radio lên.

Lúc trong radio bắt đầu phát nhạc, Tề Việt và Khương Triệt, hai củ khoai tây lùn, cùng nghêu ngao theo.

Khương Song Linh cũng nhịn mà nghêu ngao theo, chỉ Tề Hành im một bên, một lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/chuong-82.html.]

Khương Song Linh thầm nghĩ mà mở miệng, chắc chắn sẽ hát lạc điệu.

đối phương dùng giọng lạnh lùng đó hát lạc điệu.

Khương Song Linh cẩn thận lời bài hát, thực quen thuộc với giai điệu , vì khu gia thuộc cũng thường xuyên phát bài hát , hai đứa nhỏ cũng thể nghêu ngao theo.

Hay cách khác, trong khu gia thuộc ai cũng thể nghêu ngao .

Cô thầm nhẩm lời bài hát, đột nhiên như nhớ điều gì, lặng lẽ liếc Tề Hành.

Chưa kịp nắm bắt tia sáng lóe lên, bên ngoài ồn ào náo nhiệt, vị phụ tức giận dường như đuổi theo đứa con nghịch ngợm ngoài, cũng kinh động những khác trong khu gia thuộc xem.

Giọng của chị Tống vang lên rõ rệt giữa một đám tạp âm: “Nhà họ Ngưu, chuyện gì ??”

“Thằng nhóc con đừng chạy!!”

“Nó còn đổi tên??! Đổi cái gì mà đổi… đổi thành cái quái gì, còn con trai nhà khác??!!”

“Con đổi tên, con mang họ Ngưu của ba, đồ bò ngốc…”

Trong đêm tối, nhiều trong khu gia thuộc mở cửa sân nhà bước , thấy Ngưu chính ủy đang đuổi theo con trai, Ngưu Gia Đống, đứa trẻ gầy gò đen nhẻm như con khỉ, chạy trong đêm vô cùng lanh lẹ, tìm một chỗ trốn .

“Đứa trẻ ? Đứa trẻ ở ?”

“Ngưu chính ủy, chuyện với con cho t.ử tế.”

“Mau tìm con về !”

Khương Song Linh và Tề Hành cũng dắt con ngoài, tương tự, Hà đoàn trưởng nhà bên cạnh cũng xem náo nhiệt.

Một đám các chị dâu trong khu gia thuộc đang khuyên Ngưu chính ủy bớt giận, đừng đ.á.n.h con.

“Trẻ con còn nhỏ, hiểu chuyện, nó chỉ bừa thôi.”

“Có gì mà tức giận chứ.”

“Bỏ thắt lưng xuống, đ.á.n.h con…”

“Mau tìm con về , cẩn thận đêm hôm vấp ngã!”

, lão Ngưu, ông gì mà tức giận, con nít chỉ đùa thôi mà, hôm nay con gái nhà về còn đổi tên thành Hoa Minh Minh đấy, ông xem cho qua chứ tức giận .” Chu phó đoàn trưởng giảng hòa.

Mộng Vân Thường

Ngưu chính ủy hung hăng lườm ông một cái, lời của Chu phó đoàn trưởng những ông nguôi giận, mà còn như đổ thêm dầu lửa.

Chỉ vì… trong cả khu gia thuộc , ai họ Hoa, nhưng nhà bên cạnh ông , họ Soái.

Thằng nhóc con đổi tên thành họ Soái, chẳng lẽ là con trai nhà khác ??!!

Khương Song Linh dắt con ngoài, những lời , hóa trận dạy dỗ đứa con nghịch ngợm tối nay, là do trò đùa đổi tên của bọn trẻ buổi sáng gây .

Tề Việt và Khương Triệt, hai kẻ đầu sỏ, lúc ngoan ngoãn như những em bé ngoan nép đùi hai lớn bên cạnh.

Khương Song Linh: “…”

Đột nhiên phát hiện hai đứa nhóc nhà cũng thời thế.

Hà đoàn trưởng bên cạnh ha hả: “Tức giận ? Tức giận cũng thôi, đổi cũng tức giận, nếu thằng nhóc nhà đổi sang họ Tề, xem lão t.ử đ.á.n.h c.h.ế.t nó —”

 

 

Loading...