Tề Việt bên cạnh bé, khuôn mặt nhỏ vốn còn bướng bỉnh khi thấy mắt Khương Song Linh, lập tức chút tay chân luống cuống.
"Chị ơi..." Bé Khương Triệt vô cùng lo lắng.
Tề Việt há miệng, vốn định cùng Khương Triệt kêu lên, nhưng chữ đến bên miệng, thế nào cũng kêu , cuối cùng căng mặt, đầu hổ má cũng phồng lên theo, khô khốc nặn một câu: "Bà nội , đàn ông nhà họ Tề chúng , đổ m.á.u đổ lệ."
"Chị nhà ..." Khương Triệt ở bên cạnh phản bác, chỉ điều giọng bé nhỏ, non nớt.
"Bà rõ ràng "
Khương Song Linh lau nước mắt mặt, kéo hai đứa trẻ qua, lượt nhéo khuôn mặt nhỏ một cái, khẽ : "Được , chị , chị chỉ là tương đậu dính mắt, hun thôi."
Tương đậu của chị Tống, sức chiến đấu cũng quá mạnh !
... Lần chị sẽ tặng đậu phụ Tứ Xuyên chứ?
Khương Song Linh chút kinh hãi nuốt nước miếng.
Lúc nhà chị Tống.
"Mẹ, chị gái trông quá!"
"Mẹ, lúc nấu thịt cho nhiều tương đậu chút!"
"Mẹ cho các con ít đậu phụ Tứ Xuyên, bên trong cho thêm thịt băm, chan lên cơm thơm lắm."
Chồng chị về liền ngửi thấy một mùi cay nồng xộc lên trời: "Anh đây nếu về một chuyến, còn mấy con em ăn mảnh."
"Lão tam ai thế? Có ai từng tới ."
Chị Tống : "Người nhà Tề doanh trưởng, mới chuyển đến, trông xinh lắm, còn là học sinh cấp ba."
Chồng chị kinh ngạc: "Thật ? Học sinh cấp ba cơ ."
"Tính cách thế nào?"
"Nhìn khá dịu dàng hào phóng, xinh giống mấy cô gái trong đoàn văn công."
"Thật ?" Chồng chị là Chính ủy Trung đoàn 3, bình thường công tác tư tưởng, cũng ít chuyện thú vị, nhịn kỳ quái : "Tề Hành thể thích kiểu ?"
"Cô gái trẻ trung xinh , đàn ông ai mà thích."
Mộng Vân Thường
"Anh thì giống bọn họ, thích nấu ăn ngon."
Chu sư trưởng và Tống chính ủy cùng trở về, đó về đến nhà , phát hiện trong vườn rau thiếu mất ít đồ.
"Nhà đến ?"
"Em gọi cô gái nhà họ Khương qua, cho cô ít hạt giống rau và cây giống, dù mới chuyển đến, cái gì cũng chuẩn , đất cửa đều bỏ hoang..."
Vừa bà đến chuyện , Chu Tiên Dũng bận rộn hơn nửa ngày nhớ , cô gái nhà họ Khương, đó chẳng là vợ mới cưới của Tề Hành? Ông trừng mắt phụ nữ mắt liên tục trách móc: "Bà đấy bà đấy, bà xem bà cái chuyện gì thế ."
Ông day day mi tâm: "Loạn điểm uyên ương phổ, bà bảo xứng đáng với thủ trưởng cũ."
Diêu Bình Lang xua tay, vẻ đắc ý: "Lão Chu, ông đừng ở đây châm chọc khiêu khích nữa, thấy đôi vợ chồng trẻ khá ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/chuong-32.html.]
"Ông giới thiệu cho cô gái nhà họ Lâm, mới là với thủ trưởng cũ, cô gái tính tình nóng nảy, ông tin là thể đ.á.n.h luôn ."
"Hai mà ở bên , đó chính là t.h.u.ố.c nổ gặp tàn lửa, nổ long trời lở đất, thấy vẫn là cô gái nhà họ Khương thích hợp." Vừa nhớ tới Khương Song Linh gặp đó, Diêu Bình Lang hài lòng gật đầu.
Chu Tiên Dũng kéo cái ghế xuống kiểu đại mã kim đao mặt vợ: "Được, ngược bà xem tính cách cô gái nhà họ Khương thế nào."
"Sinh xinh , thấy là một cô gái dịu dàng hiểu lễ phép, cũng từng học cấp ba, là văn hóa, giống cô gái nông thôn bình thường."
"Nhìn xinh ?? Yếu đuối mong manh?? Giọng ngọt ?"
"Ngọt, ngọt, giọng cô cực kỳ, là phụ nữ còn thấy , nếu mà hát lên , nhất định giống như chim hoàng ."
Chu sư trưởng ném cho một ánh mắt khinh thường lạnh lùng: "Vậy cái chẳng giống hệt mấy cô gái đoàn văn công ?"
Diêu Bình Lang: "..."
"Bà nghĩ Tề Hành thể thích kiểu ?"
Diêu Bình Lang: "..."
" nhớ cái cô Tiểu Trần , cũng là hát hò? Giọng ca nhiều chiến sĩ khen ngợi?"
Diêu Bình Lang: "..."
Cô Tiểu Trần chính là mắng ở cổng doanh trại.
Lúc đổi thành Chu sư trưởng chiếm thế thượng phong, ông hừ hừ vài tiếng: "Xem bà còn lời nào để chứ gì, thấy bà cứ đợi xem cô gái nhà họ Khương ngày mai sưng mắt đến gặp bà."
Khương Song Linh lau sạch giọt nước mặt, soi gương thấy mắt vẫn đỏ hoe, nhưng còn đau rát nữa, cô cũng chẳng để ý lắm, băm miếng thịt lợn tươi thành thịt băm, dùng gia vị pha ướp.
Trong lúc ướp thịt, cô bắt đầu nhào bột, buổi tối định bánh bao ăn.
Đổ một cân rưỡi bột mì, trong đó một cân định vỏ bánh bao, nửa cân còn dùng màn thầu sữa.
Hai loại bột mì ở trong bát khác , cô đổ sữa bột Tề Hành mua đó nửa cân bột mì, một mùi sữa nồng nàn lập tức bay .
Nhào bột xong vo thành cục, cô xử lý nhân thịt đang ướp, thái cà rốt hành lá thành hình hạt lựu, đổ thêm ít mỡ lợn .
Trộn nhân thịt xong, cô cầm lấy cục bột lớn nhất , cắt thành từng đoạn nhỏ, bắt đầu chấm nước bánh bao.
Cô quen loại bánh bao nhỏ nhắn xinh xắn, một cân bột mì thể bốn mươi cái, lớp vỏ bánh bao trắng ngần bọc lấy nhân thịt sống thơm nồng, bàn tay khéo léo của Khương Song Linh vê thành một vòng nếp gấp xinh khép với , giống như một đóa hoa đang nở, giống như túi phúc căng phồng.
Miệng túi phúc vặn c.h.ặ.t chảy một chút nước sốt màu gạch cua.
Trên chiếc bánh bao nhỏ trắng ngần điểm xuyết một chút vàng, xinh mà vẻ đơn điệu.
Khương Song Linh nhanh hai mươi cái bánh bao vỏ mỏng nhỏ nhắn xinh xắn, Khương Triệt và Tề Việt cũng mùi thơm ngừng truyền từ trong bếp cho ngứa ngáy trong lòng, sâu ham ăn trong bụng trỗi dậy.
"Chị ơi, bao giờ mới ăn ạ." Khương Triệt ở bên cạnh trông mong .
Tề Việt tuy gì, cũng theo ở bên cạnh trông mong .