Đống "quần áo " mà đối phương ném tới, đều là mấy bộ đồ hoa nhí quê mùa lòe loẹt, Khương Song Linh cảm thấy vô cùng cạn lời.
Cô kinh ngạc là vì mấy bộ đồ quê mùa đều là quần áo yêu thích mà ngày thường Khương Hồng Bình coi như bảo bối, lúc hào phóng ném tới mặt cô thế?
Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo.
Mộng Vân Thường
Thấy cô cần, Khương Hồng Bình cũng thôi, cất quần áo . Lúc cô thật lòng thật mong Khương Song Linh thể mắt Tề doanh trưởng, mối hôn sự đừng xảy chuyện ngoài ý .
Sở dĩ hào phóng lấy quần áo , là vì... Khương Hồng Bình của mấy chục năm cũng chướng mắt đống quần áo quê mùa .
Gu thẩm mỹ thời trẻ của cô quả thực lắm.
Khương Song Linh mặc kệ cô , mà thất thần trong gương.
Thiếu nữ trong gương giống hệt cô năm mười bảy mười tám tuổi, lông mày thanh tú nhướng lên, đôi mắt linh động như chứa nước thu, cứ lẳng lặng đó, phong thái thản nhiên tự tại, giống như bước từ trong tranh.
Cô và Khương Song Linh của thời đại chỉ giống về ngoại hình, chất da cũng giống , đều là thể chất phơi đen, một khi phơi nắng gắt, tuy sẽ đen nhưng nhanh sẽ bong da trắng .
Làn da trắng nõn đặc biệt mịn màng, mọc mụn cũng nám, thuộc loại da thiên khô. Khương Song Linh từ nhỏ thích ăn cá, bạn học đều trêu chọc da cô trắng mịn như thịt cá.
Mẹ cô cũng thích ăn cá, cô chính là thừa hưởng chất da của .
Mẹ của Khương Song Linh thời đại là con gái nhà chài lưới, cũng thường xuyên ăn cá.
Khương Song Linh cầm kéo, tỉa đuôi tóc một chút, tết hai b.í.m tóc đuôi sam thả n.g.ự.c, ngước mắt trong gương.
Tuy hơn nửa tháng , nhưng cô vẫn cảm thấy mới lạ với dáng vẻ của .
Sau khi nghiệp cấp ba, cô liền uốn tóc xoăn, những năm tháng đó luôn giữ hình tượng mỹ nhân tóc xoăn quyến rũ trưởng thành.
Bây giờ trong gương mặc một bộ quần áo màu xanh xám đơn sắc, hai b.í.m tóc đuôi sam dài ngang lưng rủ n.g.ự.c, cảm giác thanh thuần ập mặt.
Cũng khá xinh đấy chứ.
Có thể giả khuôn mặt mối tình đầu ngây ngô.
Khương Song Linh: "..."
Sở dĩ mỗi ngày chăm chỉ tết tóc đuôi sam, chính là để bản thanh thuần trẻ trung thế , cũng chỉ ở thời đại mới thể tết tóc đuôi sam đường mà khác bằng ánh mắt kỳ quặc.
Có đôi khi, sờ b.í.m tóc n.g.ự.c, khụ khụ... cũng cảm thấy già đầu còn đỏ mặt.
Cô quý mái tóc dài đen ngang lưng , là "tài sản" mà cô tuyệt đối nuôi .
Khương Hồng Bình giường kìm về phía chị họ, thì thôi, trong lòng bức bối khó chịu.
Đối phương mặc bộ đồ xanh xám đơn giản, tôn lên làn da càng thêm trắng nõn, ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu lên cô, quanh như bao phủ bởi một tầng hào quang, khi giơ tay lên, mạch m.á.u xanh nhạt ẩn hiện.
Cũng ảo giác của Khương Hồng Bình , cô cảm thấy khi chị họ khỏi bệnh, trở nên xinh hơn, cử chỉ càng khí chất hơn.
Khương Hồng Bình c.ắ.n môi, âm thầm so bì, nghiêm túc trang điểm chải chuốt một lượt.
Mẹ con Từ Hữu Phượng xách giỏ rau heo về nhà, liền thấy mấy chạy về một hướng.
"Có chuyện gì thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/chuong-8.html.]
"Nhà họ Khương đến, xem náo nhiệt ."
"Người nào đến thế?"
"Đối tượng sĩ quan của cô cả nhà họ Khương."
"Cái kế hả? Thật á?!"
...
Trương Hồng Mai những lời thì tâm tư rục rịch, cô dùng khuỷu tay đẩy Từ Hữu Phượng: "Mẹ, cũng xem náo nhiệt ."
"Được thôi."
Lời tiếng về hôn sự của Khương Song Linh trong thôn sắp truyền khắp nơi , náo nhiệt thế hiếm lắm.
Người trong thôn ít hoạt động giải trí, náo nhiệt để xem, đều ùa tới.
Trương Hồng Mai xoay trộm, cô xem náo nhiệt, cô xem trò .
"Mẹ, Khương Song Linh tìm một sĩ quan ba bốn mươi tuổi, xem sĩ quan đó khi nào trông giống đội trưởng dân quân ? Ha ha, mặt đen như than, đầy thịt ngang, trông già chát..."
Trương Hồng Mai kiễng chân ngó xung quanh, đám thanh niên trí thức xem náo nhiệt .
Cô thích một nam thanh niên trí thức họ Lâm, mà nam thanh niên trí thức đó ý với Khương Song Linh. Bây giờ Khương Song Linh vì vợ sĩ quan, sắp gả cho đàn ông hai đời vợ già , Trương Hồng Mai thật kéo thanh niên trí thức Lâm đến xem náo nhiệt.
Để rõ bộ mặt thật của Khương Song Linh.
Trong lúc đau khổ buồn bã, sẽ thích cô đang ân cần quan tâm ở bên cạnh.
Trong sân nhà họ Khương một cây đào, những cành cây khẳng khiu điểm xuyết vài đóa hoa đỏ thắm, gió xuân lay động những đốm hoa đào, loáng thoáng thể thấy một bóng cao ráo mặc quân phục màu xanh lá.
Khi Từ Hữu Phượng dẫn con gái tới, bên ngoài sân nhà họ Khương vây quanh một đám xem náo nhiệt. Rõ ràng đường tới ai nấy đều mồm năm miệng mười ngừng, lúc kỳ lạ im bặt.
Người nọ khẽ nâng vành mũ, đường nét nghiêng tuấn tú phơi bày ánh mặt trời. Đây là một khuôn mặt cực kỳ , nhưng khiến gió xuân se lạnh thấm đẫm một luồng sát khí khiến sợ hãi.
Mãi một lúc , bên ngoài sân mới dần tìm giọng của .
Bà Ba Mạnh mặt Từ Hữu Phượng kích động : "Cậu trông tuấn tú quá!"
Bà miệng , cây gậy trong tay cũng run rẩy ngừng: "Trông trẻ lắm, kết hôn nhỉ? giới thiệu cháu gái cho ."
"Hôm nay nhà họ Khương đến ? Đối tượng giới thiệu cho cô cả? Không là trưởng gì đó ?"
"Tề doanh trưởng."
"... Sao thấy nhỉ? Cậu là ai?"
"Có thể là lính trướng Tề doanh trưởng ?"
"Lính trướng á!?" Bà Ba Mạnh vui mừng mặt, mấy bên cạnh mắt cũng sáng lên, đều cùng suy nghĩ.